Một người đứng ngạo nghễ tại một chỗ, trong lòng ngực hắn ta ôm một thanh kiếm đá. Hắn ta nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ đợi. Một chiếc lá trúc chậm rãi rớt xuống lên vai hắn.
Lạch cạch!
Lá trúc vỡ vụn, hóa thành tro tàn, tan thành mây khói.
Tại một nơi cách hắn ta không xa, có một đứa nhỏ đang nhìn hắn ta đầy sùng bái. Đó chính là sư tôn của cậu ta. Cậu ta biết sư tôn của mình muốn đối chiến với người khác, tâm trạng cậu ta rất nôn nóng. Nhưng mà cậu ta không hề ho lắng chút nào!
Cậu ta tin tưởng sư tôn của mình là người mạnh nhất, đây chính là suy nghĩ chân thật trong lòng cậu ta.
Kiếm Nhất Thiên đang ngưng tụ kiếm ý mạnh nhất của bản thân.
Hắn ta đang chờ đợi Lâm Phàm.
Đối với hắn ta mà nói, hắn ta đã bại dưới tay Lâm Phàm hai lần, đây chính là một sỉ nhục khó có thể chịu được. Lúc này đây, Kiếm Nhất Thiên không muốn thua nữa, cũng không thể thua được, chắc chắn hắn ta phải dùng thực lực mạnh nhất của bản thân tìm lại thể diện đã từng mất.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
“Hửm?”
Kiếm Nhất Thiên trợn mắt, nhíu mày, hắn ta đang nghi hoặc trong lòng. Rốt cuộc là Lâm Phàm đã chạy đi đâu rồi, hắn ta đã chờ đến tận bây giờ mà Lâm Phàm còn chưa tới. Khí thế của hắn đã ngưng tụ đến đỉnh, nó bây giờ giống như một thanh kiếm sắc bén sắp ra khỏi vỏ vậy, chỉ với mũi nhọn mạnh mẽ đã đủ chặt đứt tất cả mọi thứ.
Nhưng bây giờ Lâm Phàm ngay cả cái bóng còn chưa nhìn thấy, điều này tạo nên ảnh hưởng không nhỏ tới khí thế của Kiếm Nhất Thiên.
“Tên này thật sự rất đê tiện. Biết ta đang ngưng tụ kiếm ý nên chậm chạp không tới, muốn phá tinh thần của ta sao?” Kiếm Nhất Thiên suy nghĩ rất nhiều, tỏ vẻ bất mãn với việc Lâm Phàm đã lâu rồi mà chưa tới.
Thư của hắn ta đã đưa tới, còn có thêm cả kiếm ý của hắn ta, chỉ cần theo kiếm ý là có thể tìm được hắn ta.
Bây giờ đã mấy canh giờ trôi qua rồi, hắn ngay cả bóng dáng còn chưa nhìn thấy, điều này khiến cho Kiếm Nhất Thiên rất bất mãn với Lâm Phàm.
Tại nơi xa, nội tâm của kiếm đồng cũng giống với sư tôn. Cậu ta biết đối thủ của sư tôn rất mạnh, cũng là đối thủ mà sư tôn coi trọng nhất. Vì trận đấu lần này, sư tôn đã tĩnh tọa mấy ngày để điều chỉnh tinh khí thần tới trạng thái mạnh nhất.
Ngay sau đó, có một tiếng cười truyền tới từ phương xa.
“Kiếm Nhất Thiên, ngươi cũng thật biết tìm địa điểm. Mảnh rừng trúc này có quang cảnh không tệ đâu.”
Một bóng người xuất hiện, kiếm đồng nhìn vào hắn không chớp mắt. Khuôn mặt của cậu ta cả kinh, đôi mắt trừng lớn, giống như là không dám tin vậy.
“Trên đời này vậy mà lại có người như vậy.”
Cậu ta chưa bao giờ nhìn thấy người có mị lực như vậy cả. Kể từ khi hắn xuất hiện, vạn vật trên thế giới đều ảm đạm vô sắc, bất cứ thứ gì cũng không thể so sánh được với hắn, kể cả là sư tôn mà cậu ta kính trọng nhất. Kể từ khi đối phương xuất hiện, sư tôn cũng ảm đạm không còn ánh sáng. Giữa hai người không có khả năng gì có thể so sánh được cả.
Lúc chưa nhìn thấy Lâm Phàm, cậu ta vẫn luôn cho rằng sư tôn của mình chính là người xuất sắc nhất trên thế giới này.
Mà bây giờ… cậu ta không thể không thừa nhận, về phương diện này, sư tôn đã bại dưới tay đối phương.
“Lâm Phàm, ta ở chỗ này chờ ngươi đã lâu, ngươi lại bây giờ mới tới. Cũng không khỏi quá đáng rồi đấy. Hay là ngươi đang sợ ta?” Điều thú vị nhất ở Kiếm Nhất Thiên chính là hắn ta vẫn luôn tự tin như thế, chưa bao giờ cho rằng bản thân không tốt.
Lâm Phàm cười: “Ngại quá, khó từ chối thịnh tình của các sư tỷ nên ở cùng với các sư tỷ một khoảng thời gian. Nhưng mà không phải ta đã nói ngươi rồi sao? Ngươi cũng không khỏi quá bám riết không tha rồi đấy. Đã bại hai lần rồi còn muốn tiếp tục bại thêm lần nữa sao?”
“Im miệng!” Kiếm Nhất Thiên tức giận: “Ngươi quá tự đại! Kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác. Bây giờ đã trôi qua lâu như vậy rồi, ngươi có biết ta tiến bộ nhiều chừng nào không?”
Những lời của Lâm Phàm khiến Kiếm Nhất Thiên rất phẫn nộ, cảm giác như bản thân đã bị khiêu khích.
Nhưng rất nhanh, hắn ta đã tự trấn an cảm xúc của bản thân. Hắn ta vẫn là Kiếm Nhất Thiên, nhưng Kiếm Nhất Thiên của quá khứ không phải hắn ta bây giờ.
Tu cảnh cũng tu tâm.
“Thôi, người tự cao tự đại rồi cũng sẽ bị dạy dỗ bởi hiện thực. Chờ lát ngươi sẽ nhìn thấy một kiếm cực hạn nhất trên thế giới này. Có thể nhìn thấy một kiếm này chính là vinh hạnh của Lâm Phàm ngươi.” Kiếm Nhất Thiên bình thản.
Hắn ta đã chuẩn bị xong xuôi. Khoảnh khắc mà Lâm Phàm tới, hắn ta đang ôm kiếm vào trong ngực, lúc đó khí thể của hắn ta cũng đã đạt tới cực hạn.
“Được rồi, vậy thì tới đây đi. Tiện xem xem gần đây trong khoảng thời gian này ngươi tiến bộ như thế nào.” Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, hắn cũng không biết Kiếm Nhất Thiên vì sao lại tự tin như vậy.
Có lẽ có động lực thật là một chuyện tốt, hắn chính là động lực mà Kiếm Nhất Thiên theo đuổi.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy kiếm đá trong lòng ngực Kiếm Nhất Thiên, hắn rất kinh ngạc. Không ngờ tên này vậy mà cũng bắt đầu trở nên hoa hòe lòe loẹt, dùng kiếm đá thay thế kiếm tiên.
Nhưng mà hắn nhớ rõ, lúc trước có lần Kiếm Nhất Thiên tới tìm hắn không sử dụng kiếm, không ngờ lại có thay đổi.
“Được. Cũng nên để ngươi kiến thức một chút.”
Ánh mắt Kiếm Nhất Thiên dần trở nên sắc bén lên, tia sáng trong đôi mắt kia rất lóa mắt. Lâm Phàm có thể nhìn ra được, đối phương thật sự có tiến triển rất lớn. Không thể không nói, đói phương là một nhân tài. Về mặt kiếm đạo, ngộ tính này đúng là không ai có thể bằng.
Kể từ khi Kiếm Nhất Thiên tiến vào trong trạng thái, Lâm Phàm đột nhiên phát hiện một kiếm ý mạnh mẽ bùng phát ra từ người hắn, kiếm ý vô hình phá tan khoảng không, bay thẳng vào trời cao.
Chương 734 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]