“Cánh tay của ta đâm xuyên qua lồng ngực của ngươi, bàn tay nắm lấy trái tim ngươi. Cho ngươi thời gian ba giây để suy nghĩ, nói cho ta biết rốt cuộc ngươi muốn làm gì.” Lâm Phàm hỏi.
Tu vi của đối phương không kém nhưng hắn mạnh hơn, đã trải qua thay đổi long trời lở đất so với lúc trước, nếu còn lằng nhằng, đánh tới đánh lui với đối phương thì chẳng phải toàn bộ cố gắng của hắn là uổng phí sao?
“Ngươi…”
Người áo đen thần bí rất dữ tợn, mang vẻ đau đớn kịch liệt, không dám nhúc nhích, có thể cảm nhận được rất rõ bàn tay của đối phương thật sự chạm vào trái tim hắn ta.
Dữ tợn và tức giận nói:
“Đừng có nằm mơ.”
Lâm Phàm dửng dưng thẳng tay bóp nát trái tim đối phương, rút tay về đánh một chưởng vào lồng ngực của người kia. Bùm một tiếng, kình đạo bộc phát, cơ thể của đối phương trực tiếp nổ tung, máu thịt văng tung toé đầy căn phòng.
“Lợi hại quá…”
Dương Vinh và Vương Mao nhìn đến sững người, đúng như bọn họ nghĩ, thực lực của Lâm thánh tử là cường hãn đến cực điểm, không đơn giản như trong tưởng tượng.
Mí mắt của Trần Uyên giật giật, sư đệ đúng là tồn tại như quái vật.
Hiếu tử nhà họ Chu sững sờ, thay đổi quá nhanh làm không kịp suy nghĩ, ngây người đứng tại chỗ. Hắn ta không dám tiếp tục nhảy ngang lần nữa mà im lặng không nói, khôn khéo nhìn, không dám nói lấy một câu.
“Sư đệ, cứ giết hắn một cách đơn giản như vậy sao?” Trần Uyên đến gần, giả vờ bình tĩnh trao đổi với sư đệ về tình hình vừa rồi. Trong lòng khiếp sợ, sư đệ mà muốn giết hắn ta, e là một đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết mình rồi.
Khoảng cách thật lớn.
Lâm Phàm nói: “Đối phương quá cứng miệng, hỏi mà vô ích thì giải quyết cũng tốt, bọn chúng còn cần điều gì đó, nhất định sẽ xuất hiện. Còn về kẻ này, ta thấy cũng chỉ là một gã sai vặt, chưa chắc đã nói ra được gì.”
Trần Uyên bị tổn thương tâm hồn.
Gã sai vặt đã làm tổn thương sâu sắc đến trái tim của hắn ta.
Bản thân không đánh lại một gã sai vặt, chẳng phải là không bằng cả một gã sai vặt sao? Dẫu nói thế nào mình cũng là thánh tử, cứ thế mà bị sỉ nhục.
Quên đi, dù sao người làm nhục mình cũng không phải ai khác mà là sư đệ trong nhà, có thể nổi giận với sư đệ sao?
“Sư huynh, ta không có ý gì khác.”
Lâm Phàm cảm thấy hình như mình nói sai điều gì, làm tổn thương đến trái tim của sư huynh.
“Hả? Sư đệ nói gì?”
Trần Uyên rất mông lung, không biết sư đệ nói cái gì?
Lâm Phàm cười nói: “Ta nhầm.”
Sao Trần Uyên có thể để sư đệ cảm thấy bản thân nói sai được, nói sai thì nói sai, có gì to tát đâu? Bụng dạ của sư huynh nhỏ nhoi như vậy sao? Là rộng lượng, rất rộng lượng đó.
Rời khỏi Chu phủ.
Sau khi sống sót khỏi tai nạn, hiếu tử Chu gia nằm liệt trên mặt đất, thở phào nhẹ nhõm, hắn ta đánh mắt qua vũng máu thịt kia, vẫy vẫy tay, sai người đi tìm hỗn hợp đất cát tới, trực tiếp hốt đi.
Trong đầu hắn ta toàn là hình ảnh của Lâm Phàm, tên cường gia khốn kiếp này ghê gớm thật đấy, người thần bí vốn đã mạnh lắm rồi, đã chiến thắng được một vị thánh tử, thế mà thoắt cái, lại bị một người khác thẳng tay xuyên thủng, bại chỉ trong một chiêu.
Thánh địa quả không hổ là thánh địa.
Dù Chu gia có khả năng phát triển ngàn năm đi nữa thì cũng chẳng thể sánh bằng.
May là thánh địa không chấp nhặt với hắn ta, nếu không bản thân đã bị giết chưa kịp há mồm rồi.
Ban đêm.
Dương Vinh mở tiệc chiêu đãi, rượu ngon mồi thơm, vốn dĩ hắn ta định tìm vài cô nương đến tiếp thánh tử, nhưng lại bị Trần Uyên cự tuyệt, chỗ đàn ông uống rượu bàn chính sự, cần đám đàn bà léo nhéo đó làm gì?
Hành động này của Trần Uyên khiến Dương Vinh phải giơ ngón cái lên thán phục, không hổ là thánh tử, người thường sao với tới loại cảnh giới này, kẻ có thể chống lại nữ sắc, ắt đều chẳng phải kẻ tầm thường.
Nhưng điều này cũng khiến Vương Mao rất bất đắc dĩ.
Hồi ở Dung thành, hắn ta có quen một nàng tình nhân, còn định nhân dịp đêm nay mà dẫn nàng tới ra mặt mọi người nữa đấy chứ, ái chà thật đáng tiếc.
“Hai vị thánh tử, đám Vu Thần tộc đó còn xuất hiện nữa không?”
Dương Vinh không muốn Dung thành xảy ra những chuyện như vậy, hoà bình thật tốt, cả ngày thảnh thơi đi dạo trong thành, đêm về cô đơn tịch mịch, còn có thể gọi một cô nương yêu kiều đến thăm nhà nhỏ một đêm, góp phần gia tăng tỉ trọng kinh tế cho Dung thành.
Trần Uyên nhìn về phía Lâm Phàm.
Ngươi không nên hỏi ta câu này, đi mà hỏi Lâm Phàm mới đúng.
“Còn, đây chỉ là mặt nổi của tảng băng chìm mà thôi, Vu Thần tộc là thế lực mà tất cả cao tầng trong thánh địa đều phải kiêng dè.” Lâm Phàm thấy hơi hứng thú với Vu Thần tộc, không biết đã có ẩn tình gì đến tận bây giờ, mà hắn cứ cảm thấy bản thân trưởng thành hơn, bắt đầu bố láo hơn.
Dương Vinh và Vương Mao hãi hùng.
Đến cả cao tầng thánh địa mà còn phải cảnh giác bọn chúng, thật sự là quá đáng sợ.
Sau khi trải qua sự việc lúc sáng, trong lòng Trần Uyên vẫn còn kinh hãi, nếu không phải nhờ Lâm sư đệ đến kịp thời, có phải hắn ta đã chết ở đây luôn rồi không, càng nghĩ càng sợ, thật sự rất có thể là như thế.
Vương Mao lo lắng hỏi: “Nếu bọn họ quay lại thì phải làm sao?”
Dương Vinh nhận thấy cả hai vị thánh tử đều im lặng, rõ ràng là chưa nghĩ ra biện pháp, hắn ta vội đánh trống lảng: “Lúc đang vui thì nên nói những chuyện vui thôi, đừng đề cập tới Vu Thần tộc làm gì, vốn là ta định mời vài ca nữ tài nghệ tinh trong Dung thành của chúng ta đến để thổi kéo đàn hát chung vui.”
Trần Uyên xua tay: “Ta không hứng thú.”
Lâm Phàm phụ họa theo: “Mấy thú vui này chỉ có hạng người phàm tục mới thích.”
“Cảnh giới hai vị thánh tử cao thâm, thật khiến người ta đuổi không kịp.” Dương Vinh và Vương Mao hết sức kính nể, nhưng…Bọn họ cảm thấy hai vị thánh tử thật không biết hưởng thụ cuộc sống, đúng là nhạt nhẽo.
Lúc này.
Lâm Phàm đang nghĩ về chuyện quá khứ, nhớ năm đó khi còn ở Kình Thiên minh, hắn bị người khác dạy hư, chỗ đó tổ chức sự kiện miễn phí gì đó, bản thân nhất thời không nhịn được, lầm đường lạc lối, bây giờ ngẫm lại, lúc đó hắn thật sự vui sao?
Đúng là thực sự rất sướng.
Quên đi.
Chuyện cũ qua rồi, hà tất phải lưu luyến.
…
Chương 711 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]