Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 725: CHƯƠNG 725: SƯ TÔN, NGƯỜI LẤY GẬY LÀ MUỐN LÀM GÌ (1)

Người không biết tên trước mắt hắn tất nhiên cũng là như vậy,

Bằng không, vì sao gã ta lại có cái biểu cảm vậy chứ?

“Mặc Trần.”

Sao gã có thể nghĩ đến chuyện như vậy sẽ xảy ra.

Thủ đoạn thật là đáng sợ.

Thủ đoạn giết người tàn nhẫn đến tận cùng, rất máu me. Chỉ cần dùng mũi cũng có thể ngửi được mùi máu tươi tràn ngập trong không trung.

Đồng bọn một đám đều bị chém giết.

Đầu nổ nát.

Ngực bị đục lỗ.

Bị xé tay rách làm hai nửa.

Máu chảy đầy đất, tàn nhẫn vô cùng. Cho dù là man thú có dùng bữa cũng không hung tàn như vậy. Gã hối hận không kịp, rõ ràng đã hỏi trạng huống trước, đối phương tuy mạnh nhưng vẫn chưa mạnh đến mức bọn họ không thể đấu lại được.

Mặc dù có nói như thế nào đi nữa, bọn họ đã tu hành mấy trăm năm, phối hợp với nhau chặt chẽ không một kẽ hở.

Dưới kiếm trận, Thiên Nhân toàn sát.

Cho dù ở Thần Võ giới, bọn họ cũng là sát thần tiếng tăm lừng lẫy.

Có người nói Thiên Vệ là tổ chức sát thủ mạnh Thần Võ giới. Bát Kiếm Tiên bọn họ nghe vậy thì khịt mũi coi thường. Thiên Vệ hay không Thiên Vệ cái gì chứ, đó là vì chưa gặp Bát Kiếm Tiên bọn họ.

Nếu như gặp phải bọn họ, bảo đảm Thiên Vệ sẽ thành Tử Vệ.

“Mặc Trần. Hừm, tên không tệ đâu. Nếu như ta nhớ không lầm, chúng ta chưa từng gặp nhau. Nói nghe, là ai kêu ngươi tới giết ta?”

Lâm Phàm tự tin cho rằng với khuôn mặt của mình, người bình thường có thể hạ thủ sao?

Chắc chắn là không thể xuống tay.

Dù sao, khuôn mặt hắn bây giờ có thể nói là sát khí mạnh nhất, thứ tốt đẹp trong thế gian này, ai có thể nhẫn tâm phá hủy được?

Thậm chí là còn phải cẩn thận che chở mới đúng.

“Làm nghề này của bọn ta cần thiết phải có nguyên tắc. Ngươi muốn biết là ai phái bọn ta tới là đang khiêu khích nguyên tắc nghề này của bọn ta. Nếu như ta nói ra, sau này sao có thể làm việc được?” Mặc Trần đúng là đang rất sợ hãi.

Nhưng sợ hãi thì sợ hãi, gã vẫn nghĩ tới nguyên tắc hành nghề của mình.

Lâm Phàm vuốt đầu gã, nói chuyện mềm nhẹ: “Ngươi không nói, sau này có thể sẽ không có nguyên tắc cho ngươi nói đâu.”

Lời này làm bừng tỉnh Mặc Trần.

Mặc Trần trừng to mắt, nội tâm xao động bất an.

Đối phương nói rất đúng.

Nếu như gã không nói, sợ là thật sự không còn cơ hội để nói nữa,

“Nếu ta nói, ngươi có nguyện ý thả ta sao?” Mặc Trần hỏi.

“Xem biểu hiện của ngươi đã.”

Nụ cười của Lâm Phàm luôn luôn ôn hòa như vậy.

Mặc Trần ôm đầu, lẩm bẩm lầu bầu: “Thời còn niên thiếu, ta cửa nát nhà tan, lẻ loi hiu quạnh lưu lạc ở Thần Võ giới. Dưới cơ duyên xảo hợp mới đi lên con đường tu hành…”

“Dừng, ngươi nói chuyện này với ta để là gì? Ta không có bất kỳ hứng thú gì với quá khứ của ngươi cả.”

Lâm Phàm bị lời của đối phương chọc cười.

Nói với hắn chuyện quá khứ của gã là có ý gì? Hắn không có bất kỳ hứng thù gì với chuyện đó.

Mặc Trần giải thích: “Ta nói những cái này không phải là muốn chứng minh cái gì, mà là muốn cho ngươi thấy thực ra con người của ta không tính là quá xấu. Chỉ là ta lầm đường lạc tối tiếp nhận đơn này. Ta không có ý gì khác, ta chỉ muốn kiếm thêm được nhiều tiền để có thể trợ cấp gia dụng. Ta có sáng lập một trường học dạy kiếm đạo, chuyên dùng để trợ cấp những đứa trẻ nghèo khổ…”

Nghe thấy những lời này của đối phương, Lâm Phàm thật sự bị lời của đối phương nói cho ngốc.

Có rất nhiều lời hắn muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Hành vi này của đối phương thật sự khiến hắn có chút ngơ ngác.

“Dừng…”

Lâm Phàm vội vàng ngăn lại hành động muốn nói tiếp của gã, quyết đoán để gã im miệng.

Nếu gã tiếp tục nói tiếp, quỷ mới biết gã còn định nói gì, có lẽ gã có thể nói ra toàn bộ chuyện lớn của mười tám đời tổ tông nhà gã.

Đây mới chính là chuyện chân chính đáng sợ.

Mặc Trần rất thành thật đứng ở nơi đó. Gã lén nhìn sang bên cạnh, nội tâm gã rất kinh hoảng. Có cảm giác sợ hãi không nói nên lời.

Thật là đáng sợ, những mảnh vụn thi thể giống như từng lá bùa đòi mạng vậy. Chúng quấn quanh trong lòng gã, không thể vứt đi được.

“Ta chỉ muốn biết là ai phái ngươi tới.” Lâm Phàm hỏi.

“Là tam tiểu thư Thịnh gia phái bọn ta tới lấy tính mạng của ngươi.” Mặc Trần bán đứng người thuê mình, bán không chút do dự. Gã chỉ sợ bản thân nói chậm lại phải chiêu tàn phá tàn nhẫn của Lâm Phàm.

Tam tiểu thư Thịnh gia?

Lâm Phàm không quen biết đối phương.

Cũng từng nghe qua người kia là ai.

Đột nhiên.

Hắn nhớ ra trong những người hắn từng chém giết, hình như có một gã họ Thịnh. Nhưng mà cũng đã qua lâu lắm rồi, hắn không nhớ rõ tên của đối phương.

Dù sao cũng đã trôi qua lâu như vậy rồi.

Có thể nhớ kỹ dòng họ của tên đó cũng đã là chuyện rất không tệ rồi.

Cho dù gã ta đã bị đánh chết, nhưng nếu dưới suối vàng có biết như vậy chắc cũng cảm thấy vui mừng.

“Thịnh gia, Thịnh Lan, con bà ta bị ngài chém giết nên bà ta vẫn luôn tìm cường giả giúp bà ta báo thù.” Mặc Trần nói ra toàn bộ những gì bản thân biết, không có bất kỳ giấu giếm.

Lâm Phàm trầm tư.

Hắn nghĩ tới những tên mà hắn từng gặp phải.

Đều rất mạnh.

Hóa ra là hắn bị người ghi hận, nhưng thật ra hắn không nghĩ tới chuyện này.

Thịnh gia…

Hắn ghi nhớ thế lực này trong lòng, có cơ hội thì tới giải quyết.

“Thịnh gia kia như thế nào?” Lâm Phàm hỏi.

Mặc Trần trả lời: “Thịnh gia có thế lực rất mạnh. Có vị lão tổ vẫn luôn bế quan, tu vi lão ta đã đạt tới Đạo cảnh, những cái khác ta cũng không biết.”

Lúc này, gã thời thời khắc khắc chú ý từng hành vi cử chỉ của Lâm Phàm.

Bất kỳ một động tác nào của Lâm Phàm cũng có thể khiến gã run như cầy sấy, không rét mà run.

Lúc tiếp nhận ủy thác của đối phương, gã chưa từng nghĩ chuyện như vậy sẽ xảy ra. Hơn nữa, khi ra tay, bọn họ cũng đã hỏi thăm tình huống của đối phương. Tu vi mới chỉ là Âm Dương cảnh, chỉ như vậy mà thôi. Tám người bọn họ liên thủ phối hợp ra sát chiêu, kể cả đối phương là thiên kiêu thì như thế nào? Còn có thể chống đỡ được sao?

“Ta còn có nghi vấn. Các ngươi làm sao lại tìm được ta?” Lâm Phàm vẫn luôn hoài nghi vấn đề này. Hắn đi ra từ Thiên Kiêu vực, theo lý mà nói, căn bản không thể có người biết đến được.

Chương 725 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!