Sư huynh cứ như thế này, chẳng trách sao lại có tử kiếp.
Quá tự đại, không quá bân tâm đến mọi chuyện.
Xem ra Dung thành không đơn giản như vậy.
Hắn không có ý định ngăn cản.
Xem như bản thân là không khí đi bên cạnh sư huynh, nhìn sư huynh biểu diễn, để mọi chuyện xảy ra một lần, rốt cuộc là gặp nguy hiểm ở bước nào.
“Sư đệ, ngươi thấy quyết định của ta như thế nào?” Trần Uyên hỏi lại hắn.
Tuy rằng hắn ta là sư huynh nhưng Lâm Phàm cho hắn ta một cảm giác rất cường đại. Cho nên hắn ta mới muốn trưng cầu ý kiến của sư đệ một chút.
“Ngươi quyết định là được.” Lâm Phàm trả lời.
Trần Uyên trầm tư: “Một khi đã như vậy, vậy thì cứ tới đi. Xem xem cuối cùng là ai đang làm trò quỷ.”
Tự tin gấp trăm lần, không hề nghĩ tới việc có thể có bao nhiêu nguy hiểm.
Trước căn nhà cũ nát.
“Trần thánh tử, chính là nơi này.” Dương Vinh nói.
Trần Uyên đáp lại một tiếng, sau đó đi tới gõ cửa rồi tự tiện đẩy cửa lớn mà vào. Người đàn ông trong nhà vội vàng lao ra, sau khi nhìn thấy là mấy người Trần Uyên thì sầm mặt lại, tức giận quát lớn: “Các ngươi là ai? Muốn làm cái gì?”
“Mẹ của ngươi đâu?” Trần Uyên truy hỏi.
Động tĩnh nơi này khiến hàng xóm xung quanh tới gần.
“Ta đã nói rồi, chắc chắn là có vấn đề. Mẹ của gã đã chết rồi, bây giờ lại sống lại. Ta thấy mấy người chết gần đây chắc chắn có liên quan tới mẹ gã.”
“Ừ, ta cũng nghĩ như thế.”
“Gã là một đứa con cực kỳ có hiếu. Vì mẹ gã, chuyện gì gã cũng có thể làm.”
Mấy người hàng xóm khe khẽ nói thầm.
Người đàn ông cầm lấy đòn gánh, phẫn nộ quát lớn: “Cút ra khỏi nhà ta, bằng không đừng trách ta không khách khí.”
Lâm Phàm híp mắt lại, Nhân Quả chi Hỏa trong mắt bùng lên.
Hắn có thể thấy được sợi dây nhân quả trên người của người đàn ông.
Thật sự có vấn đề.
Xem ra là không sai.
Nhưng hắn cũng phát hiện sợi dây nhân quả của người đàn ông lại có một sợi dây nhân quả khác thường, màu vàng nhạt, rất thần kỳ. Nhưng mà sợi dây nhân quả này không lan tràn trong không trung, cũng không lan ra tới những người khác mà lại kéo dài sâu vào trong mặt đất.
Tình huống này là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Thực thần kỳ.
“Ba mạng người ở Dung thành có liên quan tới ngươi phải không?” Trần Uyên nói.
“Ta không biết ngươi đang nói cái gì cả, cút ra khỏi nhà ta.” Người đàn ông giận dữ đỏ bừng mặt, đòn gánh trong tay gã còn đang run rẩy, giống như khi nào cũng có thể nện xuống vậy.
Trần Uyên lắc đầu, ngay lập tức đi vào trong nhà. Người đàn ông nổi giận gầm lên một tiếng, đòn gánh trong tay giơ lên nhưng lại bị Dương Vinh đứng cạnh bắt lấy, không thể động đậy.
“Đừng động vào mẹ của ta, bằng không ta nhất định sẽ giết các ngươi.”
“Cút đi…”
Để mặc cho người đàn ông gào thét.
Trần Uyên đẩy cửa phòng ra. Trong căn phòng âm u, nhờ ánh mặt trời chiếu vào mới có chút ánh sáng, sau đó mọi người nhìn thấy bà lão đang nằm trên giường.
“Thánh tử, ngài xem…” Dương Vinh chỉ vào bà lão khuôn mặt trắng bệch, có sự khác biệt rõ ràng so với lúc trước nhìn thấy.
Khuôn mặt của bà ta vậy mà lại trắng bệch đến trình độ này.
Khoảng thời gian trước thì lại rất hồng hào.
Lâm Phàm híp mắt, không nhìn thấy bất kỳ sợi dây nhân quả nào trên người bà lão cả. Tình huống này chỉ có thể nói rằng đối phương sớm đã chết từ lâu, không còn bấy kỳ nhân quả nào nữa.
Đại Đạo chi Hỏa bốc cháy.
Lại có thay đổi.
Hắn nhìn thấy trên người bà lão vậy mà lại có một trận đồ. Trận đồ đang từ từ tản ra ánh sáng mờ nhạt, giống như có thứ gì đó bị trận đồ hấp thu vậy.
“Đây là vật chứa.” Lâm Phàm nói.
Trần Uyên hỏi hắn: “Sư đệ, có ý gì?”
“Trong không gian hư ảo có trận đồ. Thân thể của người này giống như là bình chứa đựng vậy. Nhìn như là tồn tại nhưng thực ra là bị trận đồ khống chế, đang không ngừng cung cấp một thứ nào đó cho trận đồ.”
Trần Uyên khiếp sợ: “Vậy mà lại còn có chuyện này? Không lẽ đây chính là nguyên nhân hồi sinh sao?”
“Đúng. Hồi sinh này không tính là sống lại, chỉ là một loại duy trì mà thôi. Trận đồ hư ảo mà tiêu tán, tất cả cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.” Lâm Phàm trả lời.
Hắn có chút hứng thú với Vu Thần tộc.
Rất thú vị.
Loại thủ đoạn này, không có chút đầu óc tuyệt đối không nghĩ ra được. Nhưng mà theo suy nghĩ của hắn, đồ vật dùng trận đồ truyền đi tất nhiên là rất quan trọng. Vu Thần tộc có bí mật sao?
“Sư đệ, vậy có biện pháp giải trừ sao?”
“Có.”
“Vậy làm phiền sư đệ.”
Trần Uyên sao có thể không muốn biểu hiện cho được? Nhưng mà hắn ta chỉ biết dùng bạo lực đánh chết đối phương. Thấy sư đệ vững vàng bình tĩnh như vậy, khẳng định là có thủ đoạn chắc chắn.
“Được.”
Lâm Phàm chuẩn bị dùng Đại Đạo chi Hỏa phá vỡ liên kết với trận đồ. Không có trận đồ điều khiển, bà lão này cũng sẽ hoàn toàn mất đi năng lực hành động.
Ngay vào lúc Lâm Phàm chuẩn bị động thủ.
Người đàn ông đang bị Dương Vinh áp chế lại giãy giụa thoát ra được. Gã đứng trước mặt Lâm Phàm, trừng mắt, hai tay giang ra: “Không được…”
Giọng nói khàn khàn giống như một con hổ tức giận vậy, khi nào cũng có thể phát điên khiến người khác bị thương.
“Ta khuyên ngươi tốt nhất là nên tránh ra.” Lâm Phàm nhìn thẳng vào mắt gã, khuyên nhủ. Hy vọng gã có thể hiểu rằng kiên trì của gã đều là phí công, không cần phải kiên trì như vậy.
Thình thịch!
Nhưng mà vào lúc này, người đàn ông quỳ gối trước mặt Lâm Phàm.
“Cầu xin ngươi, đừng mang mẹ của ta rời khỏi ta. Ta và mẹ ta từ khi ta còn nhỏ đã sống nương tựa lẫn nhau. Ta không thể để mẹ ta rời khỏi ta. Cầu xin ngươi đại phát từ bi, buông tha cho mẹ ta.”
Lâm Phàm tiếp tục khuyên nhủ: “Suy nghĩ của ngươi rất nguy hiểm. Ta biết ngươi là người có hiếu, nhưng nếu tiếp tục như vậy chỉ khiến cho mẹ ngươi thêm đau khổ mà thôi. Ngươi có thể hỏi mẹ của ngươi một chút xem có phải bà đang rất đau khổ hay không.”
Người đàn ông nghe Lâm Phàm nói như vậy, trong lòng không dám tin.
Gã vẫn luôn cho rằng mẹ rất hạnh phúc, không có bất kỳ đau khổ nào.
“Mẹ…” Người đàn ông đi tới bên mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh băng của bà: “Hắn nói người rất đau khổ.”
Chương 707 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]