Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 739: CHƯƠNG 739: XOAY CHUYỂN TRỜI ĐẤT, THIÊN CỬU THÀNH (1)

“Ngươi thật sự muốn quay về?”

“Đúng. Ta đã nghĩ kỹ rồi. Ta thật sự muốn quay về. Thần Võ giới không thích hợp với ta.” Quốc sư thở dài.

Chỉ có trải qua mới có thể biết rõ.

Lúc trước, lão ta đã từng kiêu ngạo đến chừng nào, cực kỳ tự tin với thiên phú của bản thân. Lão ta cho rằng chỉ cần bản thân có thể đi vào Thần Võ giới, cho dù có người trợ giúp hay không, lão cũng có thể hô mưa gọi gió.

Mãi đến sau khi trải qua đủ loại chuyện, lão ta mới hiểu ra rằng do bản thân đã nghĩ quá nhiều.

Lâm Phàm im lặng một hồi. Nếu như có chuyện này, hắn thật ra có thể thử đi bên sư tôn xem liệu có thể mượn được công cụ để có thể qua Biển Chết hay không.

Nếu như hắn muốn đi phế địa, hắn phải chờ đến khi có cường giả Tẩy Tủy tầng chín viên mãn xuất hiện ở phế địa, sau đó người đó phải được Thiên Hoang thánh địa cảm nhận được.

“Ngươi chờ ta một lát. Ta đi hỏi một chút.” Lâm Phàm nói với quốc sư.

“Làm phiền Lâm huynh.” Quốc sư rất cảm kích.

Tình trạng bây giờ của lão ta nếu như quay về phế địa còn có thể đứng trên trăm triệu người, có một cuộc sống thư thả một chút, nhưng nếu như ở chỗ này lại rất bi ai, lão ta dưới trăm triệu người.

U Tử phong.

“Sư tôn, lúc trước ông ta từng theo ta tới đây. Bây giờ ông ta muốn quay lại phế địa, hy vọng ta có thể giúp ông ta. Đệ tử muốn mượn sư tôn công cụ để có thể băng qua Biển Chết.”

Lâm Phàm không biết suy nghĩ của sư tôn, cũng không biết sư tôn có thể đồng ý với yêu cầu của hắn hay không.

Nếu như sư tôn đồng ý, vậy thì mọi chuyện ổn thỏa.

Hắn cũng có thể đi xem sư tỷ, đồng thời hắn cũng suy nghĩ cuối cùng có muốn mang theo sư tỷ cùng tới thánh địa hay không. Đây chính là chuyện hắn khá để ý, đồng thời cũng có chút khó có thể lựa chọn.

“Sư tôn, người làm sao vậy?”

Lâm Phàm phát hiện tình trạng của sư tôn có chút không ổn.

Khí sắc thay đổi, không xem như là rất tốt.

Hắn không dám dùng Nhân Quả Chi Hỏa xem xét, chỉ sợ lại nhìn thấy thứ bản thân không muốn thấy.

“Không có việc gì…” Đường Phi Hồng bình tĩnh trả lời.

Lâm Phàm chủ động tiến tới, cả gan nắm tay Đường Phi Hồng, chân thành nói: “Sư tôn cần phải chú ý thân thể. Nếu không đệ tử sẽ đau lòng.”

Đối với Đường Phi Hồng, sự đụng chạm của hắn giống như là bị điện giật vậy. Bà rõ ràng làm bộ rất bình tĩnh. Nhưng thật ra trong lòng đang dao động rất lớn.

Đường Phi Hồng rút tay về.

“Ngươi muốn đưa ông ta về?”

“Vâng, đệ tử muốn đưa ông ta về.” Lâm Phàm trả lời.

“Cũng được. Pháp bảo này có thể giúp ngươi băng qua Biển Chết. Ngươi phải nhớ kỹ, không cần hiếu kỳ với bất kỳ thứ gì ở Biển Chết. Không thể rời khỏi pháp bảo này. Biển Chết rất nguy hiểm, ngươi bây giờ không thể đối mặt với nó được.” Đường Phi Hồng dặn dò.

Tất nhiên là bà ta không hy vọng đồ nhi của mình gặp phải bất kỳ tổn thương nào.

Lúc nãy, khi Lâm Phàm lớn gan nắm tay Đường Phi Hồng. Đối với Đường Phi Hồng, bà ta có một cảm giác khác lạ. May mà Lâm Phàm không phải tên khốn nạn. Hắn chỉ muốn cho sư tôn nhìn thấy cái tốt của hắn để có thể vui vẻ, đồng ý thỉnh cầu của hắn.

Nếu như là một tên khốn nạn khác, chắc chắn tên đó có thể nắm bắt được sự khác thường của sư tôn, bắt đầu tiến hành đủ loại khiêu khích.

Chỉ cần nghĩ thôi cũng đã cảm thấy rất đáng sợ.

“Đa tạ sư tôn…”

Lâm Phàm vô cùng vui mừng. Cuối cùng có thể quay về phế địa. Không nói về cái khác, bây giờ hắn thực sự rất kích động.

Lâm Phàm tiếp nhận pháp bảo. Lúc trước tu vi hắn còn thấp nên không thể cảm nhận được pháp bảo xuyên qua Biển Chết rốt cuộc là như thế nào. Bây giờ, tu vi của hắn cao hơn, đột nhiên hắn phát hiện pháp bảo này không giống bình thường. Nó ẩn chứa uy thế khiến ngay cả hắn bây giờ cũng cảm thấy kinh hãi.

Nhìn lại hình vẽ trên pháp bảo này, chắc chắn là do cường giả Đạo cảnh lưu lại. Cũng chỉ có tu vi cỡ đó mới có thể luyện chế ra vật trân quý có thể qua được Biển Chết.

“Sư tôn, nếu không có việc gì, đệ tử xin cáo từ trước. Chờ khi nào đưa được người về ta sẽ trở về.” Lâm Phàm cáo từ.

Đường Phi Hồng nhìn bóng hình Lâm Phàm rời đi, thực ra có rất nhiều lời bà ta muốn nói nhưng cũng lắc đầu, chôn giấu những lời muốn nói vào trong lòng.

Bà ta cúi đầu nhìn tay mình, lúc này Lâm Phàm đã nắm lấy nó.

Tuy rằng hành vi của Lâm Phàm có chút quá phận, nhưng Đường Phi Hồng cũng không giận dữ, thậm chí trên môi bà ta còn đang nở nụ cười.

Biển Chết.

Lâm Phàm và quốc sư đứng trên pháp bảo. Vừa mới đi tới vùng trời phía trên Biển Chết, ngay tức khắc, đất trời xung quanh thay đổi, giống như bọn họ vừa tiến vào trong một vực sâu khủng bố vậy. Cả trời đen nhánh, những tia sấm không ngừng lập lòe.

Uy thế rất mạnh, đủ để nói lên sự khủng bố của Biển Chết.

“Lâm huynh, ngươi thật sự không hổ với cái danh thiên kiêu. Ta đây thật sự bội phục.” Lời quốc sư nói chính là lời trong lòng của lão ta. Có hâm mộ, có ghen ghét. Ai cũng có hy vọng có thể được giống như Lâm Phàm.

Lâm Phàm chỉ cười: “Mệnh tốt.”

Hắn có thể nghe ra quốc sư đang rất khó chịu. Hắn cũng không định kích thích quốc sư thêm nữa.

Đều là đồng hương, hà tất ra oai làm gì? Chỉ cần hơi ra oai một chút cũng là đang rải muối lên miệng vết thương của đối phương, đau đến mức nào chứ?

“Sau khi trở về, ngươi định làm cái gì?” Lâm Phàm hỏi.

Quốc sư trả lời: “Ngươi yên tâm. Những chuyện mà ngươi lo lắng sẽ không xảy ra đâu. Tuy rằng với tu vi bây giờ của ta có thể hoành hành ở phế địa không cần cố kỵ. Nhưng mà Thần Võ giới đã hoàn toàn đánh nát niềm tin của ta. Say này ta không định làm gì cả. Ẩn cư nơi núi rừng, hóa thân làm nông. Có lẽ lần sau khi ngươi quay về, ta sẽ là một ông lão bình thường, cũng có thể là một tiên sinh dạy học…”

“Ha ha ha, dù có như thế nào đi nữa, ngươi chính là quốc sư mà. Sau khi trở lại Đại Càn, ngươi vẫn là quốc sư như cũ, đứng trên trăm triệu người, sao có thể để mấy thứ suy sụp này đánh bại được?” Lâm Phàm không ngờ quốc sư vậy mà lại nghĩ thoáng ra.

Chương 739 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!