Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 733: CHƯƠNG 733: NGƯƠI CÓ NGHĨ TỚI TÌNH HUỐNG NÀY CHƯA? (1)

Lâm Phàm đi trong thánh địa, các sư tỷ chắp tay trước ngực, nhìn Lâm sư đệ đầy ái mộ. Có sư tỷ còn lau nước dãi trên khóe miệng. Các nàng đều thèm thuồng thân thể của sư đệ, nhưng mọi người vẫn luôn kìm nén phần bốc đồng này.

Bọn họ rất muốn đè lên sư đệ, hung hăng chuyển động, vặn vẹo.

Chỉ cần nhìn mặt của sư đệ, các nàng cảm giác có thể đạt trạng thái lên đỉnh rồi.

Kể từ sau khi các sư tỷ làm việc đó cho hắn, tình cảm của hắn dành cho các sư tỷ được đề cao lên rất nhiều. Hắn chỉ muốn kết thúc tu luyện để cho các sư tỷ chiêm ngưỡng vẻ ngoài của hắn.

Hắn biết yêu cầu của các sư tỷ rất nhỏ bé, họ chỉ là muốn được nhìn thấy hắn mà thôi.

Loại yêu cầu này có quá đáng sao? Thực ra không hề quá đáng chút nào. Thậm chí còn có thể nói, loại yêu cầu này rất hèn mọn. Hèn mọn đến mức khiến người khác đau lòng thay các sư tỷ.

Lâm Phàm nở nụ cười, hắn vừa đi vừa dừng, tươi cười với các sư tỷ đồng thời còn vẫy tay, chào hỏi với các sư tỷ. Mỗi một lần hắn vẫy tay đều có thể khiến cho các sư tỷ hò hét một trận.

Có sư tỷ đang có tâm trạng không tốt nhưng khi nhìn thấy Lâm sư đệ, bất kỳ phiền não gì cũng sẽ phiêu tán theo gió cùng với vẻ ngoài của Lâm sư đệ, không còn gì sót lại, thậm chí cả một chút thương cảm cũng không có. Trong đầu óc các sư tỷ toàn là mặt của sư đệ.

Khi đi ngang qua hoa viên trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, hắn thảnh thơi ngừng lại, mùi hương phiêu đãng, sau đó hắn cong lưng xuống, nhẹ nhàng ngửi một đóa hoa.

Các sư tỷ đang túm tụm lại nhìn thấy một màn trước mắt như vậy, mọi người ai nấy đều nắm tay nhau, kích động dậm chân.

“A… Đẹp trai quá. Sư đệ quá đẹp trai.”

“Ta chịu không nổi. Sư đệ quá có sức thu hút.”

“Sao mà có thể đẹp trai như vậy chứ?”

Đối với đám sư tỷ này, từng cử chỉ hành vi của Lâm Phàm thật sự quá có sức thu hút, quả thực là đẹp như tranh vẽ! Trong mắt các nàng, toàn bộ thế giới xung quanh đều là phông nền phụ trợ cho sư đệ.

Bởi vì có sư đệ tồn tại nên thế giới mới tốt đẹp như thế.

Lúc trước, các nàng cũng sẽ không nổi điên vì vẻ ngoài của một người đàn ông, thậm chí còn không thèm nghĩ tới. Tu luyện mà không hấp dẫn hơn đàn ông sao?

Nhưng kể từ khi sư đệ xuất hiện, các nàng đã hoàn toàn biết rõ, cái gì gọi là tuyệt thế dung nhan, cái gì gọi là nghiêng nước nghiêng thành.

Nếu so sánh tu luyện với sư đệ?

Ha ha!

Hoàn toàn không thể sánh bằng!

Nên là, từ đâu thì nhanh đi về đó đi. Tu luyện sao có thể hấp dẫn bằng sư đệ được?

Đây là biểu hiện mà Lâm Phàm chưa bao giờ để lộ ra ngoài. Lúc trước, nếu hắn xuất hiện trong mắt các sư tỷ cũng khá là bình thường, không biểu hiện quá nhiều, cũng chưa từng có hình ảnh khiến các sư tỷ có thể chảy nước dãi.

Mà hắn bây giờ… thật sự là đang đưa quà ưu đãi cho các sư tỷ.

Một đám sư huynh đệ đi ngang qua nơi này, nhìn thấy các sư tỷ sư muội đang điên cuồng, một đám đều đang ôm đầu. Nhìn cũng không cần nhìn, bọn họ cũng đã biết có chuyện gì xảy ra. Có thể có bầu không khí này, tất nhiên là vì hắn xuất hiện.

Không sai.

Chính là khắc tinh của đàn ông ở thánh địa.

Một khi đối phương xuất hiện, bọn họ hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào nữa.

Bọn họ hy vọng biết bao Lâm Phàm có thể xuất môn một chuyến. Chưa tới tám hay mười năm thì ngàn vạn lần đừng quay về, chừa một đường sống cho các đàn ông ở thánh địa đi.

Lúc này, một vị đệ tử chạy tới, cậu ta là người trông coi đại môn. Khi nhìn thấy Lâm sư huynh đang đứng ở nơi đó được các sư tỷ vây xem, cậu ta cũng không dám tới gần. Nhưng mà không còn cách nào khác, trong tay cậu ta có một phong thư được gửi cho Lâm sư huynh.

“Sư huynh, có người đưa ta một lá thư, bảo ta đưa cho ngươi.” Đệ tử cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên. Ánh mắt của các sư tỷ quá mức dữ dội, giống như có thể giết người chỉ bằng ánh mắt vậy.

“À, cảm ơn.” Lâm Phàm mỉm cười.

Giọng điệu ôn hòa khiến đệ tử này rất thoải mái. Trong lòng cậu ta đã sớm xem Lâm sư huynh như thần tượng. Có thể được nhiều sư tỷ thích như vậy, ai mà không thích, ai mà không muốn?

Lâm Phàm nhận lấy bức thư. Từ trên bức thư, hắn có thể cảm nhận được một tia kiếm ý quen thuộc.

Khóe miệng hắn lộ ra nụ cười, căn bản không cần xem thư, hắn cũng biết ai là người gửi.

Hắn mở bức thư ra, đọc lướt một lần.

“Nỗi nhục ngày đó, hôm nay rửa sạch, tới chiến một trận.”

Một câu rất ngắn, nhưng có thể nhìn ra được, Kiếm Nhất Thiên rất tự tin vào bản thân. Nói thật, hắn thật sự không muốn giao thủ với Kiếm Nhất Thiên, chênh lệch giữa cả hai có chút lớn.

Nếu như là lúc trước, hắn còn có thể có chút hứng thú.

Nhưng bây giờ, hắn đã bước vào Thiên Nhân cảnh, nếu tiếp tục giao thủ với Kiếm Nhất Thiên, thật sự có chút ức hiếp người khác.

Hắn cất thư đi, không vội vã đi tìm Kiếm Nhất Thiên mà tiếp tục õng ẹo tạo dáng, để các sư tỷ tiếp tục chảy nước dãi. Dù như thế nào đi nữa, hắn cần phải cho các sư tỷ ngắm đủ, xem đủ, xem đến mất hồn mất vía mới được.

Sau một lúc.

“Các vị sư tỷ yêu quỷ, sư đệ ta có chút việc phải đi đây.” Lâm Phàm mỉm cười.

“Không… Sư đệ, đừng nóng vội.”

“Đúng vậy, để cho các sư tỷ ngắm sư đệ thêm một chút nữa.”

“Đúng là ngắm sư đệ mãi mà không chán mà.”

Đối mặt với sự giữ lại nhiệt tình của các sư tỷ, Lâm Phàm thở dài một tiếng. Không còn cách nào khác, hắn có thể khiến cho các sư tỷ đau lòng sao?

Chắc chắn là không được rồi.

Các sư tỷ đối xử với hắn rất tốt, nếu như chút việc nhỏ này hắn còn không thể thỏa mãn các sư tỷ, hắn vẫn còn là người sao?

Một khi đã như vậy, vậy thì để cho Kiếm Nhất Thiên chờ là được rồi.

Trong một rừng trúc cách thánh địa chưa tới trăm dặm.

Lá trúc rơi xuống.

Chương 733 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!