Ngoài Dung thành, ở một nơi đêm khuya thanh vắng.
“Người Dung thành bị phát hiện, vẫn chưa thu thập máu thành công.” Một gã áo đen quỳ một gối xuống, cung kính báo cáo.
“Ha ha.”
Một gã khác cũng khoác áo đen, đứng trên khối cự thạch nghe báo cáo, tuy cơ thể được bao trùm, nhưng khi lớp áo phất lên, có thể nhìn ra thân hình đối phương vô cùng cường tráng.
Toàn thân tản ra một loại khí thế kinh người.
Lớp không khí quanh người méo mó, đen thẳm một vùng, khiến người ta cứ cảm giác như có thứ gì đó sắp nhào ra.
Thu thập máu trong Dung thành cũng không quan trọng.
Có thể nói là đang thử phản ứng và điểm mạnh của Thiên Hoang thánh địa mà thôi.
Quả thật vô cùng nhanh nhạy.
Chưa đến bao lâu mà đã bị bọn họ phát hiện ra, còn phái cả cường giả tới càn quét, có thể tìm thấy đám người bị giấu đi đó, kĩ năng thực sự rất không tồi.
Sáng ngày hôm sau.
Dung thành vẫn phồn vinh hưng thịnh như xưa nay, bá tánh chẳng buồn thắc mắc hôm qua đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ muốn sống sót, mà đối với một số tu sĩ, đương nhiên là họ cảm nhận được luồng uy thế kia.
Mạnh kinh khủng, khiến nội tâm bọn họ chấn động mãnh liệt, nhưng luồng chấn động này thoắt cái đã biến đi trong tích tắc, cũng không ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng khi đến hừng đông, Dung thành không xảy ra đại loạn, điều đó chứng tỏ cường giả của Thiên Hoang thánh địa đã giải quyết xong xuôi chuyện này.
“Hai vị thánh tử, các vị không ở lại Dung thành chơi thêm vài ngày sao?” Dương Vinh tiễn bọn họ đến cửa thành, lên tiếng hỏi.
Nếu nhóm thánh tử dừng chân thêm mấy ngày, cũng là một chuyện tốt đối với hắn ta, nhỡ đâu bọn Vu Thần tộc chơi chiêu quay ngựa, thế thì toang mất.
“Không được, bọn ta còn có việc bận.” Lâm Phàm đáp.
Hắn biết Vu Thần tộc sẽ không xuất hiện ở đây nữa, Dung thành là một đại thành, Vu Thần tộc động thủ ở nơi đây, e là chỉ để quan sát phản ứng của Thiên Hoang thánh địa.
Ít nhất với tình huống hiện giờ, cũng không khiến bọn chúng thất vọng.
Trần Uyên nói: “Chú ý bên tình hình trong thành, gặp phải chuyện không thể giải quyết thì nhớ thông báo với thánh địa trước tiên.”
“Nhớ rồi.” Dương Vinh và Vương Mao cảm giác trọng trách trên vai trĩu nặng.
Đây là một nhiệm vụ hết mực nguy hiểm.
Có quỷ mới biết cuối cùng tình hình sẽ ra sao.
Bọn họ chỉ hy vọng đám người đó đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Ngoài thành.
Lâm Phàm vẫn luôn quan sát tình hình chung quanh, trông thì rất tùy ý, nhưng thật ra lại nghiêm túc vô cùng.
“Sư đệ, nhìn gì thế?” Trần Uyên sợ nhất là sư đệ tự dưng nghiêm túc.
“Nhìn coi có người hay không.”
Lâm Phàm biết mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy, hắn kế thừa nhân quả của sư huynh.
Nhất định sẽ gặp nguy hiểm.
“Nhìn ai?” Trần Uyên cẩn thận suy xét, trong suốt quá trình sư đệ theo hắn ta đến đây, có vẻ hơi sai sai, hình như cứ có chỗ nào không đúng ấy, trong đầu hiện lên tình trạng lúc trước của sư đệ.
Sư đệ không muốn đến đây, chỉ muốn ở yên trong thánh địa tu luyện, nhưng hình như sau khi hắn nhìn mình, lại nói muốn tới, chẳng lẽ…
Hắn ta nghĩ đến một việc cực kì đáng sợ.
Đó là sư đệ có thể nhìn ra hắn ta sẽ gặp phải nguy hiểm.
“Sư đệ, chẳng lẽ ngươi có thể nhìn thấy sư huynh bị…” Trần Uyên hỏi lại rõ ràng, quá khiếp sợ, sợ tới mức hắn ta cũng không dám tùy ý khẳng định.
“Sư huynh, đừng nghĩ khùng nghĩ điên nữa, không có chuyện đó đâu.” Lâm Phàm đáp.
Trần Uyên á khẩu không thốt nên lời.
Ta còn chưa nói hết câu mà.
Ngươi đã đoán ra rồi sao?
Còn nói ngươi không nhìn thấy nữa chứ.
Lâm Phàm cảm giác sự việc không đơn giản như vậy, mà vô cùng gay go, Vu Thần tộc có thể khiến sư phụ dè chừng, chứng tỏ thực lực của đối phương đã đạt tới mức khiến sư phụ phải công nhận, cũng có thể nói là, rất được sư phụ coi trọng.
Thường ngày tỏ ra lạnh nhạt, chẳng qua là vì sư phụ đang duy trì phương pháp lạnh lùng bất cần của riêng mình.
Người mà Vu Thần tộc phái tới đã khó đối phó rồi, nói khó nghe hơn, chính là đã không phải loại người mà tu vi của Trần sư huynh có thể chống lại, e là cũng chỉ có Phục Bạch sư huynh mới có thể đối kháng.
Ầm!
Nhưng vào lúc này.
Trời cao rung chuyển, gió nổi mây phun.
“Sư đệ, có biến.” Trần Uyên tựa như chim sợ cành cong, vẻ mặt nghiêm trọng cảnh giác xung quanh, đảo mắt nhìn khắp nơi.
Lâm Phàm hít sâu một hơi.
Lập tức nhận ra sắp có chuyện.
“Xuất hiện đi, đừng giả thần giả quỷ nữa, với chút thủ đoạn này mà muốn hù được ai?” Lâm Phàm tức giận quát lớn, giọng nói tràn đầy nội lực, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
“Tên ranh, cũng có chút năng lực đấy.” Một giọng nói truyền đến, nghe như là truyền đến từ phương xa, quãng âm rất trầm thấp, khàn khàn, hình như giọng nói của một lão già.
Sau đó một người xuất hiện, lật đổ suy đoán vừa rồi của hắn, đối phương thân khoác áo đen, để lộ ra dáng vẻ cường tráng cơ bắp, trên nửa bên mặt in dấu đồ văn, hết sức thần bí, cực kì quỷ dị, kì dị đến mức không từ nào tả được.
“Vu Thần tộc các ngươi muốn gì?” Lâm Phàm rất muốn biết Vu Thần tộc hành động như vậy, rốt cuộc là định làm gì, thật sự quá tò mò, một khi con người ta trở nên hiếu kỳ, chắc chắn sẽ rất khủng khiếp, hiển nhiên hắn sẽ là dùng phương nghìn kế để đào bới thông tin.
“Vốn dĩ ta cũng không muốn xuất hiện sớm như thế, nhưng các ngươi lại giết chết người ở Dung thành của ta, khiến ta thật tò mò, muốn nhìn xem rốt cuộc là loại đệ tử nào, mà có được thứ năng lực ấy.”
Thật sự là gã ta không định xuất hiện.
Gã ta đã đoán ra Thiên Hoang thánh địa sẽ phái người tới Dung thành, cũng đã biết trước sẽ phải hy sinh một số người, nhưng lại không ngờ tên thủ hạ quan trọng nhất của mình, thế mà lại bị giết chết, trái lại quả là gã ta không ngờ tới.
Bởi vậy.
Gã ta tạm thời chưa rời khỏi phạm vi Dung thành.
Chủ yếu vì muốn nhìn xem đối phương là ai, sau đó vặn gãy cổ đối phương, cho Thiên Hoang thánh địa vài bài học rồi mới rời khỏi đây.
Lâm Phàm nghe đối phương nói thế, hắn lập tức hiểu ra vấn đề trong đó, quả nhiên là chịu ảnh hưởng từ nhân quả của sư huynh, tên hách dịch vốn không nên xuất hiện, giờ đây lại đứng lù lù trước mặt mình.
Chương 712 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]