Lâm Phàm tò mò nhìn. Rất là thần kỳ. Sau khi bọn họ tiến vào, cục đá này sáng lên. Có thể nhìn thấy bằng mắt thường cục đá đang chậm rãi biết mất, giống như nhang bị thiêu đốt vậy.
“Nơi này mà cũng có thể tìm được, lợi hại.” Lâm Phàm khen ngợi.
Thôn Linh hổ đắc ý dào dạt.
Có thể được đại ca khen chắc chắn là vui vẻ nhất.
Bây giờ Thiên Kiêu vực chỉ có hắn mới có thể tiến vào. Chờ tới khi Thiên Kiêu vực lại mở ra lần nữa, sẽ có người tiến vào. Lỡ như bị người khác phát hiện nơi này, đó chính là một tổn thất với hắn.
“Tu luyện đi, tu luyện đến khi tảng đá này hết sạch.” Lâm Phàm nói.
Có thể đẩy nhanh tốc độ của dòng chảy thời gian, hình thành nên một không gian độc đáo. Nhưng mà không biết tu luyện ở nơi này một thì sẽ là bao lâu ở bên ngoài.
Thôn Linh hổ và Thiên Long không do dự bất kỳ điều gì cả.
Tuy rằng bọn chúng không phải người, nhưng trí tuệ của chúng không thấp.
Chúng biết đây là một nơi tốt, cần phải tu luyện cho thật tốt.
Lúc này, Lâm Phàm lấy long cốt của Khuê Dương ra rồi ném cho cho Thôn Linh hổ.
“Trên này có tuyệt học của Thiên Yêu tộc, Thiên Yêu Đồ Thần pháp.”
Thiên Yêu Đồ Thần chính là tuyệt học truyền thừa của Thiên Yêu tộc. Thôn Linh hổ là man thú, cũng coi như là yêu, tu luyện loại tuyệt học này chắc chắn có thể có biến hóa vượt bậc.
Nếu như để Thiên Yêu tộc biết Lâm Phàm để một con Thôn Linh hổ tu luyện tuyệt học như vậy, chắc chắn sẽ hận không thể bầm thây vạn đoạn Lâm Phàm. Đây chính là một loại nhục nhã với Thiên Yêu tộc bọn họ.
Đồng thời, Lâm Phàm lấy ra nửa đoạn Long Cốt thần bí ra. Đó là thi hài của cường giả, thậm chí hắn còn đang hoài nghi đó chính là thi hài của Phạt Thiên Thiên Tôn.
Hắn lấy thi hài ra, để cho nó trôi nổi lơ lửng trên đầu, trên thi cốt trong suốt là dấu vết của đại đạo kinh văn. Chỉ cần kích hoạt, đại đạo kinh văn sẽ tỏa ra ánh sáng lóa mắt, sau đó lơ lửng, xoay quanh mấy người họ.
“Đồ tốt.”
Lâm Phàm mừng như điên. Điều duy nhất đáng tiếc chính là thi hài này hắn chỉ có một nửa, nửa người dưới đã bị Quản Huyền cầm đi.
Có thêm sự giúp sức của thi hài, một cảm giác huyền diệu bao phủ bọn họ. Đồng thời, có đại đạo chi khí tràn ra, rửa sạch thân hình bọn họ.
Đại đạo chi khí này là tinh hoa được phát ra từ thi hài.
Tuy rằng đã chết, nhưng chủ nhân của thi hài đã tu luyện đến cảnh giới cực cao, đã sớm chạm tới đại đạo, ngưng tụ được rất nhiều tinh hoa.
Chỉ trong khoảng nửa khắc ngắn ngủi, Lâm Phàm cảm giác được huyết mạch của bản thân được rèn luyện.
Thân hình được cường hóa.
Bộ phận thi hài mà hắn đạt được tương đối quan trọng.
Chủ yếu là đầu vẫn còn.
Đó chính là căn nguyên của tinh hoa.
Quản Huyền cũng chỉ có được hai cái đùi mà thôi. Hiệu quả tất nhiên là không thể so sánh được với của hắn.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một ngàn lần!]
…
Rõ ràng phát hiện tốc độ tu luyện trở nên nhanh hơn, có thể nói rằng là tự bản thân hắn ảo giác thấy. Là thời gian nơi này có tốc độ trôi nhanh hơn, cho hắn một loại ảo giác như vậy.
“Ai, nếu cục đá hao hết, cũng không biết có thể đi đâu tìm được nữa.”
Lâm Phàm rất tiếc hận. Bây giờ tình cảnh này còn suy nghĩ cái gì nữa. Còn chưa ăn xong trong nồi đã nhớ thương ngoài nồi, nghĩ thôi cũng thấy bản thân không đúng.
Một khi đắm chìm trong tu luyện, Lâm Phàm cũng đạt tới cảnh giới không để ý tới chuyện bên ngoài, không quan tâm trời sụp đất nứt.
Đối với hắn, mấy chuyện đó không tính là gì cả.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Rắc!
Một tiếng thanh thúy phát ra.
Lâm Phàm bị bừng tỉnh, mở mắt ra thì thấy hóa ra là cục đá tiêu hao hết, hóa thành vôi tiêu tán trong không trung.
“Thật thần kỳ, cứ cảm giác bản thân tu luyện thật lâu.”
Trong quá trình tu luyện ở đây, hắn đã tu luyện Chiến Thiên Đấu Địa pháp đến viên mãn.
Cũng đã tăng cảnh giới của bản thân lên Âm Dương cảnh tầng ba.
Xoay người nhìn lại, Thôn Linh hổ có thay đổi kinh người. Thân thể nó bị một tầng ánh sáng bao phủ, giống như được bao phủ trong một cái kén vậy. Một hư ảnh khủng bố của Thiên Yêu hiện lên.
Đây là đang lĩnh ngộ Thiên Yêu Đồ Thần từ Long Cốt của Khuê Dương rồi.
“Với ngộ tính của Thôn Linh hổ, chắc chắn không thể có khả năng lĩnh ngộ nhanh như vậy, cho dù có thời gian gia tốc cũng không thể.”
“Xem ra thi hài của cường giả này thật sự có trợ giúp cực lớn.”
Lâm Phàm biết, Thôn Linh hổ có thể lĩnh ngộ được Thiên Yêu Đồ Thần mấu chốt là nhờ vào lực của đại đạo, gia tăng rất lợi hại.
Thiên Long ở bên cạnh cũng phát triển mạnh.
Tộc Thiên Long có bí thuật truyền thừa, vô số dạy dỗ đã có sẵn trong đầu. Dưới sự trợ giúp của thi hài cũng có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Theo tình huống bình thường mà tới, nếu hắn muốn tu luyện tới Âm Dương cảnh tầng ba, lại còn tu luyện Chiến Thiên Đấu Địa pháp đến viên mãn ít nhất cần hai tới ba năm.
Nhưng nhìn vào một vài chi tiết trên quần áo, hình như cũng chỉ mới hai ba ngày trôi qa.
“Đại ca, tuyệt học ngươi cho ta thật sự rất mạnh.” Thôn Linh hổ kết thúc tu luyện, biểu lộ sự hưng phấn. Thiên Yêu Đồ Thần giống như là được tạo ra cho riêng nó vậy.
Quá mạnh.
Ngay cả huyết mạnh của nó cũng tăng lên.
“Nơi này chính là nơi tốt, nhưng e là cục đá như thế này đã không còn nữa.” Lâm Phàm tiếc nuối.
Thôn Linh hổ nói: “Ta sẽ tiếp tục tìm kiếm. Cảm giác như đã tu luyện rất lâu rồi.”
Lâm Phàm cười, thật sự là kiếm lời rồi. Thiên Kiêu vực thật sự có quá nhiều thứ tốt, Phạt Thiên Thiên Tôn hao hết tâm thần sáng tạo ra khoảng không gian này, tất nhiên là có rất nhiêu thứ tốt.
Chờ đến khi Ngưu Tất kết thúc tu luyện, hắn rời khỏi động, phong ấn nơi này lại.
Chờ sau này khi có thể tìm ra một cục đá khác thì lại tới đây tu luyện. Tốc độ này quá nhanh, khiến hắn có cảm giác sảng khoái không nói nên lời.
Cùng lúc đó.
Trong khoảng thời gian Lâm Phàm biến mất khỏi thánh địa.
Đường Phi Hồng khó có thể chịu đựng cảm giác lo lắng này, vội vàng xâm nhập vào trong cấm địa của thánh địa.
“Sư muội, ngươi muốn làm cái gì?”
Thánh chủ biết Lâm Phàm tự dưng biến mất, cũng biết cảm xúc của sư muội dao động cực đại. Hơn nữa, lão còn biết sư muội đang muốn vào trong thánh địa, mượn dùng uy năng của cấm khí để biết được vị trí của Lâm Phàm.
Chương 721 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]