Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 735: CHƯƠNG 735: NGƯƠI CÓ NGHĨ TỚI TÌNH HUỐNG NÀY CHƯA? (3)

Tay của Kiếm Nhất Thiên động một chút, kiếm đá xoay tròn trước mặt hắn ta. Sau đó, hắn ta dùng một tay nắm lấy, tư thế tiêu sái. Đẹp trai vẫn cứ là đẹp trai, chuỗi động tác vừa nhanh nhẹn lại vừa quyết đoán. Không hề do dự.

“Hửm?”

Lâm Phàm vốn tưởng Kiếm Nhất Thiên muốn động thủ, lại không ngờ hắn ta vậy mà không có động tác tiếp theo, khác biệt rất lớn so với cách chiến đấu bình thường.

“Xem ra trong thời gian này ngươi thu hoạch được rất lớn.” Lâm Phàm nói.

Kiếm Nhất Thiên không nói gì, hắn ta vẫn luôn giữ động tác rút kiếm, đồng thời ánh mắt cũng càng thêm sắc bén. Một khí thế sắc bén bộc phát ra từ trên người hắn.

Điều này khiến Lâm Phàm cảm giác được có điểm không thích hợp, hắn ngược lại trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Hắn loáng thoáng nhìn thấy sau lưng Kiếm Nhất Thiên xuất hiện một hư ảnh mơ hồ, giống như là Kiếm Tôn duy nhất trong đất trời vậy.

Thậm chí… hắn còn cảm giác được một kiếm này của đối phương hình như có chút không thích hợp.

“Lâm Phàm, ta chỉ ra một kiếm. Một kiếm này là một kiếm mạnh nhất kể từ khi ta tu luyện cho tới bây giờ. Không đỡ được thì sẽ chết, cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.” Kiếm Nhất Thiên trầm giọng.

Giờ này khắc này, trời đất xung quanh cả hai giống như là đang bị giam cầm vậy, cả thời gian lẫn không gian đều dừng lại.

Lâm Phàm cảm nhận được mọi thứ xung quanh, trong lòng hắn thầm cảm thán đầy kinh ngạc.

Khí thế của đối phương vậy mà có thể tạo thành loại dao động này.

Hắn ta đã xa không phải Kiếm Nhất Thiên của quá khứ có thể so sánh được nữa.

Trong khoảng thời gian này, hắn ta cuối cùng đã trải qua cái gì mà lại có thay đổi thật lớn đến như vậy. Hay là phỏng đoán lúc trước của hắn là đúng?

Kiếm Nhất Thiên đã thức tỉnh rồi sao?

Nhưng mà bây giờ không thể nghĩ nhiều như vậy được.

Cho dù Kiếm Nhất Thiên đã từng thua hắn mấy lần rồi, nhưng lúc này, đối phương đúng là đã chuẩn bị đầy đủ rồi mới đến.

Trong phút chốc, Kiếm Nhất Thiên ra tay!

Ngoại trừ Lâm Phàm, không ai có thể thấy rõ kiếm chiêu của hắn ta như thế nào.

Trong mắt Lâm Phàm, hắn cảm thấy chỉ trong khoảng nửa khắc này, khí thế của Kiếm Nhất Thiên đã tới đỉnh cao, đồng thời, một ánh sáng lạnh lẽo lao tới, nhanh hơn cả những gì hắn tưởng tượng.

Rầm!

Một dư chấn mạnh mẽ thổi quét khắp đất trời. Mảnh rừng trúc chịu dao động rung động rào rào, dư chấn vô hình đột nhiên khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng.

Kiếm đồng đang làm khán giả trừng to đôi mắt. Tuy rằng cậu ta không nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra, nhưng đối với cậu ta, đây là một trận chiến vượt quá mức tưởng tượng.

Lúc này.

“Sao lại như thế?”

Kiếm Nhất Thiên không thể chấp nhận sự thật này. Một kiếm này đã bao hàm tất cả tinh khí thần của hắn, kiếm này vừa ra, kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ, nhưng không ngờ lại bị Lâm Phàm chặn lại.

Thân hình Lâm Phàm tỏa ra ánh sáng nhạt, hai ngón tay hắn cứng như sắt kẹp lấy mũi kiếm.

Rõ ràng một chiêu có thể trám phá hết thảy nhưng lại không cách nào phá vỡ hai ngón tay của đối phương.

“Kiếm Nhất Thiên, ngươi thật sự mạnh quá mức tưởng tượng của ta.” Lâm Phàm không kích thích hắn ta mà lại dùng biểu cảm nghiêm túc nói với hắn. Một kiếm này khiến hắn không thể không coi trọng, đồng thời, tiến bộ của Kiếm Nhất Thiên cũng khiến hắn cảm thấy khiếp sợ.

Kiếm Nhất Thiên là người duy nhất hắn gặp có lòng kiên trì bền bỉ, vừa mạnh hơn đã tới tìm hắn để luận bàn.

Loại người này, dưới cái nhìn của Lâm Phàm rất đáng sợ.

Bởi vì hắn ta có thể từ trong thất bại tìm ra được sai sót của bản thân, sau đó không ngừng nỗ lực, điên cuồng tiến bộ.

Hai ngón tay hắn tiếp một kiếm ẩn chức lực lượng Lục Tí Lôi Phật thân, còn có cả tu vi đột phá tới Thiên Nhân cảnh. Nếu như hắn vẫn là Âm Dương cảnh, đúng là một kiếm này có thể mang tới cho hắn một chút phiền toái.

“Ngươi…”

Kiếm Nhất Thiên không thể chấp nhận được. Hắn ta cực khổ tu luyện là để cho Lâm Phàm có thể nhìn thấy thực lưc của hắn ta, đồng thời cũng để chứng minh bản thân hắn ta chính là người mạnh nhất trong kiếm đạo.

Lâm Phàm từ từ buông tay ra.

Rắc một tiếng.

Kiếm đá khi rời khỏi ngón tay đã rách nát, hóa thành tro tàn phiêu tán trong đất trời.

“Lúc trước ta cũng không cho rằng ngươi là một nhân vật đáng coi trọng. Ngươi tìm ta luận bàn cũng chỉ là lãng phí thời gian mà thôi. Nhưng bây giờ… Ta coi trọng đối thủ như ngươi. Ta cho ngươi thời gian, chờ tới khi ngươi cho rằng bản thân càng mạnh hơn có thể tới khiêu chiến ta bất kỳ lúc nào.”

Lâm Phàm xoay người, để lại những lời này rồi nhanh chóng bay về nơi phương xa.

Kiếm Nhất Thiên cúi đầu, hắn ta ngây người nhìn dưới mặt đất. Nội tâm gặp phải đả kích lớn, đến bây giờ vẫn còn ngây ngốc còn chưa hoàn toàn phản ứng được.

“Sư tôn…”

Kiếm đồng đi tới bên cạnh Kiếm Nhất Thiên. Cậu ta biết sư tôn bại, cậu ta biết sư tôn để có thể chiến thắng đối phương đã trả giá nỗ lực lớn đến chừng nào. Tu luyện ngày đêm, không ngủ không nghỉ là vì một trận chiến này.

Kiếm Nhất Thiên ngây người chậm rãi giơ tay lên, ra hiệu cho kiếm đồng đừng nói nữa.

“Thua thì thua thôi. Một năm không được thì mười năm. Mười năm không được thì trăm năm. Nếu đến chết cũng không được thì ngươi nhận truyền thừa kiếm đạo của vi sư, chiến thắng hắn thay ta.”

Kiếm Nhất Thiên nghĩ thoáng, xoay người rời đi.

Kiếm đồng đi theo sau.

“Vâng, sư tôn.”

Hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, hoàn toàn xem việc này như một việc có chút thú vị. Kiếm Nhất Thiên không ngừng nỗ lực sau đó tự dâng bản thân lên để bị hắn đánh một trận, cảm giác này thực ra cũng không tệ. Có thể khiến hắn có cảm giác vẫn luôn được người khác nhớ thương, loại cảm giác này rất tốt.

Vẫn luôn nhắc nhở hắn có người ở phía sau đang đuổi theo hắn, bản thân cần phải nỗ lực hơn nữa. Bằng không, đối phương sẽ có hàng trăm hàng triệu cơ hội để đuổi kịp hắn. Có áp lực như vậy sao hắn có thể không nỗ lực được?

Chương 735 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!