Đối phương là người cùng hung cực ác, thiên địa muốn hủy diệt hắn nên đánh xuống hủy diệt lôi đình.
Bọn họ không thể giải quyết đối phương, nếu như bọn họ làm vậy sẽ bị xem là đối đầu với thiên địa, khiến thiên địa cho rằng có cường giả muốn cứu đối phương. Người trợ giúp càng nhiều, hủy diệt lôi đình càng mạnh.
Nếu như lão và Đường Phi Hồng ra tay, vậy thì tình huống sẽ rất không ổn. Cho dù có mở đại trận của thánh địa ra chỉ sợ là cũng không thể ngăn cản được.
Ánh mắt của Đường Phi Hồng trở nên âm trầm. Bà ta không dám mở đại trận ra, thậm chí không dám trợ giúp Lâm Phàm ngăn cản, chỉ sợ mở đại trận ra, sấm sét sẽ mạnh hơn.
“Vu Thần tộc các ngươi muốn tìm chết sao?” Đường Phi Hồng tức giận.
Kẻ thần bí cười điên loạn: “Ha ha, chết và không chết có liên quan gì nhau? Ngươi cũng đã từng diệt Vu Thần tộc một lần. Lúc này, ta để cho ngươi nhìn thấy đồ nhi của ngươi chết dưới trận sấm sét này như thế nào.”
“Lâm Phàm, có người giở trò quỷ, phải xem bản thân ngươi rồi.” Thánh chủ hô lớn.
Các đệ tử đang quan sát quá trình Lâm Phàm độ Thiên Nhân kiếp trong nháy mắt đã hiểu ra.
Đây là có chuyện đã xảy ra.
Tất cả mọi người trở nên khẩn trương.
Sao có thể nghĩ tới chuyện như vậy sẽ xảy ra.
“Sư đệ…”
Một đám sư tỷ hoảng hốt.
Nhìn thấy sư đệ rơi vào trong hiểm cảnh, các nàng hoàn toàn luống cuống.
Nếu có thể, các nàng nguyện ý gánh vác tất cả mọi thứ cho sư đệ.
Lúc này.
Lâm Phàm nhíu mày.
Mới nãy hắn còn khinh thường Thiên Nhân kiếp, không ngờ ngay lập tức đã có thay đổi. Hắn có thể cảm nhận được uy lực của đợt sấm sét này.
Nếu như so với lúc nãy, có thể nói là thay đổi long trời lở đất.
Mạnh gấp mấy chục lần, mấy trăm lần lúc trước.
Giờ này khắc này hắn trở nên nghiêm túc hơn.
Nhưng hắn không lùi bước.
Kể cả có như vậy, có gì để sợ hãi chứ?
Nếu như vậy, vậy thì xem xem ai có thể chịu được ai?
Hắn không thể nhân lúc này để di chuyển tới Thiên Kiêu vực được. Bằng không, Thiên Nhiên kiếp thất bại sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hắn.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, ấp ủ Phạt Thiên thức thứ nhất. Một khí thế thần bí huyền diệu tỏa ra từ trên người hắn.
Trên bầu trời.
Hủy diệt lôi đình đánh xuống, kẻ thần bí kia đang cười to đầy càn rỡ bị hóa thành tro bụi.
Hai ngón tay của Lâm Phàm chỉ lên không trung.
“Diệt Thần!”
Rầm rầm!
Hai nguồn sức mạnh va chạm, xung kích được tạo ra rất đáng sợ. Ngay tức khắc, long trời lở đất, bầu trời ảm đạm không chút ánh sáng, giống như là tận thế thật sự đã tới vậy.
“Mạnh quá!”
Hắn đã thi triển Phạt Thiên thức thứ nhất Diệt Thần, nhưng hắn vẫn cảm giác được áp lực cực lớn như trước. Thân thể hắn thừa nhận luồng uy áp này, xương cốt toàn thân thật sự giống như sắp tan vỡ.
Cho dù là Lục Tí Lôi Phật thân cũng có chút miễn cưỡng.
Đây là chuyện hắn chưa từng gặp phải.
Nhưng mà…
Lòng chiến đấu của Chiến Thiên Đấu Địa phát đột nhiên kích động. Gặp phải khiêu chiến lớn nhất, hắn không có một chút sợ hãi nào, ngược lại là động lực được bơm đến cực hạn.
“Muốn diệt Lâm Phàm ta, phải xem ngươi có bản lĩnh hay không.”
Đối kháng lẫn nhau.
Hủy diệt lôi đình không ngừng đánh xuống, mà Lâm Phàm đau khổ chống đỡ.
Lục Tí Lôi Phật thân phát ra âm thanh răng rắc. Đó chính là pháp thân xuất hiện vết rạn dưới sự tấn công của từng đợt sấm sét cực mạnh này.
Có chút quá miễn cưỡng.
“Không tốt, hắn sắp gặp chuyện rồi.” Thánh chủ vội đến sứt đầu mẻ trán, không biết nên làm như thế nào cho phải. Muốn giúp lại không giúp được, chỉ có thể trừng mắt nhìn, này…
Các sư tỷ không chớp mắt nhìn mọi chuyện ở trên trời.
Cho dù áp lực của sấm sét khiến các nàng không thở nổi, nhưng mà khi nhìn thấy tình trạng của sư đệ, các nàng vẫn cố gắng chịu đựng.
“A, không tốt. Các ngươi nhìn tình trạng của sư đệ đi. Pháp thân đã rách ra rồi, nếu như nó bị tan vỡ, sư đệ sẽ bị trận sấm sét này nuốt chửng.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Một đám sư tỷ gấp gáp, mặt cắt không còn giọt máu. Bọn họ không biết nên làm như thế nào cho phải.
“A, ông trời ơi… Cầu xin ngươi đừng đánh sư đệ của ta nữa. Sư đệ của ta là người rất tốt, sao lại gặp phải chuyện như vậy chứ. Muốn đánh thì đánh ta đi.”
Một vị sư tỷ hô to, kêu trời khóc đất.
Có người làm ra hành động này, cũng có một đám học theo.
“Ta cũng nguyện ý gánh vác cho sư đệ. Đệ đệ, ca ca ruột của ta đều nguyện ý chia sẻ cho Lâm sư đệ, chỉ cần ngươi đừng đánh sư đệ của ta nữa.” Vị sư tỷ này tê tâm liệt phế kêu to.
Nhưng mà đệ đệ và ca ca ruột của nàng lại là ngây ngốc.
Bọn ta mới là thân nhân chân chính của ngươi.
Sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy được?
Một mảnh xôn xao.
Thiên Hoang thánh địa bây giờ giống như đang có tang sự vậy. Tiếng khóc rung trời. Nếu như có người không rõ nguyên do đi ngang qua chỉ sợ cũng sẽ bị dọa chết.
Ngay lập tức.
Chuyện kỳ quái đã xảy ra.
Trên người những sư tỷ đó có một thứ huyền diệu dung nhập vào trong tia sét.
Hủy diệt lôi đình giống như cảm ứng được gì đó, nó ngay lập tức chia ra thành vô số phần nhỏ, bổ vào trong đám người, do đó lực lượng đánh lên Lâm Phàm cũng suy yếu rất nhiều.
Trong phút chốc, có tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
Bùm bùm!
“Ai da, đánh ta đau quá đi.”
“Tỷ, ngươi đừng thề bậy bạ nữa, ta là đệ đệ của ngươi mà.”
“Muội, ta là ca ca của ngươi đấy.”
“Nương tử à, đừng như vậy.”
“Đậu, sét này là loại gì vậy? Sao tự dưng vô duyên vô cớ đánh chúng ta.”
“Ta phải vì sư đệ mà chịu đánh. Ngươi tới đây đi, ta không sợ ngươi… Ai u, đánh chết bà đây rồi…”
Hiện trường hỗn loạn một mảnh.
Tất cả mọi người giống như những con khỉ bị điện giật vậy, quơ chân múa tay, nhún nhảy điên cuồng.
Thánh chủ ngăn Đường Phi Hồng đang muốn vọt vào.
“Sư muội, ngươi nhìn đi, ta hiểu rồi, ta hiểu rồi. Hủy diệt lôi đình dành cho hạng người có nghiệp chướng nặng nề. Nhưng nếu có người nguyện ý nhận thay, cầu nguyện là có thể có kết quả không bình thường.”
“Lực lượng kia đã chia ra thành nhiều phần như vậy, hắn nhất định có thể chịu đựng được.”
Thánh chủ chưa bao giờ gặp chuyện như vậy cả.
Nhiều nhất cũng chỉ là nghe người khác khoác loác qua loa mà thôi.
Chương 729 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]