Tên này lợi hại, hình thể cũng cường tráng hơn rất nhiều. Cũng không biết trong khoảng thời gian Thôn Linh hổ ở đây lại gặp phải cơ duyên gì, dù sao Thiên Kiêu vực có rất nhiều thứ tốt.
“Gần đây như thế nào?” Lâm Phàm vuốt đầu Thôn Linh hổ: “Có khả năng đấy, tu vi có tiến bộ cực lớn.”
Chính xác là như vậy.
Tu vi của Thôn Linh hổ mạnh hơn.
Đây chắc chắn là có kỳ ngộ cực lớn, bằng không sẽ không có hiệu quả như vậy.
Thôn Linh hổ nhe răng cười: “Đại ca có điều không biết. Sau khi ngươi rời đi, ta gặp phải rất nhiều thứ tốt. Ta còn giữ lại một chút cho đại ca đây.”
Vừa dứt lời, Thôn Linh hổ phun ra vài củ nhân sâm còn đang phát sáng. Những củ nhân sâm này đầu no đủ, rễ cũng rất dài, tỏa ra ánh sáng nhạt, vừa thấy đã biết ngay là vật trân quý.
“Có tâm.” Lâm Phàm rất vừa lòng. Thôn Linh hổ làm rất không tệ, cũng không uổng công hắn thu Thôn Linh hổ làm tiểu đệ. Về mặt này nó làm rất không tệ.
Chỉ có một tỳ vết duy nhất…
Chính là những củ nhân sâm này dính nước miếng sền sệt của Thôn Linh hổ. Đây là Thôn Linh hổ cố ý để lại để giữ được linh khí của nhân sâm, không cho nó lộ ra ngoài.
Thôn Linh hổ ngẩng đầu: “Có thể mang thứ tốt tới cho đại ca là việc ta nên làm.”
“Ừ. Giới thiệu với ngươi một chút, đây chính là Ngưu Tất, Thiên Long trong truyền thuyết.” Lâm Phàm giới thiệu.
Nhìn thấy Ngưu Tất, Thôn Linh hổ run bần bật, đó chính là áp chế về mặt huyết mạch. Huyết mạch của đối phương cực cao, cảm giác như nó đang đối mặt với vạn thú chi vương vậy.
Ngưu Tất gật đầu với Thôn Linh hổ, xem như là chào hỏi.
“Ngưu Tất, đây là do Thôn Linh hổ mang tới. Ta thấy ngươi nên ăn đi, có tác dụng với ngươi.” Lâm Phàm ngẫm lại, bản thân vẫn không thể hạ khẩu được. Đồ này đúng là thứ tốt, nhưng mà hương vị này quá nồng.
Chung quy hắn vẫn không hạ miệng được.
Ngưu Tất nhìn đống nhân sâm, nó ngửi được mùi hương nồng nặc của linh khí, nhưng cũng có một chút hôi từ nước miếng của Thôn Linh hổ. Nhưng đối với Thiên Long mà nói, cái đó thì tính là cái gì?
Sau đó, chỉ thấy Thiên Long mở miệng, đột nhiên hút một hơi, ngay lập tức nhân sâm đã bị hút vào trong miệng nó. Nhân sâm vào miệng chỉ khoảng nửa khắc đã hóa thành linh khí tràn ngập khắp cơ thể của nó.
Uỳnh!
Từ trong cơ thể của Thiên Long truyền ra tiếng động nặng nề, bên ngoài thân thể của Ngưu Tất có ánh sáng đang chuyển động, tung tăng nhảy nhót. Thiên Long nhắm mắt lại, luyện hóa linh khí dồi dào trong cơ thể.
“Đại ca, trong khoảng thời gian ngươi không ở đây, kẻ thần bí bị trấn áp tại nơi này tìm ta, nói cho ta rất nhiều cơ duyên, để ta giúp hắn phá hư mấy cái phong ấy. Lúc ấy ta mới nghe đã biết tên này có vấn đề cho nên ta lừa hắn, giả vờ đồng ý rồi chiếm vài cơ duyên.”
Thôn Linh hổ đắc ý dào dạt: “Tên kia ngốc không chịu nổi.”
“Ngươi cứ lừa hắn đi. Ta thấy nếu như hắn ta ra được, người hắn ta đánh chết đầu tiên chính là ngươi.” Lâm Phàm không ngờ Thôn Linh hổ vậy mà cũng có chút đầu óc. Kẻ thần bí kia chắc chắn cũng là bị trấn áp có chút điên cuồng, đến cùng đường rồi mới có thể nghĩ tới chuyện lừa Thôn Linh hổ,
Thôn Linh hổ không hề để ý: “Hắn ta cũng không ra được, có gì mà sợ. Huống hồ không phải là còn có đại ca sao? Nếu có chuyện xảy ra ta có đại ca bảo hộ rồi.”
Quả nhiên.
Đại ca không phải dễ làm.
Giống như khi hắn ở thánh địa vậy, nếu có chuyện xảy ra thì có sư tôn chống. Mà bây giờ, hắn cũng trở thành chỗ dựa của đối phương, này còn có thể nói cái gì?
Chỉ có thể là không còn lời nào để nói.
“Ừ. Đại ca chắc chắn sẽ che chở cho ngươi. Nhưng mà ngươi cũng cần cẩn thận một chút. Tên kia đã sống không biết được bao lâu rồi, rất âm hiểm. Thông thường, có lúc nhìn như là ngươi chiếm được tiện nghi nhưng đến cuối cùng, tình huống như thế nào thì cũng khó mà nói. Có lẽ chuyện mà ngươi tự nhận là chiếm được tiện nghi thật ra là hắn đang lợi dụng ngươi.”
Lâm Phàm vẫn không muốn trêu chọc tới tên kia.
Quá thần bí.
Không biết gốc gác của đối phương.
“Đại ca nói phải. Nhưng mà trong khoảng thời gian này ta nghe theo lời đại ca, tìm kiếm thứ tốt trong Thiên Kiêu vực. Đúng là đã tìm được một vài chỗ kỳ quái, bây giờ ta dẫn đại ca đi xem.” Thôn Linh hổ nói.
Lâm Phàm nghĩ thầm, tới cũng đã tới rồi, đi xem cũng không sao.
…
Bắc bộ, Cương vực.
“Vu thần, nếu bên phế địa không có bất kỳ cường giả nào, vì sao không phái người tới đó thu hoạch? Tốc độ sẽ nhiều gấp mấy lần so với hiện nay.”
Một thành viên của Vu Thần tộc rất khó hiểu.
Cái loại phế địa này, cho dù là một mình gã đi tới đó cũng có thể càn quét tất cả mọi thứ. Hoàn toàn không cần để bất kỳ kẻ nào vào mắt. Muốn cái gì sẽ có ngay cái đó.
Vu thần vẫy tay, không giải thích nhiều. Nếu phái cao thủ của Vu Thần tộc tới, chắc chắn sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn. Đến lúc đó, ảnh hưởng rất lớn. chắc chắn sẽ bị những thế lực đó phát hiện.
Biết được nguyên nhân lúc trước Vu Thần tộc bị giết, gã đã tiếp thu được bài học.
Chắc chắn không thể giẫm lên vết xe đổ nữa.
Lúc trước Vu Thần tộc tự nhận bản thân là thiên hạ vô định, không đặt bất kỳ ai vào trong mắt, nên mới bị những cường giả của các thế lực khác vây sát, bị diệt tộc.
Bây giờ, gã không ngừng sắp xếp, thong thả ổn định từng bước phát triển, đạt được mục đích của bản thân.
Yêu tộc cũng có ý định. Lúc trước một trận chiến với Nhân tộc, Yêu tộc bị yếu thế nên mới đạt thành hiệp nghị. Bây giờ trong lòng của các Yêu tộc đều không cam lòng, muốn đoạt lại vinh quang một lần nữa.
Đây cũng là nguyên nhân căn bản gã có thể lợi dụng Yêu tộc.
Tất nhiên.
Yêu tộc cũng đang lợi dụng gã. Giờ xem hai bên ai thông minh hơn ai, người có thể cười đến cuối cùng mới là thật.
Thiên Kiêu vực!
Thôn Linh hổ dẫn Lâm Phàm đi vào trong một cái động thần bí. Nơi này đã hoang phế rất lâu, nhưng bên trong động thiên này được điêu khắc rất nhiều hoa văn huyền diệu.
“Đại ca, ta phát hiện dòng chảy thời gian ở động thiên này rất nhanh, hình như là tốc độ nhanh hơn. Nhưng mà nơi này có một tảng đá kỳ lạ. Khi tiến vào, tảng đá này sẽ tỏa ra ánh sáng nhạt, thiêu đốt dần dần giống như nhang vậy.”
Chương 720 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]