Hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, hoàn toàn xem việc này như một việc có chút thú vị. Kiếm Nhất Thiên không ngừng nỗ lực sau đó tự dâng bản thân lên để bị hắn đánh một trận, cảm giác này thực ra cũng không tệ. Có thể khiến hắn có cảm giác vẫn luôn được người khác nhớ thương, loại cảm giác này rất tốt.
Vẫn luôn nhắc nhở hắn có người ở phía sau đang đuổi theo hắn, bản thân cần phải nỗ lực hơn nữa. Bằng không, đối phương sẽ có hàng trăm hàng triệu cơ hội để đuổi kịp hắn. Có áp lực như vậy sao hắn có thể không nỗ lực được?
“Lâm sư đệ…”
Phục Bạch từ xa đi tới, vừa nhìn thấy Lâm Phàm hắn ta đã vẫy tay gọi to.
Lâm Phàm xoay người lại: “Phục sư huynh, đã lâu không gặp, có chuyện gì sao?”
“Ta còn đang tìm ngươi đây. Thánh chủ có mệnh lệnh triệu tập chúng ta.” Phục Bạch trả lời.
“Có chuyện gì xảy ra à?” Lâm Phàm hỏi.
Thánh chủ tìm các thánh tử nội môn để họp bàn, xem ra có chuyện lớn xảy ra rồi.
Hoặc là…
Chuyện đó có liên quan tới bọn họ…
Bằng không sẽ không cần làm như vậy.
“Cũng là mấy cái chuyện đó thôi. Chuyện giữa Yêu tộc và Vạn Phật Thánh sơn, có thể là chuyện này lan ra có chút rộng.” Phục Bạch suy đoán, nếu như nói về mấy chuyện lớn xảy ra gần đây thì cũng chỉ có chuyện này.
Nhưng mà chuyện này cách Thiên Hoang thánh địa bọn họ có chút xa, vị trí địa lý lại không trùng khớp.
Nghĩ mãi không ra thì cũng không cần nghĩ nhiều nữa, Lâm Phàm cùng với sư huynh cùng nhau đi tới.
Lúc đi vào trong phòng, đã có đầy đủ các thánh tử thánh nữ ngồi ở trong. Kể từ khi Lâm Phàm tới, mọi người đều nhất trí đặt ánh mắt lên người hắn, mà Phục Bạch ở bên cạnh tự hiểu vị trí của mình, những ánh mắt kia cũng không phải đang nhìn hắn ta.
Hắn ta biết Lâm sư đệ đi tới đâu đều được mọi người chú ý.
Lâm Phàm bình thản đối mặt, hắn treo nụ cười trên mặt chào hỏi với mọi người.
“Lại nhìn thấy Lâm sư đệ.”
Có thánh nữ nhỏ giọng nói thầm, các nàng đều là người có thân phận địa vị, tất nhiên không thể giống như các sư muội khác mà cả ngày ở thánh địa trông chờ Lâm Phàm, sau đó hò hét đến mức khản cả giọng.
Đó chính là hành vi rất không phù hợp với thân phận. Nên bây giờ bọn họ nhìn thấy, chắc chắn là có thể xem bao lâu thì sẽ xem bấy lâu.
Nếu như nói trong nhóm thánh nữ có ai không có hứng thú với Lâm Phàm không thì chắc chắn là không có. Nếu như Lâm Phàm chủ động nói với các nàng rằng hy vọng cả hai có thể thành bạn lữ, cùng nhau tu luyện, cùng nhau thể nghiệm âm dương chi đạo. Bọn họ chắc chắn sẽ đưa hai tay lên đồng ý, cho dù có rụt rè một chút thì cũng sẽ ỡm ờ đồng ý.
“Bái kiến Thánh chủ, các vị trưởng lão.”
Lâm Phàm và Phục Bạch ôm quyền, sau khi đã tìm được vị trí chỗ ngồi thì quan sát tình huống xung quanh. Hình như mọi chuyện có hơi chút chính thức, các thánh tử thánh nữ trên cơ bản đều xuất hiện ở đây.
“Ừ.”
Mấy người bên Thánh chủ gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua các đệ tử.
“Mọi người đều đã tới đông đủ. Nói về xung đột gần đây giữa Hoang Lang sơn phía Bắc và Vạn Phật thánh địa, nguyên nhân xảy ra chuyện này có vấn đề rất lớn. Đệ tử của Hoang Lang sơn bị chém giết, chỉ có đầu là ném vào trong tháp xá lợi. Ta đã liên lạc với người của Vạn Phật thánh địa, có thể xác định rằng bọn họ chưa từng làm chuyện như vậy.”
“Vì vậy, chứng tỏ có đệ tử của Vạn Phật Thánh sơn có vấn đề. Theo ta suy đoán, việc này có thể là Vu Thần tộc làm, nhằm khơi mào xung đột giữa Yêu tộc và Nhân tộc.”
Thánh chủ không gấp không vội mà từ từ kể ra.
Có những chuyện chỉ mới liếc qua một cái đã nhìn ra được vấn đề. Vạn Phật Thánh sơn sẽ không vụng về như vậy, nếu có xuống tay với đệ tử hoàng tộc của Hoang Lang sơn cũng chắc chắn sẽ không cho người đó bất kỳ cơ hội nào để mật báo.
Cho nên nói… Vấn đề này rất rõ ràng. Chỉ là Vạn Phật Thánh sơn quá sĩ diện. Khi cường giả của Hoang Lang sơn tới tận nơi, thái độ của gã cũng rất căng, hành vi của gã xem như là giận chỉ vào mũi Vạn Phật Thánh sơn mà mắng.
Mà Vạn Phật Thánh sơn thân là đại giáo Phật môn nên khi bị Yêu tộc mắng như vậy, ai có thể nhịn được. Tất nhiên là nói ra một câu: Vạn Phật Thánh sơn muốn trấn áp ai chẳng lẽ còn cần các ngươi đồng ý sao?
Cuối cùng hai bên ngay lập tức xông vào nhau, hoàn toàn không thể nói chuyện một cách hòa bình được.
Một trận chiến này tất nhiên cũng vì vậy mà hoàn toàn bùng nổ.
Hoang Lang sơn và Vạn Phật Thánh sơn chiến đấu lan ra rất rộng. Phật môn ở phía Tây tất nhiên cũng sẽ không ngồi xem mặc kệ. Phía Tây chính là địa bàn của Phật môn bọn họ, há có thể chịu đựng Yêu tộc làm càn?
Mà Yêu tộc thì lại rất đoàn kết, tất nhiên không thể chịu đựng việc toàn bộ Phật môn ở phía Tây khi dễ Hoang Lang sơn nên cả hai ngay lập tức bắt tay, cứ như vậy mà chiến tới.
Một đám thánh tử thánh nữ gật đầu, cái hiểu cái không. Thánh chủ nói gì, bọn họ chỉ cần gật đầu là được. Những cái khác với bọn họ mà nói không là gì cả.
Nếu như thật sự có chuyện gì xảy ra, Thánh chủ sẽ nói cho bọn họ nên ý những cái gì.
“Trong khoảng thời gian này, thánh địa tạm thời dừng thu đồ đệ. Đồng thời mọi người lén rà soát đệ tử thánh địa, phòng ngừa có người của Vu Thần tộc trà trộn vào trong. Còn nữa, nếu không có việc gì thì đừng đi phía Tây, nơi đó tạm thời không an toàn.” Thánh chủ nói ra.
Lâm Phàm hỏi: “Thánh chủ, bây giờ Phật môn ở phía Tây và Yêu tộc đấu với nhau, chúng ta có cần hỗ trợ không?”
Thánh chủ trả lời hắn: “Tạm thời không cần. Tuy rằng bọn họ đã đấu với nhau nhưng cả hai bên đều đang thử mà thôi.”
Nghe thấy lời của Thánh chủ, Lâm Phàm im lặng một hồi, tựa như đã biết rõ cái gì.
Yêu tộc chưa chắc sẽ không biết tình huống cụ thể, hoặc là có người cố ý châm ngòi gây nên mâu thuẫn giữa hai tộc. Nhưng kể cả có là như vậy, mọi chuyện vẫn thế. Chỉ sợ là Yêu tộc cũng muốn xem thực lực của Phật môn ở phía Tây. Dù sao đã nhiều năm rồi cả hai bên không có xung đột gì.
Lâu lâu thử một chút cũng là chuyện rất cần thiết.
Chương 736 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]