Lâm Phàm là khán giả.
Nhìn sư huynh trấn áp Chu lão gia.
Chu lão gia này không đơn giản, da thịt hồng hào, trận văn trên đỉnh đầu của ông ta là sáng chói nhất, xem ra chuỗi cung ứng là chủ yếu, không biết đã hút bao nhiêu máu rồi.
Quá dồi dào, nô bộc của Chu phủ quá đáng thương, chết cũng không ai biết.
Tuy nói Chu lão gia là lão gia của gia tộc lớn, có chút năng lực, không thiếu tài nguyên tu luyện nhưng đối mặt với Trần Uyên thì vẫn chẳng đáng để quan tâm.
Trần sư huynh là thánh tử.
Nếu như đến một lão già cũng không lo nổi.
Sợ là nhóm Thánh chủ sẽ làm nổ tung đầu của Trần sư huynh mất.
Tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Chu lão gia bị sư huynh đánh cho vô cùng thảm.
Chống đỡ không được bao lâu miệng đã phun ra chất dịch sền sệt màu đen, trước ngực bị nổ tung, nhìn thấy nội tạng mục nát bên trong, bên ngoài vẫn duy trì dáng vẻ con người nhưng bên trong đã bị vụn vỡ nát bét từ lâu rồi.
"A…"
Chu lão gia dữ tợn, điên cuồng hét lên.
Người xung quanh nhìn thấy tình trạng bi thảm của lão gia và cái cơ thể buồn nôn đó thì xôn xao, sợ hãi lùi về phía sau, không dám đến gần.
"Nhìn đi, đây chính là lão gia các ngươi, đã rách nát khủng khiếp từ lâu rồi, sớm muộn gì cũng hút sạch từng người các ngươi."
Trần Uyên chỉ vào đám người của Chu phủ.
Đầu của đám người kia chắc chắn có chút vấn đề.
Nếu không có vấn đề.
Sao có thể thành ra thế này.
Lâm Phàm lẳng lặng nhìn Trần sư huynh tỏa ra khí thế bá đạo của bản thân mà không hề kiêng dè.
Chắc chắn hắn ta rất thoải mái.
Quả nhiên với mấy câu nói của Trần Uyên, người của Chu phủ đúng là rất sợ hãi, trước đây không sợ là vì Chu lão gia mang lại cho người ta cảm giác giống người bình thường.
Cũng không hút máu trước mặt họ, không tận mắt nhìn thấy tất nhiên sẽ không sợ. Nhưng hiện tại, lão gia nhà mình bị đánh thê thảm như thế, trong mắt đều là ghê tởm, sao mà chịu được.
Những người khác không nói nhiều.
Bọn họ đã bắt đầu vây xem.
Trần Uyên thỏa mãn gật đầu: "Hiểu là tốt rồi, kết cục của nối giáo cho giặc chính là chết."
"A!"
Chu lão gia kêu thảm thiết, tiếng kêu đinh tai nhức óc, nghe vào tai sẽ cảm thấy trong lòng vô cùng hốt hoảng, có một loại sợ hãi khó tả.
"Cha, cha thật sự đã chết rồi, đi đi, con sẽ truyền thừa lại nhà họ Chu."
Con trai của Chu lão gia nhìn thấy tình cảnh trước mắt thì hiểu ra ngay lập tức, nếu tình hình hiện tại tiếp tục phát triển, cha mình nhất định sẽ chết, không… vốn đã chết rồi.
Thiên Hoang thánh địa đã tìm đến cửa, vậy là không hề có hội để đối phó.
Nếu như hắn ta vẫn đứng về phía cha, đắc tội với Thiên Hoang thánh địa thì nhà họ Chu còn muốn tồn tại nữa không?
Chắc chắn là không thể nào tồn tại được.
Bởi vậy.
Khi gặp phải tình huống bất ổn, nhanh chóng thay đổi tư tưởng mới là điều quan trọng nhất.
"Con trai lớn của ta, con dám phản bội ta." Chu lão gia giận tím mặt.
"Cha, quên đi. Hành động của cha con đều nhìn thấy cả, những người kia là lão nô bộc đã theo nhà họ Chu chúng ta mấy chục năm, cha nói hút là hút, không có chút nhân tính nào." Hiếu tử của Chu lão gia tỏ vẻ vô cùng đau đớn, không chịu đựng được chuyện như vậy xảy ra.
Trần Uyên nói: "Ừ, biết sai biết sửa là tốt rồi, ta tiễn cha ngươi lên đường."
"Làm phiền."
Vừa dứt lời.
Đã thấy Trần Uyên bay lên không trung, xòe bàn tay ra, chân nguyên hào hùng ngưng tụ thành bàn tay lớn rồi rơi mạnh xuống. Theo một tiếng hét thảm thiết, bàn tay chân nguyên bao trùm lấy Chu lão gia, trực tiếp đánh lão ta thành một vũng máu.
"Với thực lực này mà cũng dám làm ầm ĩ với Trần Uyên ta, không biết trời cao đất rộng." Biểu cảm của Trần Uyên vô cùng hờ hững, trấn áp được đối phương cũng không khiến hắn ta quá vui vẻ.
Rất bình thường.
Không có gì khó cả.
Lâm Phàm rất nghi ngờ, cuối cùng ai có thể giết chết được Trần sư huynh, cho đến bây giờ đúng là chưa xuất hiện một đối thủ nào có thể mang đến phiền phức cho sư huynh.
“Đa tạ thánh tử của thánh địa đã ra tay giúp đỡ, phụ thân ta thành ra dáng vẻ thế này, con cái như chúng ta cũng rất đau lòng, nghĩ đến việc giúp phụ thân giải thoát đúng là không đành lòng.”
Hiếu tử của nhà họ Chu rơi lệ như mưa, nói lời chân thành khiến người ta thay đổi sắc mặt.
Nô bộc nhà họ Chu dùng ánh mắt kỳ dị nhìn hắn ta.
Trước kia ngươi không như vậy.
Trong đầu vẫn luôn nhớ đến một câu ngươi đã nói… Cha ta sống lại, hiển nhiên nhà họ Chu lại tiếp tục hưng thịnh mấy trăm năm.
Không ngờ rằng nói cái đã trở mặt.
Trần Uyên nói: “Gần đây có người lạ nào đó đến nhà họ Chu của các người không?”
“Có, nói ra thì đúng là có một người lạ, chính là hắn đã giúp cha ta sống lại. Hiện tại hắn đang ở nhà họ Chu chúng ta, chỉ là không biết đã đi đâu, có lẽ thánh tử đại nhân xuất hiện, tên kia nghe tiếng đã chạy mất.”
Hiếu tử nhà họ Chu mà biết chắc chắn sẽ trả lời, không hề giấu giếm.
Trần Uyên nhíu mày, điều tra tình hình xung quanh nhưng không thu hoạch được gì.
Ngược lại, Lâm Phàm nhìn về sương phòng cách đó không xa, chỗ đó có một luồng khí thế rất mạnh đang nổi lên, bạo phát ra ngay lập tức.
Ầm ầm!
Một tấm màn đen vụt lên cao, lên tới giữa trời thì dường như đã đến đỉnh điểm. Sau đó trực tiếp lan rộng ra như một chiếc lưới bắt cá, bao trọn lấy Chu phủ.
“Can đảm lắm, thậm chí Thiên Hoang thánh địa chỉ phái một gã thánh tử đến đây điều tra, ha ha…”
Tiếng cười âm trầm.
Tràn ngập sự miệt thị.
Lúc Trần Uyên cảm nhận được luồng khí thế này thì có chút hoảng hốt không thể giải thích được.
Thật mạnh, kinh hoàng.
Hắn ta không ngờ Chu phủ còn có cao thủ ẩn đằng sau, xem ra chính là kẻ đứng sau tạo nên vụ chết đi sống lại.
“Quả nhiên là như thế.”
Lâm Phàm hiểu ra, tại sao Trần Uyên sư huynh lại có tử kiếp, xem ra chính là gặp đối phương ở đây, nhìn vào khí thế mà đối phương phát ra, sư huynh không đỡ được.
Ngay sau đó.
Một bóng đen từ xa lướt đến.
Tốc độ cực nhanh.
Trôi lơ lửng trên không trung, nhìn xuống mọi người.
Ánh mắt rơi vào người Trần Uyên, âm trầm nói: “Chính ngươi đã huỷ diệt tác phẩm của ta sao?”
“Đúng, là ta làm. Ngươi là ai? Giả thần giả quỷ, thi triển tà thuật khiến người ta chết đi sống lại, hút máu cho ngươi.” Trần Uyên đúng là có hoảng sợ nhưng hắn ta nghĩ tới sư đệ đang ở ngay phía sau, đó là cột chống, chỗ dựa vĩnh viễn của hắn ta thì còn gì phải sợ nữa.
Chương 709 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]