Lâm Phàm tựa như cũng đang rơi vào trong hồi ức.
Mặc Vận tú bà ngây người một lát rồi mới phản ứng lại: “Vậy ngài đi vào trong xem một chút xem sao.”
“Không có tiền.” Lâm Phàm ngửa hai tay ra. Hắn vẫn giống như trước vậy, chỉ thích ăn không.
Nghe thấy lời này…
“Không có tiền tới nơi này làm cái gì? Vô duyên khiến người khác mừng hụt.” Mặc Vận buông tay Lâm Phàm, trong nháy mặt đã thay đổi sắc mặt, không còn bất kỳ hứng thú nào.
“Ai! Thay đổi rồi!”
Lâm Phàm cảm thán rồi đi thẳng về trước. Cô nương lúc trước có vẻ ngoài xinh đẹp còn hiểu biết cầm kỳ thi họa, không ngờ nay lại trở nên không có chút tu dưỡng văn thơ nào.
Tiếp tục đi một chút, dừng một chút. Hắn phát hiện còn rất nhiều nơi chưa thay đổi. Tất nhiên cũng có những nơi đã xảy ra thay đổi rất lớn.
“Nhường một chút, mau nhường một chút…”
Nhưng mà vào lúc này, có tiếng hét lớn phát ra.
Sau đó, chỉ thấy có người ngồi cỗ kiệu mà tới. Cỗ kiệu bị xốc rèm lên, có thể nhìn người ngồi trong kiệu. Người nọ cầm một nắm hạt dưa trong tay, ngẩng đầu, vừa cắn hạt dưa vừa nhìn trời. Thoạt nhìn cũng có thể thấy tuổi khá lớn, hơn nữa còn có vẻ ngoài quen thuộc.
Đậu má!
Đây không phải là Hoàng Chương sao?
Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng nói chuyện của các bá tánh xung quanh.
“Hoàng lão gia lại ra phố khoe khoang nữa rồi.”
“Ai kêu con trai nhà người ta chính là quan đại nhân của Thiên Cửu thành chúng ta chứ? Người cha già chắc chắn phải khoe khoang một trận rồi.”
“Hoàng lão gia lúc trước chính là người của Kình Lôi Minh, sau đó rời bang. Nhưng mà vẫn còn quan hệ, dù sao ông ta cũng không áp bức chúng ta. Ông ta cũng chỉ là thích khoe khoang mà thôi. Lâu lâu còn có lúc cho chúng ta ăn lời một chút, nịnh nọt cũng không có việc gì.”
“Nói có lý lắm.”
"Thật đúng là bị hắn luộc ra."
Lâm Phàm nhìn bóng dáng Hoàng Chương đi xa, vậy mà gã sống tốt như thế. Nói thật, lúc đầu là biết tình hình của Hoàng Chương, gã nuôi một đám người vì hy vọng bọn họ học hành chăm chỉ, một ngày nào đó có thể thi đậu công danh.
Với sự ổn định của Đại Âm, thật đúng là thời điểm tốt để bắt kịp.
Có thể nhìn thấy Hoàng Chương là tốt rồi.
Không nghĩ sẽ chạm mặt gã nhưng nhìn thấy lão bằng hữu cũ có thể sống tốt như vậy, hắn cũng đã hài lòng. Tuy họ đều đã già nhưng vì có tu vi trong người, dù tu vi không cao, cũng tốt cho cơ thể.
Quanh đi quẩn lại, hắn đi tới Kình Lôi minh.
Nhìn kiến trúc nguy nga trước mắt, Lâm Phàm chỉ có thể nói, có tiền thì có thể xây. Trước kia Kình Lôi minh cũng đã rất tốt nhưng thật sự không thể so với thứ khổng lồ trước mắt này.
Lầu các cao sừng sững, uy nghiêm tráng lệ, ba chữ lớn Kình Lôi minh vô cùng bắt mắt, cho dù đứng ở đâu trong thành cũng có thể nhìn thấy đại bản doanh của Kình Lôi minh.
"Phát triển rất tốt, ta thấy ít nhất mạnh gấp mấy lần trước kia, thậm chí mấy chục lần."
Lâm Phàm nhìn lầu các khổng lồ, nghĩ rằng Ngụy Trung biết thân phận của Trần Tử Nghĩa, sau khi mình rời đi, tất nhiên lão sẽ chăm sóc cho nó, có thể có thành quả như vậy cũng là có thể tưởng tượng được.
"Ngươi tìm ai?"
Hai vị bang chúng canh gác cửa lớn của Kình Lôi minh, tràn đầy tinh khí thần, bên hông giắt thanh đao, khác với những người giữ cửa mà hắn từng thấy khi còn ở Kình Lôi minh.
Phương diện tinh khí thần cũng tăng lên toàn bộ, hoàn toàn thay đổi.
Hai tên bang chúng đã sớm chú ý đến Lâm Phàm, bộ dạng lén lút, không giống người tốt.
Tuy rằng, hiện giờ Kình Lôi minh bọn họ đủ mạnh để không cần để ý đến bất kỳ thế lực nào nhưng bao giờ cũng có một số người đầu hơi thiểu năng, không biết sống chết đến Kình Lôi minh làm càn.
"Xem một chút." Lâm Phàm mỉm cười nói.
Hai vị bang chúng nghi ngờ nhìn Lâm Phàm, đánh giá từ trên xuống dưới.
Chưa từng thấy.
Còn không mang theo binh khí, nhìn không giống người có tính uy hiếp.
"Nơi này là Kình Lôi minh, không có gì đẹp, ngươi có chuyện gì thì có thể nói với bọn ta, đứng ở đây nhìn, bọn ta rất dễ cho rằng người là người có mục đích." Một vị bang chúng trong đó mở miệng nhắc nhở Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười cười không nói gì.
Ngay lúc hắn chuẩn bị quay người rời đi thì một bóng dáng chạy từ trong Kình Lôi minh ra, trực tiếp đụng phải Lâm Phàm. Hắn cúi đầu nhìn, là một tên nhóc béo ục ịch, ngay sau đó, tiếng la gọi truyền đến.
"Thiếu gia chậm một chút, không nên chạy loạn…"
Mấy người làm vội vàng chạy đến.
Lâm Phàm nhìn tên nhóc trước mặt.
Đột nhiên hắn phát hiện, dáng dấp lại có vài phần giống Trần Tử Nghĩa, nghe cách những người kia gọi đứa nhỏ, trong lòng có loại suy nghĩ, đứa bé này rất có thể chính là con của Trần Tử Nghĩa, cũng là cháu trai của chính hắn.
"Ha ha."
Khóe miệng Lâm Phàm lộ ra nụ cười.
Đứa nhỏ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Lâm Phàm, rất nghi hoặc, không biết người trước mắt là ai.
Bang chúng canh gác cửa lớn thấy tiểu thiếu gia nhà mình đến gần đối phương, không khỏi trở nên cảnh giác, chỉ sợ đối phương ra tay với thiếu gia của họ, vậy thì chuyện này có thể sẽ rất kinh khủng.
Họ vội vàng kéo tiểu thiếu gia về.
Đối phương không có bất kỳ hành vi quá khích nào.
Bọn họ cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Đừng căng thẳng, ta không có ác ý, chỉ nhìn một chút mà thôi." Lâm Phàm biết lúc họ nhìn thấy đứa nhỏ chạy đến trước mặt hắn, cả đám đều vô cùng căng thẳng, thậm chí cũng đã sẵn sàng rút đao.
Trong cơ thể đứa nhỏ trước mắt này chảy dòng máu của hắn.
Chỉ đáng tiếc, bọn họ đều được truyền lại huyết mạch chưa ngưng luyện lúc ban đầu của bản thân.
Không thể truyền thừa huyết mạch của hắn.
"Ngươi là ai thế… Đầu ta bị đụng đau quá." Đứa nhỏ tò mò hỏi, còn sờ lên đầu, thật sự đau quá.
Lâm Phàm nở nụ cười ấm áp.
Nhìn thấy huyết mạch của mình có thể truyền lại ở nơi đây, tâm trạng đột nhiên rất tốt.
Hắn rất muốn nói cho đứa nhỏ.
Ta chính là ông nội của con.
Lúc hắn đi, Tử Nghĩa kết hôn với thiên kim của Tụ Nghĩa minh ở Bằng Châu.
Hắn đã rời đi nhiều năm như vậy.
Cháu trai mới lớn thế này.
Xem ra Tử Nghĩa không đủ cố gắng. Nếu là hắn thì đã sớm hì hục bồi dưỡng ra đời sau, ngày đại hôn cố gắng một chút, miệt mài làm một cách mãnh liệt, con cũng rất lớn.
Chương 741 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]