Không sai, đúng là làm loạn.
Chưa thấy chân dung, nhưng hắn ta nghĩ cả Đại Âm này không có người nào sở hữu năng lực bậc này.
Lâm Phàm nghe thấy phía sau có động tĩnh, xoay người mỉm cười nhìn.
Hắn biết là ai tới.
Lý Đạo Đoan trông thấy Lâm Phàm, sắc mặt đột nhiên kinh ngạc, từng hồi ức quay về như thủy triều.
Hắn ta sững sờ bước tới chỗ Lâm Phàm, càng lúc càng gần Lâm Phàm, sắc mặt theo đó cũng dần dần thay đổi, không lâu sau đã tới trước mặt Lâm Phàm.
Lý Đạo Đoan vỗ mạnh hai tay lên vai Lâm Phàm.
“Sư đệ, ngươi cuối cùng đã trở về.”
Lý Đạo Đoan mừng rỡ, ôm chặt lấy Lâm Phàm, vỗ vỗ lưng hắn: “Ngươi đi đã nhiều năm, cuối cùng đã trở về.”
Xung quanh ngạc nhiên.
Đám đệ tử vây xem như đang há hốc miệng.
Bọn họ không ngờ rằng Lý trưởng lão lại kích động đến thế.
Lý trưởng lão từng là kiêu sở sơn môn, được ca tụng là đệ nhất sư huynh nội môn của Chính Đạo tông, thế nhưng có nói với bọn họ rằng các ngươi nhập môn muộn, không được gặp sư huynh nội môn chân chính, nếu nhìn thấy rồi thì chắc chắn sẽ không nghĩ như thế nữa.
Nhưng mà bọn họ sao gặp được Lâm Phàm, cho nên không cảm nhận được bao nhiêu.
“Ha ha… Sư huynh, không ngờ rằng đã lăn đến chức trưởng lão.” Trông thấy Lý Đạo Đoan, Lâm Phàm cười vui vẻ, bởi lẽ khi còn ở Chính Đạo tông, hắn có quan hệ rất tốt với Lý sư huynh.
Lý Đạo Đoan nói: “Cái gì mà lăn đến chức trưởng lão, sư huynh ngươi đây là dựa vào thực lực của chính mình. Không ngờ người trở về thật, Ngô sư muội chờ ngươi đã đủ lâu rồi. Ồ, ngươi có trông thấy sư muội không?”
“Vẫn chưa thấy, ta vừa mới về. Ngươi là người đầu tiên mà ta gặp lại.” Lâm Phàm đáp.
Lý Đạo Đoan nắm lấy hai vai Lâm Phàm, nhìn chăm chú, trong lòng rất nghi hoặc. Gặp quỷ, lâu rồi không gặp lại nhau, sao sư đệ càng ngày càng có mị lực vậy.
Tuy rằng trước đây cũng rất đẹp trai, nhưng chưa tới mức độ này.
“Vậy ngươi mau đi gặp sư muội, bây giờ ta sẽ đi thông báo những sư đệ khác. Nếu bọn họ biết được ngươi đã trở về, chắc hẳn sẽ rất kích động.” Lý Đạo Đoan biết, sư đệ trở về chắc chắn là muốn đi tìm sư muội ngay lập tức.
Dù sao cách biệt đã lâu.
Chuyện tình cảm mà, vẫn cần những hành động đặc biệt để phát triển.
Chớ coi Lý Đạo Đoan hắn ta là cẩu độc thân, thực ra những chuyện này hắn ta vẫn rất hiểu, chưa ăn thịt lợn nhưng vẫn biết lợn chạy chứ.
“Sư huynh, đừng nóng vội. Ta và sư tỷ có rất nhiều chuyện muốn nói, các ngươi ngày mai hãy tới.” Lâm Phàm nói.
Lý Đạo Đoan chớp mắt hỏi: “Sư đệ, sao phải lâu như vậy?”
“Sư huynh, tư tưởng của ngươi rất lệch lạc, không phải như ngươi nghĩ.”
Lâm Phàm cảm thấy người không có bạn lữ, thì tư tưởng thường khá dâm đãng, người ta thường hay gọi là LSP, hắn không muốn nói thẳng, để ngừa xúc phạm tới sư huynh, dù sao không phải ai cũng tìm được bạn lữ.
Lý Đạo Đoan cười không đáp lại.
Vách núi.
Ngô Thanh Thu đứng trên vách núi, ánh mắt nhìn về phương xa, đây là nơi sư đệ thường xuyên tu luyện, mà nàng ta thường tới đây đưa cơm cho sư đệ.
Trước kia không thấy gì, hiện giờ sư đệ rời đi, nàng ta mong nhớ sắp thành tâm bệnh. Chỉ đành tới đây chờ mong sư đệ.
Mà bên cạnh Ngô Thanh Thu, Xám Xám nằm nhoài người ở đó, sau khi Lâm Phàm rời đi, trạng thái của nó không tốt lắm, bởi lẽ chủ nhân rời đi là một đả kích khá lớn với nó.
Đột nhiên, nó dường như ngửi được mùi gì đó.
Bất ngờ ngẩng đầu.
Thình lình phát hiện một bóng người xuất hiện ở phía vách núi này.
Trợn tròn mắt.
Không sai.
Chắc chắn không nhầm lẫn, thứ mùi này, dung mạo này chính là chủ nhân mà nó ngày đêm mong ngóng.
“Hú hú…”
Xám Xám tru lên.
Kích động chạy vòng quanh, tựa như không ngờ chủ nhân thật sự đã trở về.
Ngô Thanh Thu nghe thấy tiếng gào của Xám Xám nhưng không có phản ứng, chỉ cho rằng nó đang nhớ Lâm sư đệ.
Đột nhiên.
Hai cánh tay vòng qua eo nàng ta, ôm nàng ta vào trong lồng ngực, Ngô Thanh Thu đang nhớ nhung sư đệ hoảng đến mức nổi giận.
“Muốn chết!”
Ngô Thanh Thu giận tím mặt, lại có kẻ to gan dám khinh bạc nàng ta, không do dự vỗ một chưởng lên trên, bàn tay đánh một đòn thật nặng lên cằm người phía sau. Sau đó xoay người, khuỷu tay đập mạnh lên đầu đối phương.
Rầm rầm!
Các chiêu liên tiếp nước chảy mây trôi, không chút do dự, có thể nói là hoàn hảo.
“Hít!”
“Sư tỷ, lâu ngày không gặp, tỷ ra tay thật tàn nhẫn.”
Lâm Phàm đương nhiên phản ứng kịp, thế nhưng hắn không muốn đánh trả, mà mặc cho sát chiêu ập tới.
Ngô Thanh Thu thấy rõ dung mạo đối phương, nhất thời ngây ngốc tại chỗ, tựa như thời gian ngừng chảy, hoàn toàn rơi vào trong tĩnh lặng.
Lâm Phàm mỉm cười nhìn sư tỷ.
Không ngờ nhiều năm không gặp lại sư tủ, nàng vẫn xinh đẹp như cũ. Cả người tỏa ra khí chất kia khiến hắn nhìn tới động lòng, sư tỷ mà hắn yêu thương nhất, cho dù trở nên như nào hắn vẫn luôn yêu thương.
“Sư tỷ, gặp nhau không có cảm xúc gì sao?”
“Có cảm thấy bất ngờ, mừng rỡ hay không?”
Lâm Phàm vẫn luôn duy trì nụ cười, hắn dang rộng hai tay, chuẩn bị ôm lấy sư tỷ bất cứ khi nào.
Mà vào khoảnh khắc hắn dang rộng hai tay đó.
“Sư đệ…”
Ngô Thanh Thu kích động nhào vào lồng ngực Lâm Phàm, ôm lấy hắn thật chặt, nước mắt rơi lã chã, nàng ta thực sự rất nhớ thương sư đệ.
Nghe thấy nhịp tim đập quen thuộc mà mạnh mẽ, nàng ta biết không phải nằm mơ.
Sư đệ thực sự đã trở về.
“Sư đệ, đệ đã về thật rồi.”
“Đúng vậy, ta đã về rồi đây.”
Lâm Phàm vuốt ve bờ lưng của sư tỷ, hắn nhớ nhung vạn phần. Xám Xám chạy quanh bọn họ, hi vọng được Lâm Phàm sờ đầu, nhưng thực tế quá tàn nhẫn, Lâm Phàm đã coi Xám Xám thành không khí.
“Sư tỷ, chúng ta tới chỗ khác, ta có rất nhiều điều muốn nói với sư tỷ.” Lâm Phàm khẽ nói.
Ngô Thanh Thu đáp: “Sư đệ, ta cũng có rất nhiều điều muốn nói với đệ.”
Xám Xám hưng phấn chờ mong chủ nhân sờ đầu, thế nhưng khi trông thấy chủ nhân rời đi không thèm nhìn tới nó, nó hoàn toàn rơi vào ngơ ngác.
Có thể để ý đến ta hay không.
Trong phòng.
Đã diễn ra một trận đại chiến kinh thế hãi tục, xoay trời lật đất.
Hai bên nhiều năm không gặp lại nhau, bùng nổ một trận thâm nhập giao lưu, không ai có thể ngăn cản, không ai có thể tưởng tượng.
Chương 747 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]