Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 710: CHƯƠNG 710: TA KHÔNG BẰNG CẢ MỘT GÃ SAI VẶT (2)

“Hừ.”

Người thần bí hừ lạnh một tiếng.

Sóng âm truyền đi, lan rộng ra bốn phía. Mọi người xung quanh nghe thấy âm thanh thì cảm thấy dường như bản thân rơi vào bên trong một cái hầm băng rét lạnh, cả người lạnh toát.

“Lắm lời vô nghĩa, có gan làm bậy trong phạm vi của Thiên Hoang thánh địa, xem ngươi có bản lĩnh gì.”

Trần Uyên nhíu mày.

Không hề nghĩ ngợi, ngang nhiên ra tay, đánh ra một chưởng ngang trời, uy thế rất mạnh, tạo nên bà tay chân nguyên có ẩn chứa sức mạnh hùng hậu, dư âm chân nguyên tràn ra tạo thành chấn động, người ở gần liên tục lùi về sau.

Người áo đen thần bí trầm giọng nói: “Thánh tử của Thiên Hoang thánh địa, ta cũng muốn xem có bản lĩnh gì, mong là không chịu nổi một kích.”

Vừa dứt lời.

Người áo đen thần bí đưa tay, hạ xuống một chưởng trấn áp.

Một chưởng này của đối phương khác với chân nguyên cự chưởng của sư huynh. Một bên là chân nguyên cự chưởng hùng hậu thuần khiết, còn cự chưởng của đối phương tản ra một loại khí tức hung tàn.

Về mặt uy thế.

Sư huynh sắp thua.

Ầm ầm!

Hai chưởng chạm nhau, sức mạnh bùng nổ.

Vẻ mặt Trần Uyên biến thành kinh hãi, bỗng nhiên rơi xuống, hai chân lõm xuống mặt đất, rất chật vật mới đỡ được sát chiêu của đối phương.

“Tiếc thay, thánh tử của Thiên Hoang thánh địa chỉ có thực lực như ngươi, đúng là khiến người ta thất vọng, dùng thêm chút sức là có thể đánh chết ngươi rồi.” Người áo đen thần bí cũng không coi Trần Uyên ra gì.

Ánh mắt nhìn hắn ta đầy vẻ kinh thường.

“Ngươi…” Trần Uyên rất khó chịu.

Dương Vinh và Vương Mao đi theo bên cạnh, nhìn thấy Trần thánh tử bị đánh bại với một chiêu thì trong lòng rất áp lực, không ngờ rằng đối phương lại mạnh đến mức này.

Đến thánh tử cũng không phải là đối thủ.

Hiếu tử nhà họ Chu nhìn thấy tình hình này, lập tức trợn tròn mắt, vừa rồi còn vì nghĩa diệt thân, tâng bốc đối phương, không ngờ rằng bị trấn áp chỉ trong một chiêu, mẹ kiếp, những lời nói vừa nãy chẳng phải là nói ra vô ích rồi sao.

“Cha à…”

“Cha của con, người chết thảm quá…”

Hiếu tử nhà họ Chu kêu thảm, khóc lóc chảy nước mắt, lệ rơi đầy mặt, lại nghĩ tới người cha đang sống tốt. Dựa vào tình hình hiện tại, thánh tử của Thiên Hoang thánh địa cũng không phải là đối thủ, cuối cùng chắc chắn sẽ bị giết chết.

Hắn ta biết rõ người thần bí này.

Nhân vật thần bí đã giúp cha hắn ta sống lại.

Vừa nhìn đã biết không dễ chọc vào.

Hành vi nhảy trái nhảy phải của hắn ta có thể đã khiến đối phương thấy khó chịu. Dưới tình huống này cũng không còn cách nào khác, chỉ đành đặt cược theo hướng có thể thắng.

Người nhà họ Chu nhìn cảnh trước mặt.

Bất lực không buồn nói.

Ngươi trở nên vô liêm sỉ như thế từ bao giờ.

Trần Uyên không phục nhìn người kia, không tiếp tục chống lại người đó mà quay đầu nhìn Lâm Phàm. Ý tứ trong mắt rất rõ ràng, ta không phải đối thủ của hắn nên sư đệ ra sân đi.

Lâm Phàm vẫn luôn quan sát tình hình, lúc này cũng gần giống những gì hắn nghĩ.

Chuỗi nhân quả có sự thay đổi.

Tử kiếp của sư huynh biến mất, nhưng mối liên hệ nhân quả đúng là thần kỳ, vô cùng huyền diệu. Hắn nhìn một vòng, chuỗi nhân quả xung quanh những người kia cũng đã xảy ra thay đổi.

Chẳng phải điều này có nghĩa là theo từng hành động của hắn sẽ dẫn đến sự thay đổi nghiêng trời lệch đất của kết quả sao?

Xem ra là như thế.

Lâm Phàm đi đến bên cạnh Trần Uyên: “Sư huynh, tiếp theo giao cho ta.”

“Được, sư đệ cẩn thận.” Trần Uyên dứt khoát lui lại, không nghĩ ngợi gì, loại chuyện này nhất định phải để sư đệ lên mới xong. Với thực lực của sư đệ, không phải hai, ba phát là có thể giải quyết được.

Lúc này.

Lâm Phàm nhìn thẳng vào đối phương, dò hỏi: “Vu Thần tộc các người làm ra những chuyện này, định làm gì vậy? Nói ra nghe một chút đi?”

“Lại một kẻ không sợ chết nữa xuất hiện, ha ha.” Người áo đen thần bí cười khẩy.

“Đang hỏi ngươi đấy.” Lâm Phàm thấy rõ tình hình của đối phương, đúng là không tệ, tu vi này không phải là thứ mà sư huynh có thể chống lại. Tu vi của đối phương sắp đạt đến Thiên Nhân cảnh.

Tu vi của sư huynh có chỗ thua kém đối phương.

Nếu như dựa theo kế hoạch chơi game thì sư huynh thuộc cấp Tinh Anh còn cái gã trước mặt này chính là boss.

Vẫn có sự chênh lệch.

“Hừ!”

Người áo đen thần bí không nói lời vô nghĩa với hắn, sau lưng hiện lên chân nguyên méo mó, những chân nguyên này di chuyển giống như vật sống. Nó hoá thành từng hắc tuyến, cuốn về phía Lâm Phàm, những hắc tuyến này tựa như sống lại, thậm chí có thể nhìn thấy răng lợi trên đỉnh đầu hắc tuyến.

“Lắng nghe cái chết gào thét bi thương, tan biến từ đây.”

Vút!

Vút!

Hắc tuyến xoẹt qua, từng tiếng xé gió vô cùng chói tai, tạo nên sự bao trùm. Đối phương đang xem thường Lâm Phàm, hoặc có lẽ là không coi ra gì.

Lập tức, ngay tại lúc hắc tuyến chạm đến Lâm Phàm thì một bức màn ánh sáng xuất hiện, trực tiếp ngăn lại những hắc tuyến này rồi phanh một tiếng, chúng bị thương nặng, tan thành mây khói.

“Ha.”

Người áo đen thần bí thốt lên vô cùng kinh ngạc, tựa hồ không ngờ sẽ thành ra như vậy.

“Có chút năng lực.”

“À.”

Lâm Phàm lắc đầu, cũng không nói thêm lời vô nghĩa mà đi về phía đối phương, mỗi một bước đi đều rất vững vàng, nhìn thì như ung dung nhưng thật ra mang lại áp lực rất lớn cho người áo đen thần bí.

“Tự tìm cái chết.”

Người áo đen thần bí trực tiếp ra tay, thủ ấn từ trên trời giáng xuống, Lâm Phàm ngạo nghễ vào trận, đưa tay đánh ra một chưởng đã đánh tan sát chiêu của đối phương. Trong chớp mắt, hắn xuất hiện trước mặt người kia, khí thế bùng nổ hoàn toàn.

Sóng khí dâng lên tận trời, thổi bay mũ choàng đầu của người áo đen thần bí, luồng khí thế đó kinh khủng đến mức khiến người kia vô cùng khiếp sợ, hai mắt trợn tròn xoe, rõ ràng là đang hoảng.

Phụt phụt!

Trong nháy mắt.

Nhanh như chớp giật.

Vốn không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra.

Người áo đen thần bí cúi đầu nhìn lồng ngực mình, một bàn tay đâm xuyên qua ngực hắn ta, có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác máu thịt bị bóp chặt.

“Sao ngươi nhanh như vậy…”

Hắn ta không thể tin được, tốc độ của đối phương nhanh đến cực điểm, không hề có giây lát nào, giống như đã xuyên qua không gian, thời gian xung quanh lúc chúng đang dừng lại vậy.

Không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Chương 710 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!