Lão muốn giúp sư muội chặt đứt mối liên hệ này.
Tuy rằng chặt đứt từ bên ngoài rất khó khăn nhưng cũng không phải là chuyện không thể nào, hoặc có thể nói chuyện này là chuyện không nắm chắc được.
Cho dù có cần phải trả một vài cái giá lớn, nhưng nếu những cái giá lớn đó có thể đổi được sự đột phá của sư muội, vậy tất cả đều đáng giá.
“Ta đã nói là không có việc gì cả.”
Đường Phi Hồng nhấn mạnh, lộ rõ không kiên nhẫn.
Thánh chủ cũng bất đắc dĩ đành xoay người rời đi.
Sư muội cái gì cũng tốt cả, mỗi tội quá quật cường. Mỗi khi có liên quan gì tới hắn, sư muội có vẻ có chút hung dữ. Nếu có thể thay đổi là tốt nhất.
Lão đang chờ đợi.
Chỉ cần tình trạng của sư muội thật sự rất không tốt, lão sẽ cùng với các vị sư đệ khác áp chế sư muội, sau đó mạnh mẽ chặt đứt. Tuy rằng hành vi như vậy độ nguy hiểm cao hơn, nhưng mà đã đến mức đó rồi, còn có thể có cách nào khác sao?
Không biết đã qua bao lâu.
[Hệ thống nhắc nhở: Phạt Thiên thức thứ hai viên mãn!]
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười ngàn lần!]
[Đạt được: Điểm vạn năng +10.000!]
Phạt Thiên thức thứ hai viên mãn, lực Thiên Địa điên cuồng tràn vào, khiến cho độ khống chế lực Thiên Địa của hắn càng thêm mạnh mẽ. Loại tuyệt học có thể mượn dùng này thật sự không xuất hiện nhiều lắm.
Lâm Phàm lòng tràn đầy vui mừng. Đã nhìn thấy chưa? Đây chính là cái tốt của việc tu luyện. Hắn cũng không rõ vì sao đồng môn lại không thích tu luyện. Nói thật, cảm giác mà tu luyện mang đến cho người ta sảng khoái đến chừng nào. Cảm giác sung sướng khiến cả người như sắp bay lên mây.
Tu luyện Phạt Thiên thức thứ hai đến viên mãn, hắn cảm giác cần phải tăng cao cảnh giới.
Trong khoảng thời gian hắn tu luyện, chiến tranh giữa Yêu tộc và Phật môn ở phía Tây cũng đã ngừng lại.
Giống như những gì Thánh chủ suy đoán, bọn họ đang thử lẫn nhau.
Yêu tộc hung hãn kéo dài trận chiến, cuối cùng lại nói đây là hiểu lầm, tất nhiên là có người hãm hại Vạn Phật thánh địa. Loại chuyện bày ra rõ ràng thế này, tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng. Kể cả là Yêu tộc hay Phật môn đều biết.
Yêu tộc cũng biết những chuyện như vậy là do Vu Thần tộc làm, nhưng mà bọn họ cũng không nói rõ ra mà chỉ giả ngu mà thôi.
Mà một trận chiến này, Vu Thần tộc và Yêu tộc đều nhìn ra được tình trạng cường giả của Phật môn. Tuy rằng còn có chút che giấu, nhưng ít ra bọn họ cũng đã biết được bảy tám phần. Nhưng mà thật ra lại đáng tiế những tên vặt vãnh đã chết đi.
“Lâm Phàm, bên ngoài có người tìm ngươi.”
Nhưng mà vào lúc này, giọng nói của tiểu lão đầu truyền tới từ ngoài cửa.
Lâm Phàm vừa hay cũng mới kết thúc tu luyện nên đẩy cửa đi ra.
“Lại là ai nữa?”
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ nhưng cũng không nói thêm cái gì.
“Không biết, là đệ tử gác cửa tới thông báo.” Tiểu lão đầu trả lời.
Lâm Phàm còn tưởng là Kiếm Nhất Thiên lại tới thêm lần nữa, nhưng như vậy thì tần suất cũng có vẻ có chút cao rồi.
Hắn lắc đầu, rời khỏi U Tử phong.
Vừa mới tới ngay cửa sơn môn, khi nhìn ra được là ai đang đứng ở đó chờ mình, Lâm Phàm sợ ngây người. Nếu hắn nhìn không lầm, đó không phải là quốc sư cùng hắn từ phế địa tới đây sao?
Sao lại nhìn thế nào cũng có vẻ tiều tụy hơn vậy?
Quốc sư thoạt nhìn không như gặp phải một chiêu hiểm khiến cho bản thân thảm không nỡ nhìn. Quốc sư từng khí thế biết chừng nào giờ lại không còn chút gì sót lại, trở nên già hơn rất nhiều tuổi, thoạt nhìn có vẻ là sắp không xong rồi.
“Quốc sư…”
Lâm Phàm nhịn không được mà hô lên.
Đã nhiều năm đi vào Thần Võ giới, hắn thật sự không ngờ rằng có thể gặp lại quốc sư ở nơi này. Hắn thật sự cho rằng quốc sư gặp phải nguy hiểm ở thế giới này, dù sao bên ngoài cũng rất nguy hiểm.
Quốc sư có thể rất mạnh mẽ ở phế địa, nhưng khi tới Thần Võ giới thì lại không tính là gì cả, ngay cả con kiến còn không bằng.
“Lâm huynh…”
Một tiếng kêu của quốc sư đã nói hết vô số đau thương. Hai mắt đã từng có thần thái bây giờ lại rất vẩn đục, tinh khí thần cũng trở nên suy yếu rất nhiều. Thật đúng là không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Lâm Phàm cũng không vì bản thân có thực lực mạnh mẽ, địa vị lại khá cao mà trào phúng quốc sư. Hắn vẫn cư xử với đối phương như lúc trước, có thể gặp được đồng hương ở nơi này thật sự không dễ dàng.
“Mấy năm nay ngươi thế nào?”
Hắn biết hỏi cũng như không, nếu quốc sư có thể tốt lành cũng đã trở nên nổi bật từ sớm, tinh khí thần no đủ vô cùng, sao có thể có bộ dáng như bây giờ.
“Mấy năm nay…” Trên khuôn mặt quốc sư là nét khó xử, có cảm giác khó chịu không nói nên lời. Lão ta nhớ lại những chuyện bản thân đã trải qua trong nhiều năm nay, chỉ có thể nói một câu đây chính là một quyển sách đầy máu và nước mắt mà thôi.
Lão ta từng bị đánh tơi bời, bị lừa gạt, bị trào phúng.
Rất nhiều, rất nhiều cũng không thể nói ra hết được. Chỉ có thể nói rằng… thật sự rất thảm. Không giống với những gì lão ta từng suy nghĩ.
Lúc trước, khi đi cùng với Lâm Phàm ra khỏi phế địa, tất cả những mộng tưởng của lão ta đều rất tốt đẹp. Lão sẽ tự gầy dựng cho mình một mảnh thiên địa ở Thần Võ giới. Cho dù bản thân tuổi lớn cũng có thể tạo ra một mảnh thiên địa huy hoàng.
Nhưng mà, hiện thực quá tàn khốc. Cạnh tranh quá lớn.
Năng lực hoàn mỹ ở phế địa của lão không là cái thá gì ở Thần Võ giới cả.
Dù ở nơi nào, lão ta cũng bị nhắm đến.
Lão ta có đồng bọn cùng rèn luyện, nhưng người thì chết, người thì bị thương, kẻ thì phản bội. Quả thực là còn hung tàn hơn cả ở phế địa.
Lòng của lão ta hoàn toàn đã chết lặng, lão ta không có bất kỳ ý tưởng nào nữa.
“Nếu không muốn nói thì bỏ đi.” Lâm Phàm nhìn ra được tâm tình của quốc sư, cũng có thể lý giải lão ta nên không bắt ép lão nói ra những chuyện bi thương.
“Nếu như ngươi không chê, ta có thể sắp xếp ngươi ở lại trong Thiên Hoang thánh địa?”
Cuối cùng hắn vẫn không đành lòng. Đều cùng từ một quê nhà mà ra, sao lại có thể thê thảm như vậy?
Quốc sư nói với hắn: “Nếu như là mấy năm trước, ta thật sự sẽ nguyện ý ở lại. Nhưng bây giờ, ta thấy hay là thôi đi. Lâm huynh, ta tới đây không có ý gì khác mà hy vọng Lâm huynh giúp một chút. Ta muốn trở lại phế địa, có thể giúp đỡ không?”
Chương 738 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]