Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 740: CHƯƠNG 740: XOAY CHUYỂN TRỜI ĐẤT, THIÊN CỬU THÀNH (2)

Cảm thấy đả kích này thật sự không nhỏ, có thể biến đối phương thành như vậy.

Quốc sư lắc đầu: “Không có hứng thú, cũng không có ý định. Ngươi chưa từng trải qua những chuyện như vậy. Có thể thừa nhận đến tận bây giờ cũng là một loại chuyện đáng để bản thân ta tự công nhận rồi.”

Nghe thấy những lời của quốc sư, Lâm Phàm vậy mà lại có cảm giác quốc sư có thể chịu được đến bây giờ thật sự là không dễ dàng, giống như những người không chịu nổi đả kích nên tự sát. Nhưng quốc sư lại nhờ có ý chí kiên cường nên mới có thể chịu đựng được đến tận bây giờ.

Hắn nhìn xung quanh, Biển Chết thần bí tràn ngập sự sợ hãi không tên. Hắn mở Đại Đạo Chi Hỏa ra, nhìn thấy bản chất của Biển Chết. Rất điên cuồng, rất hỗn loạn. Vô số quy tắc đại đạo quấn chặt vào nhau, ẩn chứa sự khủng bố khó có thể tưởng tượng, đúng là giống như những lời sư tôn từng nói.

Không có pháp bảo này, nếu hắn muốn dựa vào thân thể để đi qua Biển Chết, sợ là sẽ chết.

“Hửm…?”

Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện sâu trong đám sấm sét lộn xộn của Biển Chết lại xuất hiện một con mắt khổng lồ màu tính. Đây không phải thứ mà mắt thường có thể nhìn thấy mà chính là Đại Đạo Chi Hỏa khiến hắn thấy được bản chất nơi này.

Hắn không để lộ ra nét kinh ngạc, cũng không vì vậy mà cảm thấy hoảng hốt, mà tiếp tục giữ khuôn mặt bình thản quan sát.

Hắn không nghĩ nhiều. Với năng lực bây giờ của hắn, cho dù nhìn thấy thì có thể như thế nào chứ? Rời khỏi pháp bảo, tìm tòi tới cùng sao?

Đừng nên suy miên man thì tốt hơn.

Sau khi đã trầm tư một hồi, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, chuẩn bị tiếp tục nhìn một cái.

Đột nhiên, hắn phát hiện con mắt khổng lồ màu tím đã đổi vị trí, nó vậy mà lại xuất hiện ngay trên đầu hắn.

Con mắt khổng lồ màu tím yên lặng nhìn chăm chú vào hắn, giống như là đang nhìn trừng trừng vậy. Lâm Phàm vẫn bình tĩnh như cũ, tựa như là không nhìn thấy gì cả, suy nghĩ trong lòng hắn bây giờ cũng rất đơn giản.

Ngươi không nhìn thấy ta…

Ngươi không nhìn thấy ta…

“Quốc sư, nếu ngươi đã biết ta ở thánh địa không tệ, vì sao ngươi không tới tìm ta? Có ta nâng đỡ, ngươi chắc chắn có thể tốt hơn bây giờ rồi.” Lâm Phàm nói.

Quốc sư thở dài: “Ta thật sự hối hận.”

“Hối hận cái gì?”

“Hối hận không tìm tới ngươi trước khi gặp phải những chuyện đó.”

Đối với quốc sư mà nói, cuối cùng vẫn là lão ta đã bỏ lỡ.

Rất nhanh, cả hai đã xuyên qua được Biển Chết, con mắt khổng lồ màu tím không có bất kỳ điều gì khác lạ. Hoặc là do hắn hành động rất đúng chỗ, không biểu hiện ra chút dị thường nào.

Ai mà biết đó là thứ gì, nhưng chắc chắn không phải là thứ tốt.

“Tới rồi. Ngươi định đi đâu, ta tiễn ngươi một đoạn?”

Cả hai tới bờ biển, Lâm Phàm đã cất pháp bảo, đưa lưng về phía Biển Chết. Nơi đó có sự khủng bố không biết. Rất thần bí nhưng hắn không định nghĩ nhiều, hiện tại không liên quan tới hắn.

“Lâm huynh, đa tạ ngươi đã đưa ta về, vẫn là nơi này có không khí mới mẻ.” Quốc sư hít sâu một hơi sau đó thở hắt ra thật mạnh: “Không cần tiễn ta. Ta chưa định đi nơi nào hết, muốn đi nơi nào thì tới đó xem một cái thôi.”

“Vậy cũng tốt.” Lâm Phàm nói.

Quốc sư hỏi hắn: “Ngươi có quay về xem sao chứ?”

“Xem. Đã trở về nơi cố đô tất nhiên phải nhanh chân tới xem rồi.” Lâm Phàm cười.

“Được. Vậy thì có cơ hội lại gặp lại. Cáo từ.” Quốc sư ôm quyền. Bây giờ lão ta giống như một con cá được thả về biển rộng vậy. Lão ta du lịch khắp nơi, chỉ muốn xả hơi một đợt thật lớn.

Nhìn quốc sư rời đi, Lâm Phàm cũng rời khỏi đó ngay lập tức.

Hắn vốn định quay về Chính Đạo tông trước, nhưng ngẫm lại hắn vẫn không thể buông xuống Trần Tử Nghĩa được. Hắn ta cũng chính là đứa con mà hắn tự nhận là hắn thực có lỗi.

Thiên Cửu thành!

Lâm Phàm thay đổi vẻ ngoài, biến thành bộ dáng người đàn ông bình thường đi ngang qua. Bằng không, với mị lực vẻ ngoài của hắn, người đi đường ở Thiên Cửu thành này đừng mong đi đường bình yên. E là tất cả phái nữ đều sẽ bị hấp dẫn bởi khuôn mặt của hắn, cho nên ngay cả đi đường cũng không đi được.

Lúc đi vào Thiên Cửu thành, hắn phát hiện mọi thứ không khác gì với lúc trước. Vẫn giống như đúc những gì trong trí nhớ của hắn. Thứ thay đổi duy nhất chính là con người.

Cửa thành có binh lính trông coi. Lúc trước sẽ không như vậy, đều là do thành viên của Kình Lôi Minh trông coi. Xem ra, Ngụy huynh thật sự ổn định được Đại Âm.

Hắn đi trên đường phố, nghe từng tiếng rao hàng của người bán hàng rong, cảm giác vô cùng có dư vị.

Lúc này, từng đợt mùi hương xông vào mũi, chính là mùi phấn mặt, hương vị rất mê người.

“Các vị đại gia, đi ngang qua, dạo ngang qua đừng bỏ lỡ. Các cô nương đều nhu tình như nước.”

Giọng nói quen thuộc truyền tới.

Không…

Không phải là giọng nói quen thuộc mà chỉ là giọng nói còn tồn tại trong trí nhớ.

Hắn ngẩng đầu lên.

Yên Vũ các.

Cái tên quen thuộc. Không ngờ nhiều năm như vậy vẫn không có gì thay đổi.

Các cô nương hoa hòe lộng lẫy vẫy chiếc khăn lụa nhỏ trong tay. Có người dựa lên cây cột, có người thì ghé người lên rào chắn, để lộ bánh bao trắng muốt, rất dụ hoặc. Người đàn ông bình thường chỉ sợ sẽ không nhịn nổi.

Ngay vào lúc Lâm Phàm đang nhớ lại, có cánh tay đặt lên vai hắn: “Vị gia này, nô gia thấy ngươi nhìn lâu như vậy, không bằng ngươi vào trong xem một chút đi.”

Lâm Phàm nhìn đối phương, càng nhìn càng thấy quen mắt. Hình như lúc trước hắn từng gặp rồi.

“Tú bà, lúc trước ngươi ở đây?” Lâm Phàm hỏi.

“Gia thật là có mắt nhìn. Nô gia lúc trước chính là đầu bảng nơi này đấy, nhớ năm đó…” Vị nữ tử nhìn qua còn có dáng dấp năm nào tựa như đang nhớ lại những chuyện lúc trước, khóe miệng vẫn luôn treo ý cười nhợt nhạt.

“Mặc Vận?” Lâm Phàm ý hỏi.

Tú bà ngây người, hình như có chút kinh ngạc. Không ngờ lại còn có người biết cái tên năm nào của bà ta. Dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua, bà ta sớm đã rút lui, trở thành một tú bà lớn tuổi thành công.

“Ngài biết ta…”

“Tất nhiên là biết, đã vài chục năm trôi qua rồi. Thời gian trôi qua thật nhanh. Mặc Vận cô nương năm đó tinh thông mọi thứ, thổi kéo đàn hát, công phu lợi hại, người bình thường không ai có thể kháng cự được.”

Chương 740 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!