U Tử phong.
“Sư tôn, đây là cái gì?”
Lâm Phàm cầm lấy một quyển sách do sư tôn đưa tới. Hắn có chút ngơ ngác, không hiểu hành động của sư tôn lắm, dù sao đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Đường Phi Hồng nghiêm túc trả lời: “Ngẫu nhiên phát hiện một quyển sách, tùy ý đọc mấy lần mà không quá thích nên đưa tới cho ngươi đọc. Ngươi tu luyện tới tận bây giờ cũng cần nghỉ ngơi. Đừng tu luyện mù quáng lung tung, vừa vặn quyển sách này để ngươi giết thời gian.”
Nói xong, sư tôn xoay người rời đi.
Lâm Phàm lại ngơ.
“Ngưu Tất, ngươi nói xem ý sư tôn ta là sao?”
Ngưu Tất trả lời: “Không cần đoán lung tung tâm tư của bà già, rất khó suy đoán.”
“Ngươi lợi hại.” Lâm Phàm bội phục Ngưu Tất. May mà sư tôn không nghe thấy. bằng không, kể cả ngươi có là Thiên Long hay không, chắc chắn sư tôn sẽ dùng tăm xỉa răng đâm từ đằng sau đít ngươi, xiên thủng để nướng BBQ luôn.
“Tộc Thiên Long đều rất lợi hại.”
Ngưu Tất kiêu ngạo ngẩng đầu. Chủ nhân rất tốt, thường hay khen Thiên Long tộc của nó, điều này khiến cho nó rất có thể diện.
Lâm Phàm nhìn quyển sách trên bàn, vừa hay hắn cũng không bận việc gì nên mở ra xem.
Vừa mới nhìn thấy trang đầu tiên, hắn đã cảm thấy có chút không thích hợp.
“Sách này…”
Lâm Phàm lắc đầu, không nghĩ nhiều, nhanh chóng đọc sách.
Với tốc độ của hắn, xem một quyển sách căn bản không cần thời gian quá lâu. Hắn rất nhanh đã đọc xong một quyển sách thật dày.
“Má nó, rốt cuộc là sư tôn tìm đâu ra quyển sách này? Vậy mà lại tìm được một tiểu thuyết dân gian, chỉ là có chút vấn đề nhỏ.”
Nam chính và nữ sinh hoạt trong một xã hội có quan niệm luân lý cực kỳ nghiêm khắc.
Cả hai là quan hệ thầy trò.
Sau đó…
Lâm Phàm càng nghĩ càng sợ hãi.
Sư tôn muốn dạy cho hắn cái lý niệm đáng sợ gì sao?
Thật sự có khả năng này.
Bằng không, không có khả năng sư tôn vô duyên vô cớ cho hắn quyển sách này được.
Trong lòng hắn có chút hoảng.
Chỉ sợ sư tôn đọc nhiều, trong đầu đều nghĩ mấy cái chuyện này.
Lâm Phàm muốn tu luyện nhưng mà tâm thần không yên. Hắn bị hành động của sư tôn làm cho có chút đau đầu. Hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu đả tọa, thả lỏng tâm thần, bình ổn tâm cảnh xao động.
Sau một hồi, tâm tình bình tĩnh, Lâm Phàm bắt đầu tu luyện.
Trong phòng rất an tĩnh.
Chỉ khi Lâm Phàm tu luyện mới sinh ra một chút động tĩnh.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 450 lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Phạt Thiên thức thứ nhất +450!]
Bội số bạo kích không tệ.
Kể từ khi đi vào Thần Võ giới, tiểu phụ trợ bạo kích chưa bao giờ khiến hắn thất vọng.
…
“Đồ nhi, nên bế quan.” Triệu Đại Chính xuất hiện trước mặt Ngô Uân, đồ vật lão đã chuẩn bị rất đầy đủ rồi.
Ngô Uân nhìn sư tôn, biểu cảm hắn ta bình tĩnh, có cảm giác bi thương không nói nên lời. Cuối cùng, hắn ta yên lặng gật đầu, đồng ý với yêu cầu của sư tôn. Hắn ta muốn phản kháng, nhưng mà không thể làm như vậy…
“Đứa nhỏ hiểu chuyện.”
Triệu trưởng lão rất vui mừng.
Ngô Uân muốn đâm đầu vào tường, muốn đánh nát đầu Lâm Phàm. Đều là vì hắn. Nếu như hắn không nói, những chuyện này sẽ không xảy ra.
Thật sự là rất phiền, có cảm giác phẫn nộ nói không nên lời.
Hắn ta tới thánh địa không phải để tu luyện.
Bây giờ đã sắp hơn một năm lại còn chưa có bất kỳ tiến triển gì, nhưng thật ra tu vi lại tăng lên không ít.
Thời gian vội vàng trôi qua rất nhanh.
[Hệ thống nhắc nhở: Phạt Thiên thức thứ nhất viên mãn!]
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 2200 lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Nhận được điểm vạn năng +2200!]
Trải qua thời gian dài bế quan, cuối cùng Lâm Phàm cũng tu luyện Phạt Thiên thức thứ nhất đến cảnh giới viên mãn.
Đại Đạo chi Hỏa có thể cho hắn nhìn thấy pháp tắc thiên địa đang đan chéo vào nhau. Kể từ khi tu luyện Phạt Thiên thức thứ nhất tới viên mãn, hắn phát hiện có có sự thay đổi. Trong đầu hắn vậy mà có sự dao động huyền diệu.
Rất nhanh, hắn đã phát hiện nơi vấn đề.
Hình như có một mối liên kết chặt chẽ với Thiên Kiêu vực, đây là chuyện lúc trước chưa từng có.
“Ta đây là có thể tiến vào Thiên Kiêu vực?”
Trong lòng hắn vừa động, một lực lượng huyền diệu trong thân thể hắn được kích hoạt, đồng thời, có một lực lượng xỏ xuyên qua hư không, trong nháy mắt đã bao phủ hắn. Trong chớp mắt, Lâm Phàm cảm thấy long trời lở đất, tất cả những thứ trước mắt đều đã thay đổi.
Lúc hắn mở mắt ra, những thứ trước mắt đều đã thay đổi.
“Đây… Đây…”
Lâm Phàm trợn tròn mắt. Hắn dám xác định, nơi này chắc chắn không phải là Thiên Hoang thánh địa.
Đột nhiên, hắn nghĩ tới một chuyện rất đáng sợ.
“Không lẽ ta đã đi tới Thiên Kiêu vực?”
Lâm Phàm cảm giác rất có khả năng.
Mới nãy có một lực lượng ngay lập tức đã xỏ xuyên qua không gian, lôi kéo hắn đi.
Mà chỉ khoảng nửa khắc sau khi Lâm Phàm biến mất, Đường Phi Hồng trong nháy mắt xuất hiện trong phòng Lâm Phàm. Bà ta nhìn thấy phòng rỗng tuếch, trên mặt bà ta hiện lên vẻ kinh hãi.
Lúc nãy, bà ta cảm giác được không gian dao động nên vội vàng đi tới.
Đáng tiếc vẫn tới chậm một bước.
Lâm Phàm đã biến mất không thấy bóng dáng.
…
Phế địa.
Biên giới Đại Âm.
Rất nhiều năm trôi qua.
Quốc lực của Đại Âm đạt tới kỳ đỉnh cao khó có thể tưởng tượng. Ngụy Trung nâng đỡ hoàng triều Đại Âm, tiến hành cải cách. Kể từ khi Lâm Phàm rời đi, Ngụy Trung cũng diệt trừ tất cả mọi chướng ngại.
Tuy rằng lão vẫn rất tham, nhưng lòng lão chưa thay đổi. Lão chưa bao giờ nghĩ tới chuyện khống chế hoàng quyền mà vẫn cam tâm tình nguyện làm lưỡi dao sắc bén của Đại Âm.
Trong mấy năm nay, Ngụy Trung và Chính Đạo tông liên thủ bình ổn các châu, bình định cướp bóc nội loạn. Đồng thời cũng kiếm chế các sơn môn lớn, thống nhất quản lý. Bây giờ, sơn môn, tông chủ không phải là lớn nhất, bên trên còn có triều đình quản chế.
Những cái này đều là nguyên nhân vì sao Ngụy Trung cùng phe với Chính Đạo tông.
An Châu, trong rừng rậm.
Vèo!
Vèo!
Mấy bóng người xuyên qua trong rừng cây, ai nấy đều có thực lực không tầm thường. Mấy người họ nhanh chóng dừng ở một chỗ trống trải.
“Đại sư tỷ, Huyết yêu tiến vào nơi này liền biến mất vô tung vô ảnh. Nếu chúng ta tiếp tục theo dấu chỉ sợ là sẽ có chuyện xảy ra. Không bằng chúng ta đi về trước đi.” Một người đàn ông trung niên cảnh giác nhìn chung quanh.
Chương 717 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]