Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 724: CHƯƠNG 724: SAO LẠI CÓ NGƯỜI MUỐN GIẾT TA (2)

Phạt Thiên Thiên Tôn đáng chết! Mở Thiên Kiêu vực ra để vô số thiên kiêu tiến vào nhưng mà không cho các thiên kiêu kia nhìn thấy lão.

Không thể đụng vào, không thể thấy. Tất cả đều tồn tại trong không gian hư vô.

Lâm Phàm ở thêm một khoảng thời gian nữa ở Thiên Kiêu vực.

Lại đến lúc phải chia lìa.

“Đại ca…”

Thôn Linh hổ không nỡ để đại ca rời đi. Nó ở bên cạnh đại ca rất có cảm giác an toàn. Bây giờ lại đến thời khắc chia lìa. Nó cũng muốn cất bước rời đi theo đại ca, nhưng mà nó biết còn có chuyện càng quan trọng hơn chờ nó tới hoàn thành.

“Ngươi cẩn thận một chút, nơi đó đừng có đi nữa. Ta đã có chút manh mối rồi. Người này không đơn giản, tên đó có nói bất kỳ lời nào hoặc kêu ngươi làm bất kỳ chuyện gì, cho dù ngươi cảm giác bản thân được lời thì vẫn không được là.”

Lâm Phàm dặn dò. Những cường giả này có rất nhiều thủ đoạn.

Đôi khi ngươi cho rằng bản thân an toàn, nhưng thực ra là đang rơi vào bẫy của đối phương.

“Đã biết, đại ca.”

Thôn Linh hổ tất nhiên là rất tin vào lời của đại ca.

Rời khỏi Thiên Kiêu vực.

Lâm Phàm chạy về thánh địa. Điểm không hoàn mỹ duy nhất chính là truyền tống này không thể đưa hắn trở về, hắn phải tự đi về. Thật là một hành động không tính là quá thông minh.

Mấy ngày sau.

“Ấy?!”

Lâm Phàm phát hiện mọi thứ xung quanh có chút không đúng.

Hắn dừng chân lại, nhìn xung quanh.

“Ai? Ra đây!”

Hắn tức giận quát lớn, âm thanh hóa thành sóng âm truyền khắp xung quanh.

Đột nhiên.

Bốn phương tám hướng có cột sáng dựng thẳng đứng, ngay lập tức đã hình thành phong tỏa. Những cột sáng này đan chéo vào nhau, hình thành một quầng sáng.

Vèo!

Vèo!

Tám bóng người đột nhiên xuất hiện, mỗi người đều đang lơ lửng giữa không trung, trên người bọn họ tản ra kiếm ý sắc bén.

“Không lẽ là Kiếm Nhất Thiên tìm ta để gây chuyện?”

Lâm Phàm cân nhắc. Giữa hắn và Kiếm Nhất Thiên có chút mâu thuẫn. Không lẽ là tên này đánh không lại hắn nên mới cố ý tìm giúp đỡ.

Nói thật.

Hắn có chút không tin.

Dù có nói như thế nào đi nữa, tên Kiếm Nhất Thiên kia vẫn rất có tính nguyên tắc, lòng tự trọng cực mạnh.

Loại kịch bản thấp kém thối nát này, chắc chắn hắn ta khinh thường sử dụng.

“Ngươi là Lâm Phàm?”

Trong đó có một thanh niên cầm kiếm, ánh mắt gã ta dừng trên người Lâm Phàm. Mới nhìn khuôn mặt đã có thể xác định được đối phương.

“Không phải ta. Lâm Phàm là ai?” Lâm Phàm giả vờ như đang rất nghi hoặc.

“Đừng giả vờ, bên ngoài đã đồn quanh rằng người có khuôn mặt tuyệt thế vô song chính là ngươi.” Người thanh niên cầm kiếm nói.

Lâm Phàm bị lời của đối phương làm cho thẹn thùng.

Đây là đang khen hắn sao?

“Được rồi, nếu đã bị ngươi phát hiện vậy ta chỉ có thể thừa nhận. Không sai, ta chính là Lâm Phàm có khuôn mặt tuyệt thế vô song. Các ngươi tìm ta chặn ta ngay giữa đường hẳn là không phải để chiêm ngưỡng khuôn mặt của ta chứ?” Lâm Phàm cười.

Nhưng mà không ngờ…

“Giết!”

Sau khi cả tám người đều xác định đối phương chính là Lâm Phàm, bọn họ không nói thêm lời nào nữa, đánh về phía Lâm Phàm.

“Quá đáng, ta muốn tán gẫu vui vẻ với các ngươi một chút, các ngươi lại muốn giết ta.”

Lâm Phàm nổi giận, hắn còn đang rất nghi hoặc cuối cùng là ai muốn cái mạng của hắn.

Tuy rằng hắn từng chém giết rất nhiều nhưng ít ra hắn làm rất sạch sẽ, lưu loát, không ai biết. Chỉ có vài người số ít vì hoàn cảnh bắt buộc nên không thể làm được tận thiện tận mỹ.

Tám người này rất nổi tiếng trong giới sát thủ ở Thần Võ giới.

Bát Kiếm Tiên.

Cao thủ chuyên môn tập kích và ám sát. Chỉ cần có thể đưa ra được cái giá bọn họ mong muốn, cho dù là Thiên Nhân cảnh bọn họ cũng có thể giết cho ngươi.

Mấy trăm năm nay.

Ngoại trừ cường giả hơn Đạo cảnh bọn họ còn chưa giết, còn lại bọn họ không biết đã giết bao nhiêu cao thủ Thiên Nhân cảnh.

Lúc này, tám loại kiếm khí bất đồng đánh tới, phong tỏa tất cả mọi lối đi của Lâm Phàm.

Chỉ trong chớp mắt kiếm khí đánh tới, nhìn thấy Lâm Phàm còn chưa tránh đi hay phản kích lại, trong lòng bọn họ cười lạnh. Xem ra là bị sát chiêu của bọn họ dọa cho vỡ mật nên không biết chống lại như thế nào.

Leng keng!

Âm thanh va chạm phát ra khiến khuôn mặt của bọn họ thay đổi.

Tám loại kiếm khí chạm vào thân thể Lâm Phàm giống như đang va chạm lên sắt thép, hắn không có chút sứt mẻ nào, ngay cả quần áo cũng không bị rách một chút.

“Thật là to gan. Dám can đảm ra tay với ta, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn với các ngươi.”

Lâm Phàm hạ giọng, một lực lượng mạnh mẽ bộc phát từ trong cơ thể.

Rầm một tiếng, ngay lập tức tám người họ bị đánh bay. Sau đó, có một bàn tay to giống như là được dịch chuyển trong không gian, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt một người, bàn tay đánh một cái về phía đối phương.

Rầm!

Lực chưởng cực mạnh, phá vỡ kiếm khí hộ thể của đối phương, ngay lập tức đã đánh cho đầu tên kia lún vào trong cơ thể.

Một chiêu chém giết một người.

Bọn họ trừng mắt tròn xoe, giống như là nhìn thấy quỷ vậy. Căn bản không thể tin vào những gì xảy ra trước mắt.

Kể cả là cao thủ Thiên Nhân cảnh tầng ba bọn họ đều có thể chém giết, sao lại bị đối phương dùng một chiêu đánh chết một người?

Lúc nhận nhiệm vụ, bọn họ biết đối phương là đệ tử thánh địa, thiên phú cực cao.

Nhưng thiên phú cao không đại biểu cho thực lực mạnh, tuy rằng hắn cũng có chiến tích hiển hách, nhưng tất nhiên không thể so sánh với chiến tích của bọn họ.

“Tìm chết.”

Ánh mắt Lâm Phàm sắc bén, thủ đoạn hắn lại bá đạo, hắn nhanh chóng xuất hiện trước mặt một người khác.

Hắn nắm lấy hai tay đối phương.

Roẹt một tiếng.

Ngay lập tức đã xé đối phương thành hai nửa.

Máu thịt, nội tạng từ không trung rớt xuống, nhuộm đỏ cả đất trời.

Trong chớp mắt, Lâm Phàm giết bảy người liên tiếp.

Chỉ còn lại một người giống như là bị dọa sợ, ngây ngốc đứng tại chỗ.

Đúng.

Đó chính là đại ca cầm đầu Bát Kiếm Tiên.

“Bị dọa sợ?”

Lâm Phàm đi tới trước mặt đối phương, trên mặt hắn treo nụ cười mỉm chào hỏi với đối phương. Thấy biểu cảm của đối phương, đôi mắt trừng đến tròn xoe, thân thể còn đang run rẩy, tay chân lại đổ mồ hôi.

Xem ra là thật sự bị dọa sợ.

“Ngươi tên là gì?”

Nụ cười của Lâm Phàm luôn luôn ôn hòa như vậy. Đối diện với nụ cười như vậy, bất kỳ người hung tàn nào cũng sẽ bị khuôn mặt đó thu phục, do đó vái lạy dưới quần hắn.

Chương 724 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!