Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 746: CHƯƠNG 746: TA BIẾT HẮN SẼ ĐI ĐÂU (3)

Thứ khoảng cách này tồn tại chân thật trong lòng hắn ta.

Sau một hồi, cao thủ Yêu đường cùng Võ đường đã tới.

Ngụy Trung tự mình đến.

Đi tới hiện trường, nhìn thấy tình cảnh xung quanh rõ ràng từng xảy ra cuộc chiến, khi thấy Trần Tử Nghĩa đứng ở nơi đó, lão vội vàng đến, mong rằng không xảy ra chuyện, nếu không khi Lâm huynh trở về, lão không biết ăn nói thế nào.

“Tử Nghĩa, ngươi không sao chứ?” Ngụy Trung vội vàng hỏi.

“Ngụy công…” Vương Khải Sơn chào hỏi.

Ngụy Trung không liếc nhìn đối phương, ánh mắt vẫn luôn đặt vào Tử Nghĩa, sau đó nói: “Huyết Yêu đâu?”

Vào lúc Trần Tử Nghĩa chuẩn bị mở miệng, Vương Khai Sơn đã nói: “Huyết Yêu bị cha Tử Nghĩa mang đi rồi.”

Xôn xao!

Khiếp sợ!

Ngụy Trung lập tức lôi kéo tay Vương Khai Sơn: “Ngươi nói cái gì? Cha Tử Nghĩa? Hắn đã trở về…”

“Ối…” Vương Khai Sơn hít vào một ngụm khí lạnh, cổ tay bị Ngụy Trung nắm rất đau, lúc rụt tay về, trên cổ tay hằn lên mấy vết bầm.

“Tử Nghĩa, lão ta nói thật không?” Ngụy Trung hỏi.

Lão đã rất lâu chưa nhìn thấy Lâm Phàm, thật sự rất nhớ mong.

“Đúng, cha ta đã về.” Trần Tử Nghĩa gật đầu nói.

“Ha ha…” Ngụy Trung cười lớn.

“Trở về là tốt, Huyết Yêu gieo vạ nên kết thúc rồi, có điều hắn đã đi đâu?”

“Ông ấy đi giải quyết chuyện Huyết Yêu, ông nói là bí mật trở về, không được nói cho bất kỳ người nào.” Trần Tử Nghĩa đáp.

Ngụy Trung cười nói: “Ngươi đó, vẫn rất dễ tin người. Cha ngươi là đang gạt quỷ. Không được, ta phải tìm hắn, ta biết hắn sẽ đi đâu.”

Trần Tử Nghĩa chớp mắt.

Chuyện này…

“Huyết Yêu…”

Ở một vùng hoang vu.

Ngón tay Lâm Phàm bóp miệng Huyết Yêu, cúi đầu thăm dò. Hắn quan sát rất cẩn thận, rõ ràng là người nhưng lại không còn là người, khoang miệng xảy ra dị biến, ngoại trừ đám răng nhọn chi chít, còn có một thứ tương tự như giác mút.

“Phế Địa cũng sẽ không xuất hiện loài sinh vật này.”

Hắn kiểm tra sơ qua. Con Huyết Yêu trước mặt này đã đạt chừng Tẩy Tủy tầng bảy tầng tám, rất yếu, không biết là thứ gì. Có điều với những người ở đây, như thế đã được coi là cao thủ hàng đầu.

Lúc này, Huyết Yêu đứng run rẩy trước mặt Lâm Phàm, sau khi bị khống chế, nó không có bất kỳ cơ hội phản kháng, giống hệt như một con cừu con.

“Biết nói không?”

Lâm Phàm hỏi một câu đơn giản, đáp lại hắn là tiếng gào rít.

Trong hai mắt hắn bùng lên Đại Đạo Chi Hỏa, con mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Huyết Yêu, đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu Huyết Yêu có trận văn không ngừng hút lấy huyết dịch mà Huyết Yêu hút được.

“Vu Thần tộc còn duỗi tay đến tận nơi đây, chẳng trách Thần Võ giới không xảy ra loại chuyện này, hóa ra là vừa mắt nơi đây.”

Hắn đương nhiên không nghĩ tới tình huống này.

Nếu hắn không trở về, đây chắc chắn là một tai họa với người của Phế Địa, tuy rằng Huyết Yêu chưa chắc đã diệt sạch Phế Địa, thế nhưng chắc chắn sẽ gây ra tai ương cực lớn.

“Ta về đây vốn muốn ôn chuyện với sư tỷ, không ngờ rằng xảy ra chuyện này, xem ra phải triệt phá đầu não mới được.”

Trong nháy mắt, Huyết Yêu mạnh mẽ tan thành mây khói.

Không biết Vu Thần tộc muốn huyết dịch của những người này làm gì, huyết mạch không ngưng luyện, không có dinh dưỡng, nếu hắn là siêu cấp ma đầu thì đương nhiên sẽ bắt những cao thủ của Thần Võ giới.

Chẳng hiểu rốt cuộc bọn chúng đang nghĩ gì.

Chính Đạo tông.

Lâm Phàm chống hông, nghển đầu nhìn Chính Đạo tông quen thuộc. Không sai, hắn đã trở về, kiến trúc trước mặt không có gì thay đổi, vẫn giống trước kia như đúc.

Tông môn ta thực sự rất mộc mạc.

Xưa nay chưa từng nghĩ đến chuyện mở rộng.

“Ta đã trở về.”

Tràn đầy hồi ức.

“Đứng lại, ngươi là người của phương nào?”

Đệ tử trông coi sơn môn của Chính Đạo tông trông thấy có người lạ xuất hiện liền cản đường đối phương. Đương nhiên hắn ta không nghĩ sẽ có người dám đến đây làm càn, có điều vẫn nên làm tròn trách nhiệm.

Nhưng mà… Mẹ nó, đẹp trai quá mức.

Quá ngầu.

Giống như tiên nhân từ trên trời hạ phàm.

Hắn ta chưa từng gặp người nào có mị lực như vậy, chắc chắn không ai có thể đánh bại. So với đối phương đã khác nhau một trời một vực, hoàn toàn không thể so sánh.

“Lâm Phàm, biết không?” Lâm Phàm mỉm cười nói.

Người đệ tử nghe thấy cái tên này, hơi ngây ngốc: “Ồ! Tên này rất quen tai, hình như đã nghe thấy ở đâu đó. Có điều tạm thời ta chưa nhớ ra.”

Nhìn dáng vẻ gãi đầu của đệ tử này, Lâm Phàm lắc đầu, không nghĩ rằng rời đi đã lâu mà uy danh của hắn vẫn còn được Chính Đạo tông lưu truyền.

Có nghe thấy người ta nói không.

Rất quen tai, chỉ là tạm thời không nhớ ra mà thôi.

Chứng tỏ hắn ta đã từng nghe qua.

Hắn mượn cơ hội này đi vào trong Chính Đạo tông. Trong chớp mắt, đệ tử hồi hồn, hắn ta tìm kiếm bóng dáng của Lâm Phàm, thế nhưng đã không thấy tăm hơi đâu.

Ngươi đâu rồi…

Lúc này.

Chính Đạo tông ồ lên một tràng, chỗ nào cũng có người vây quanh, đám nữ tử cầm đầu đội ngũ lớn đã sắp phong tỏa cả con đường phía trước.

Lâm Phàm trở về tông môn không ẩn đi dung mạo thật. Hắn cảm thấy những thứ này không cần thiết.

“Thế gian còn có người như vậy sao…”

Xuýt xoa như chưa từng nhìn thấy nam nhân.

Ánh mắt các nàng đã bị Lâm Phàm mê hoặc, cho dù trời long đất lở cũng khó lòng mà dời đi.

Lâm Phàm tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám người ấy.

Hắn muốn nhìn thấy người quen.

Nhưng đáng tiếc chỉ nhìn thấy những khuôn mặt xa lạ. Bao nhiêu năm qua đi, Chính Đạo tông thu nhận rất nhiều đệ tử, có lẽ những người hắn từng quen biết đã trở thành bậc cao cấp trong tông môn.

“Tụ tập hết ở đây làm gì?”

Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Đoàn người nhìn người đang đến, chủ động nhường ra một lối đi.

“Lý trưởng lão đã đến.”

Có người nói khẽ.

Lý Đạo Đoan cau mày, nhìn vào đám người đang tụ tập phía trước, chưa từng nghĩ sẽ xảy ra chuyện này, rốt cuộc là ai đến mà có nhiều đệ tử vây xem như vậy.

Trong lịch sử của Chính Đạo tông, cho đến tận giờ vẫn chưa từng xảy ra chuyện như thế.

Các đệ tử nhường ra một lối đi. Chẳng ai dám ngăn cản đường đi của Lý trưởng lão, nếu không chắc chắn sẽ bị răn dạy.

Lúc này, Lý Đạo Đoan nhìn thấy bóng lưng của đối phương, khiến hắn ta cảm thấy hơi quen mắt, có điều vẫn chưa phát giác: “Người phương nào dám tới Chính Đạo tông làm loạn?”

Chương 746 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!