Rốt cuộc thì ai có thể làm được loại tình trạng này chứ? Cũng không phải là nói nói là được mà cần phải thật tình, cần phải cam nguyện hy sinh tính mạng vì chuyện này.
Lúc này, Lâm Phàm cảm giác được uy năng của hủy diệt lôi đình trở nên yếu hơn.
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng.
“Phá!”
Lực lượng cả người bùng phát ra, hóa thành một cột sáng, ngay lập tức đã đánh nát hủy diệt lôi đình.
Trong phút chốc.
Trời đất sáng ngời, Lâm Phàm có vẻ chật vật cảm nhận được một nguồn năng lượng thần bí đang tràn vào trong cơ thể. Thân thể hắn khôi phục lại, đồng thời, thực lực của bản thân cũng không ngừng tăng mạnh.
Thân thể hắn hình như càng mạnh.
Rất nhanh, chỉ trong nháy mắt hắn đã biết rõ chuyện này cuối cùng là như thế nào.
Trong nhất thời, hắn cũng trở nên ngây người.
Sao hắn có thể ngờ được chuyện như vậy cũng được…
Sau đó, hắn đã biết hành động của các sư tỷ.
Hắn bị hành vi của các sư tỷ làm cho cảm động.
Hắn giang hai tay ra, mắt nhắm lại sau đó choàng mở mắt, hắn cao giọng hò hét…
“Các sư tỷ, ta yêu các ngươi…”
Thiên Nhân kiếp tiêu tán.
Tất cả đều khôi phục bình tĩnh.
Thánh chủ im lặng hồi lâu mới toát ra được một câu: “Như này cũng được?”
Không sai.
Lão đã bị thủ đoạn này khiến cho ngây người rồi.
Nhớ lại năm đó, lão độ Thiên Nhân kiếp, vì thiên phú của bản thân tốt, chiến lực lại mạnh nên Thiên Nhân Kiếp có hơi chút lợi hại. Đánh lão đến chết đi sống lại, không ngờ còn có thể có loại biện pháp này.
Vu Thần tộc đây là vừa mất cả chì lẫn chài, còn sáng tạo cho Lâm Phàm một loại cơ duyên mới.
Thiên Nhân kiếp phối hợp với hủy diệt lôi đình có tác dụng tăng trưởng rất lớn tới thân thể hắn.
Thật là phải cảm tạ mười tám đời tổ tông của tên kia.
Lâm Phàm cũng không ngờ chuyện sẽ thành ra như thế này.
Cho tới nay, hắn đều cảm giác khuôn mặt này của mình là thứ gây chuyện. Nhưng mà ai có thể ngờ được, nó trong loại thời khắc này lại cứu hắn một mạnh. Việc này ở Thần Võ giới chỉ sợ là có một không hai, từ đầu tới đuôi đều đặc biệt.
Dương Hồng là người sùng bài cực kỳ trung thành với Lâm Phàm. Lúc trước, khi nàng gia nhập thánh địa, suy nghĩ duy nhất chính là nỗ lực tu luyện, một đường phi thăng ở thánh địa, trở thành đại nhân vật của thánh địa. Nhưng sau khi nàng nhìn thấy Lâm Phàm, nàng đã thay đổi suy nghĩ của mình.
Đối với nàng, có thể nhìn thấy Lâm sư đệ chính là hạnh phúc lớn nhất cuộc đời này rồi.
Lâm sư đệ thừa nhận lôi kiếp.
Nhìn thấy Lâm sư đệ thống khổ như vậy, trái tim nàng rỉ máu. Sao nàng có thể chịu đựng chuyện như vậy xảy ra.
Nàng chỉ hy vọng có thể gánh vác tất cả mọi thứ cho sư đệ.
Bây giờ.
Trận sét kia khiến nàng bị thương nhưng cũng không phải chuyện gì quá to tát. Chỉ cần tĩnh dưỡng nữa tháng là có thể khôi phục. Ngay vào lúc nàng đang cúi đầu băng bó miệng vết thương, một bóng người xuất hiện trước mặt nàng, đoạt đi dụng cụ băng bó của nàng.
“Sư tỷ, cảm ơn sự trợ giúp của ngươi, để sư đệ băng bó cho ngươi.” Lâm Phàm ôn nhu nói với nàng.
Dương Hồng nghe thấy âm thanh quen thuộc, cả người ngây ngốc, nàng chỉ biết trợn tròn mắt.
Đột nhiên, nàng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt nàng trừng lớn, ngây ngốc nhìn người nàng ngày đêm tơ tưởng đang đứng trước mặt nàng, ngay cả nằm mơ nàng cũng mơ thấy hắn.
Nếu có người nói bậy dù chỉ một câu về sư đệ trước mặt nàng, nàng cũng có thể liều mạng với đối phương. Đây chính là tình yêu thương sâu đậm dành cho sư đệ, còn có… Cụ thể là cái gì nàng cũng không biết.
Nàng từng ảo tưởng ra cảnh gặp mặt với sư đệ. Nếu có thể tiếp xúc gần với hắn, nàng có rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng bây giờ…
Sư đệ đang ở ngay trước mặt nàng, khoảng cách giữa cả hai rất gầm.
Nhưng nàng vậy mà lại không biết nên nói cái gì cả.
Chỉ có thể ngây ngốc nhìn hắn.
Một câu cũng không nói nên lời.
Nhìn sư đệ tỉ mỉ từng chút một, nhẹ nhàng từng li từng xí băng bó miệng vết thương cho nàng, nàng hoàn toàn bị sư đệ mê hoặc. Khuôn mặt kia, từng đường nét của hắn, mị lực kia, không có lúc nào là không hấp dẫn nàng cả.
“Sư tỷ, đau không?” Lâm Phàm vẫn luôn cho rằng bản thân không phải người phụ lòng. Hắn ôn hòa với sư tỷ như vậy cũng không phải là vì muốn làm gì. Mà sư tỷ người ta đã vì hắn mà hành động như vậy, hắn sao có thể ngồi xem mặc kệ được?
Dốc lòng chiếu cố là chuyện rất bình thường.
Nếu như sư tỷ nương tử của hắn ở chỗ này, chắc chắn cũng sẽ đồng ý hành động của hắn.
Lâm Phàm vừa mới mở miệng, Dương Hồng hạnh phúc đến sắp chết rồi: “Có thể chắn tai họa cho sư đệ, cho dù chết sư tỷ cũng hạnh phúc.”
Nghe lời này mà xem.
Sao có thể không khiến Lâm Phàm cảm động đến mức rơi nước mắt được, đều là sư tỷ tốt của hắn cả.
Trấn an vị sư tỷ này xong, hắn tiếp tục trấn an vị tiếp theo.
Việc này hôm nay không thể dễ dàng giải quyết như vậy được.
Tốn thời gian là việc tất nhiên.
Hắn cần phải chiếu cố đến trái tim mỗi một vị sư tỷ, khiến các nàng cảm nhận được tình thương của hắn dành cho các sư tỷ.
“A, sư đệ, sư đệ…”
Có người rụt rè tất nhiên cũng sẽ có người điên cuồng.
Nhưng đối với Lâm Phàm, hắn chắc chắn sẽ không vì sư tỷ điên cuồng mà cảm giác bản thân bị chịu uy hiêp. Mà hắn sẽ khiến từ sâu trong nội tâm sư tỷ cảm nhận được tình thương hắn dành cho sư tỷ là bình đẳng, là đối xử bình đẳng.
Nhìn Lâm Phàm đang bay lượn giữa các nữ đệ tử, Thánh chủ lắc đầu cười khổ.
“Không ngờ tên tiểu tử này còn xem như có chút lương tâm, biết cảm tạ nhóm sư tỷ của hắn. Sư muội, để tử này của ngươi thật sự chính là yêu nghiệt.”
Yêu nghiệt này không phải là thiên phú của Lâm Phàm.
Mà là diện mạo của hắn hoàn toàn không nói lý được nữa. Chỉ cần mới nhìn mặt hắn, người khác luôn có một cảm giác nói không nên lời, quá dễ để điều khiển người khác, dễ dàng khiến người khác chìm sâu vào trong đó.
Lão tự nói một mình mà hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt không tính là thân thiện của Đường Phi Hồng.
Giống như là đang ghen vậy.
Trái lại, những nam đệ tử khác, trong lòng bọn họ đau đớn, bọn họ hò hét, cỡ nào hy vọng Lâm Phàm có thể cút đi khỏi chỗ này, đừng có ở đây quấy rầy người phụ nữ trong lòng bọn họ.
Không thể cho người khác đường sống sao?
Chương 730 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]