Nhưng mà cấm khí cần phải tiêu hao cực đại.
Nếu như muốn biết được vị trí của Lâm Phàm cũng chính là yêu cầu nhìn trộm đất trời. Nhìn trộm đất trời chính là khinh nhờn ông trời, cần phải trả một cái giá cực kỳ cực kỳ lớn.
“Sư muội, tên nhóc này rất thông minh. Chắc chắn là hắn có cơ duyên mới có thể vô duyên vô cớ biến mất khỏi nơi của ngươi. Với tu vi của ngươi, ngươi nên biết rõ rằng muốn không khiến ngươi chú ý căn bản là chuyện không thể nào.”
Thánh chủ khuyên bảo Đường Phi Hồng.
Trong lòng lão cũng rất bực bội.
Rốt cuộc là tên nhãi này chạy đi đâu, tự dưng biến mất, không hiểu ra sao.
Bây giờ khiến cho tinh thần của sư muội khẩn trương, vẫn luôn chắc chắn là vì hắn gặp phải nguy hiểm hoặc là bị Thiên Tôn cường giả hơn Đạo cảnh bắt đi.
Nhưng mà có thể nào chứ.
Thiên Tôn sao có thể coi trọng tiểu tử này.
“Sư huynh, tránh ra.” Đường Phi Hồng trầm giọng.
“Không được. Ta là Thánh chủ, cũng là sư huynh của ngươi. Nếu muốn mượn dùng cấm khí của thánh địa, không có sự đồng ý của ta, ai cũng không được chạm vào.”
Giọng điệu của Thánh chủ rất nghiêm túc. Lão sao có thể để sư muội chạm vào cấm khí, đồng thời, lão cũng rất lo lắng. Tình cảm sư muội dành cho Lâm Phàm đã rất không thích hợp. Bình thường sư muội khắc chế cũng là một tình trạng đáng sợ.
Càng khắc chế, cuối cùng bắn ngược cực mạnh.
“Sư muội, ngươi đừng gấp. Càng gấp càng loạn. Ngươi suy ngẫm lại tình huống bây giờ xem. Có thể bắt Lâm Phàm đi ngay dưới mí mắt ngươi là chuyện không có khả năng. Ngươi chắc chắn cũng để lại dấu vết trên người Lâm Phàm. Nếu hắn gặp phải nguy hiểm, ngươi tất nhiên có thể biết được. Nhưng ngươi lại không tìm thấy hắn, chứng tỏ bây giờ, hắn chắc chắn đã bị một thủ đoạn nào đó ngăn cách liên kết với Thần Võ giới.”
“Có thể có thủ đoạn này tất chỉ có Thiên Tôn.”
“Có thể được Thiên Tôn coi trọng chính là cơ duyên của hắn. Sư muội, ngươi nói xem ta nói có lý hay không?”
Thánh chủ xem như là đã nói ra hết tất cả khả năng mà bản thân có thể biết.
Lão chỉ muốn hỏi sư muội một câu,
Ngươi nói ta nói có lý hay không?
“Có lý.”
Thánh chủ nghe bà nói vậy, ngay lập tức muốn thả lỏng một hơi, nhưng…
“Ngươi tránh ra.”
Giỏi lắm.
Nói cũng vô ích.
Dưới sự dẫn dắt của Thôn Linh hổ, Lâm Phàm thu hoạch được rất nhiều ở Thiên Kiêu vực. Tuy rằng chưa đi qua quá nhiều nơi nhưng cũng đã thu hoạch được không tệ. Rất nhiều thứ hắn đều giao cho Ngưu Tất.
Ngưu Tất thân là Thiên Long. Dạ dày của nó thật sự là dạ dày sắt, có thể cắn nuốt, cất giữ cho bản thân để tăng huyết mạch và tu vi.
Nếu không phải đi theo Lâm Phàm, ở đâu ra nhiều thứ tốt để nó tiêu xài như vậy.
Thôn Linh hổ nhìn mà đau lòng.
Cũng không biết đại ca tìm được thứ phá của này đâu ra, nó thật sự muốn bóp nát đầu của Ngưu Tất, suốt ngày chỉ biết phá.
Nhưng…
Huyết mạch của đối phương mang tới cho nó một áp lực rất lớn. Nếu Ngưu Tất gầm nhẹ với nó một tiếng, Thôn Linh hổ cảm giác có thể bản thân sẽ quỳ rạp trên mặt đất, dẩu mông, vẫy đuôi qua lại.
“Đại ca, trong khoảng thời gian này ta phát hiện những chỗ này. Những nơi khác còn có chút nguy hiểm. Lúc trước ta còn không dám tới gần. Nhưng qua lần tiến bộ này, thực lực của ta càng mạnh hơn, có thể thăm dò những nơi nguy hiểm đó rồi.” Thôn Linh hổ rất tự tin với thực lực của bản thân.
Nhận đại ca thật sự rất quan trọng.
Xem đi…
Bởi vì có đại ca, thực lực của nó đã có thay đổi.
“Ngươi đã làm rất tốt rồi.” Lâm Phàm vuốt đầu nó. Thật sự rất không tệ. Luôn để tâm tới chuyện mà hắn đã giao, hơn nữa khi gặp được thứ tốt đều sẽ để lại cho đại ca là hắn.
Thôn Linh hổ lắc đầu: “Không, đại ca. Ta làm còn chưa đủ hoàn hảo. Thân là tiểu ta, ta cần phải sáng tạo càng nhiều tài phú cho đại ca. Như vậy mới là một tiểu đệ đủ tư cách.”
Lâm Phàm nghe nó nói mà muốn giơ ngón tay cái lên.
Nói thật sự rất hay.
Hắn hy vọng Ngưu Tất có thể học với Thôn Linh hổ đến cỡ nào, đây mới là chuyện mà tiểu đệ chân chính nên làm.
Rầm!
Nhưng mà vào lúc này, ở nơi xa xuất hiện một rặng mây đỏ xoáy tròn.
Rất quen mắt.
Nếu hắn không nhớ lầm, đó hẳn là hành vi của kẻ thần bí để dụ hoặc hắn qua đó.
“Đại ca, ngươi thấy đám mây đỏ đó không? Tên kia chắc chắn đã biết ngươi tới rồi nên muốn kêu gọi ngươi qua đó.” Thôn Linh hổ rất cảnh giác với tên kia. Quá thần bí. Hơn nữa quá mức nhiệt tình.
Vẫn luôn muốn giúp đỡ người khác.
Toàn bộ mà nói, tên đó chính là một tên nguy hiểm.
Lâm Phàm im lặng nhìn đám mây đỏ. Đối với hắn, bây giờ bản thân hắn còn không tiếp xúc quá thân mật với đối phương. Tuy rằng hắn bây giờ đã ở Âm Dương cảnh tầng ba, đang hợp nhất hồn phách. Nhưng nếu đối diện với những cường giả chân chính kia vẫn có chênh lệch rất lớn.
“Đi xem.”
Suy nghĩ một hồi hắn mới ra quyết định. Nhưng chắc chắn không phải để trợ giúp đối phương mà là để tán gẫu với kẻ thần bí một chút. Dù sao đối phương chắc chắn là cường giả thời kỳ cổ xưa, biết rất nhiều bí mật.
Thôn Linh hổ đồng ý yêu cầu của đại ca vô điều kiện.
…
Tại nơi phong ấn.
“Lại gặp mặt, Thiên Kiêu vực còn chưa mở ra ngươi đã có thể tiến vào. Xem ra ngươi đã tu luyện Phạt Thiên thức thứ nhất đến viên mãn. Mới qua chưa được bao lâu ngươi đã có thể tu luyện thành công. Thật sự quá kinh người.” Kẻ thần bí cảm thán.
Nhìn như bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng đã sóng gió đầy trời.
Hoàn toàn không thể tin được.
Phạt Thiên thuật rất khó tu luyện. Kể cả có thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm, ngộ tính thông thiên cũng không có khả năng nhanh như vậy. Đây quả thực là chuyện kỳ quái.
“Tiền bối, chúng ta không cần phải nói mấy chuyện này. Ta không phải tới để nghe ngươi thổi phồng sự trâu bò (Ngưu Tất) của ta.”
Ngưu Tất thắc mắc: “Chủ nhân, tên đó thổi phồng ta làm gì?”
“Không nói ngươi, nói sự trâu bò (Ngưu Tất) của ta.”
“Ta chính là Ngưu Tất mà.”
Lâm Phàm xua tay để Ngưu Tất đừng có nói chuyện như trẻ thiểu năng nữa.
“Ha ha, đứa nhỏ của tộc Thiên Long, không ngờ còn tồn tại được. Thật sự là không dễ dàng.” Kẻ thần bí nhìn thấy Ngưu Tất, giọng điệu có chút kinh ngạc. Giống như là không ngờ trên thế gian còn tồn tại đứa nhỏ dễ thương như vậy.
Chương 722 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]