Sau khi nghĩ thông suốt, lão nhìn vào đồ đệ cưng: “Đồ nhi, sư huynh của ngươi nói rất có lý. Nhưng mà ngươi vừa mới kết thúc bế quan, có thể thả lỏng một chút. Như vậy đi, ngươi nghỉ ngơi vài ngày, vi sư đi chuẩn bị những thứ ngươi cần để tu luyện. Chúng ta một phát phá tan Huyết Khí cảnh, đạt tới Thần Linh cảnh, được không?”
Ngô Uân trừng mắt nhìn sư tôn.
Mẹ nó, thật sự đồng ý à?
“Sư tôn, ta…” Ngô Uân muốn cự tuyệt.
Lâm Phàm vỗ bả vai của Ngô Uân: “Tiểu sư đệ, Triệu trưởng lão chưa bao giờ có kỳ vọng lớn đến như vậy với người khác. Ngươi thân là đồ đệ cưng của trưởng lão cũng không thể khiến sư tôn ngươi thất vọng được.”
Lời nói ra đầy thấm thía.
Cái này khiến cho Ngô Uân có ảo giác nếu như hắn ta không đồng ý, vậy hắn ta chính là người sai, không hiểu chuyện.
Ngô Uân nhìn ánh mắt chờ mong của sư tôn.
Sau đó, hắn ta nhẹ cắn môi.
“Sư tôn, ta đã biết, ta sẽ không làm người thất vọng.”
Bây giờ, thời điểm này còn chưa phải lúc để ngửa bài với Lâm Phàm.
Chịu đựng.
Chỉ có chịu đựng mới có thể có hy vọng.
“Đồ nhi ngoan của ta, vi sư quả nhiên không nhìn lầm người.” Triệu trưởng lão để lộ biểu cảm vui mừng.
Lâm Phàm và Trần sư huynh rời đi.
Chờ đến sau khi hắn rời đi, Ngô Uân mới nhỏ giọng nói: “Sư tôn, người kêu ta tu luyện ta còn có thể hiểu được. Nhưng người có nhìn ra được hay không? Lâm sư huynh hình như thật sự có ý kiến với ta. Ta mới vừa kết thúc bế quan lại muốn ta tiếp tục đi tu luyện. Chuyện này không hợp tình hợp lý chút nào.”
“Đồ nhi, vi sư không cho phép ngươi nghĩ như vậy. Sư huynh của ngươi là đang muốn tốt cho ngươi.” Triệu Đại Chính nói câu đầy thâm ý.
Lão biết tính cách của đồ đệ cưng có chút quật cường.
Cần phải rèn giũa tính tình một trận.
Ngô Uân không còn lời nào để nói.
Tốt cái mông.
Nhưng mà cái đầu người này lại là một hộ pháp dưới một trong mười hai vu, không ngờ vậy mà lại bị giết.
Tu vi của gã ta là Thiên Nhân cảnh.
…
Biển chết.
Môt chiếc quan tài tỏa ra ánh sáng nhạt nhanh chóng xuyên qua giữa biển. Nó làm lơ từng đợt sấm sét đang di chuyển, trôi dạt về nơi xa.
Quan tài đen nhánh, bên ngoài có trận đồ. Thoạt nhìn rất quỷ dị, giống như là để phong ấn lại một đồ vật kỳ quái nào đó.
Mấy ngày sau.
Bờ biển Đại Càn.
Lão Lục vẫn giống như mọi người đi ở bờ biển, thu thập lưới đánh cá. Gần đây tình huống ở biển không được tốt lắm. Lão ta thân là ngư dân lại không dám tùy ý hành động, chỉ có thể làm vài cái lưới đánh cá, bắt một vài con cá nhỏ bên bờ biển.
“Ai da, thời tiết quỷ quái, ngay cả thuyền cũng không ra khơi được.”
Lão Lục dùng sức kéo lưới đánh cá. Sao khi kéo túm vài lần phát hiện rất nặng. Cảm xúc oán giận lúc nãy trong nháy mắt biến mất không còn chút gì, lại có cảm giác vui sướng thay thế.
“Nặng như vậy, không lẽ là bắt được thứ lớn…”
Lão Lục mừng như điên, không hề nghĩ ngợi mà dùng sức kéo túm.
“Đến đây đi, cá lớn của ta…”
Lão Lục càng dùng lực, lưới đánh cá cũng dần bị kéo vào trong bờ.
“Phù!”
Lão Lục không kịp xem xét đã bắt được cái gì. Lão mệt mỏi ngồi bệt mông xuống đất, mở to miệng thở phì phò, lau đi mồ hôi trên trán.
“Con cá lớn này lại khiến ta phí nhiều sức lực như vậy.”
Sau khi nghỉ ngơi một chút, lão Lục đứng dậy, vỗ mông, xem xét thu hoạch trong lưới.
“Đây là thứ gì đây?”
Nhìn thấy quan tài, lão hoàn toàn há hốc. Sao lại có một cái quan tài đá ở chỗ này, hơn nữa nó còn khiến lão cảm thấy âm trầm, rất không may mắn, rất khủng bố.
Tuy rằng như vậy nhưng lão không rời đi mà lớn gan tới gần quan tài đá.
“Thoạt nhìn có vẻ dọa người, nhưng biển rộng như vậy sao lại có quan tài đá được? Không lẽ là chôn dưới biển? Nói vậy không phải ở đây sẽ có vật chôn cùng sao?”
Lão Lục lầm bầm lầu bầu nói thầm.
Lão không có sợ hãi như lúc nãy nữa mà có chút chờ mong.
Lão nhanh chóng xốc lưới đánh cá ra khỏi quan tài bằng đá, sau đó dùng sức đẩy nắp quan tài ra. Nhưng mà nắp quan tài thật sự quá nặng, không chút sứt mẻ gì.
Lão Lục dùng hai tay đẩy nắp quan tài, hai chân lão dẫm mạnh lên mặt đất, thân thể nghiêng lấy đà, lão nghiến răng nghiến lợi ra sức đạp lên đất.
Kẹt kẹt!
Thanh âm dịch chuyển phát ra.
Lão Lục quá đỗi vui mừng. Động, thật sự động. Chỉ cần động đã là chuyện tốt.
“A!”
Lão gào thét, dưới sự không ngừng nỗ lực của lão, cuối cùng nắp quan tài cũng được đẩy ra hơn một nửa.
“Ha ha, vậy mà lại còn có thể thu hoạch như vậy.”
Lão Lục vái quan tài đá trước, sau đó gấp không chờ nổi nhìn vào trong, phát hiện bên trong rất tối, lão không thấy rõ ràng.
Rõ ràng có ánh mặt trời chiếu vào, có thể nhìn được, nhưng mà bên trong giống như có một màn sương đen bao phủ vậy.
Ngay cả bóng hình mờ mờ cũng không nhìn thấy.
Lão cả gan thò tay vào bên trong, thăm dò lung tung. Mày lão nhăn lại, lão hình như sờ phải một thứ nào đó mềm như bông. Không đúng, có chút cứng rắn, có chút quái quái.
Lão vẫn quơ tay lung tung như vậy.
Đột nhiên.
“A!”
Lão Lục đột nhiên rút tay ra, ngón tay lão giống như bị cắn vậy. Miệng vết thương vỡ ra, máu tươi chảy xuống. Lão hùng hổ chửi thầm đen đủi, xoay người tìm công cụ, chuẩn bị tìm một thanh gỗ cạy nắp quan tài ra.
Lão xoay qua cong lưng tìm kiếm.
Chít chít!
Có tiếng động phát ra.
Lão Lục nghi hoặc quay đầu lại nhưng không phát hiện bất kỳ cái gì, lão lại xoay qua tiếp tục tìm kiếm.
Nhưng mà tiếng động lần này có chút lớn.
Chít chít…
Lại có tiếng động phát ra.
“Ai?”
Lão Lục vội vàng quay đầu lại, cảnh giác nhìn xung quanh. Sau đó lão phát hiện âm thanh được truyền ra từ quan tài đá.
Lão trầm tư.
Sau khi lấy đủ can đảm, lão tới gần quan tài đá. Lão bước từng bước chậm rãi, không dám quá nhanh, sợ trong quan tài đá có rắn biển. Dù sao lúc nãy lão sờ cũng phát hiện có cái gì đó.
Lão tới càng gần, thanh âm chít chít càng trở nên rõ ràng.
Đột nhiên, lão dừng chân. Lão thấy bên cạnh quan tài đá xuất hiện một con sâu kỳ quái màu đỏ, giống như một đoạn ruột già vậy, rất kỳ quái.
“Đây là thứ quái gì đây?”
Lão Lục há hốc mồm.
Trước nay lão chưa từng gặp qua thứ nào như vậy.
Con sâu màu đỏ quơ quơ đầu, sau đó vèo một tiếng, phá không lao tới. Nó nhanh như chớp đâm vào trán của lão Lục. Chỉ thấy trán lão có một cái lỗ, con sâu đỏ nhanh chóng bò vào trong não.
Rầm!
Lão Lục ngã rầm xuống đất, trong hai mắt lão có thứ gì kỳ quái đang di chuyển,
Rất nhanh, cái trán vốn có một cái lỗ vậy mà lại khôi phục như ban đầu.
Toàn bộ bờ biển đều yên lặng.
Chỉ có một mình lão Lục nằm ở nơi đó, không còn chút tri giác.
Sau một hồi, trời đã trở tối.
Lão Lục nằm ở chỗ cũ không có chút động tĩnh lại khẽ cử động ngón tay. Sau đó, đầu lão ngửa ra sau, cả người lão ngồi thẳng dậy, phát ra thanh âm trầm thấp.
Lão xoay người đi về nơi xa.
Chương 716 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]