“Đại sư huynh, ngươi cùng Ninh Thư tỷ kết hôn đã lâu, tại sao vẫn chưa có con?” Đệ tử đang nói chuyện này đi theo Lâm Hồng Minh, hắn ta cảm thấy Ninh Thư tỷ quả là người tốt, mỗi khi bọn họ đến Vương gia ở Ninh thành, nàng ta đều đối đãi với bọn họ rất tốt.
Được rất nhiều đệ tử yêu mến, cảm thấy đại sư huynh thật hạnh phúc.
Có điều đại sư huynh có vẻ bận rộn, luôn luôn ra ngoài lịch luyện, đặc biệt là khi Huyết Yêu xuất hiện, hầu như toàn ở bên ngoài chưa thấy trở về.
“Gấp cái gì.”
Lâm Hồng Minh phất tay ra hiệu người kia không hỏi nhiều, hắn biết Ninh Thư là người vợ tốt, nhưng có lẽ suy nghĩ thời trẻ vẫn luôn cố định trong đầu, cho nên đến giờ hắn cũng không biết bản thân đang cố chấp điều gì.
Đúng là lạ đời.
Vào lúc hắn ta trầm tư, Kim Cương biến dị xuất hiện.
Cơ thể khổng lồ như một ngọn núi.
“Kim Cương thúc thúc, có chuyện gì?”
Lâm Hồng Minh có thể đánh bại đối phương nhiều lần, cũng là vì có Kim Cương thúc thúc ở đây, có Kim Cương thì hắn ta tới nơi nào cũng thuận lợi.
Kim Cương cúi đầu nhìn Lâm Hồng Minh.
Sau đó thẳng người nhìn về phương xa, gầm lên vài tiếng, nắm lấy Lâm Hồng Minh cùng đám đệ tử, nhảy vọt lên chạy về phía xa.
“Kim Cương thúc thúc, có chuyện gì vậy?” Lâm Hồng Minh hô lên.
Không biết xảy ra chuyện gì, những đệ tử khác cũng mơ hồ.
Buổi tối.
Vương gia, Ninh thành.
Vương gia của hiện giờ có thể nói là hào môn thế gia chân chính, được lớn mạnh đến mức này không phải là nhờ vào bản thân Vương Bảo Phong hắn ta, mà nhờ Chính Đạo tông, Ngụy công quan tâm.
Bằng không, chẳng bao giờ đạt được mức độ này.
Dù rằng Vương gia không có cao thủ, nhưng bất kể ai đều không dám trêu chọc Vương gia, bằng không kết quả sẽ phải bỏ mạng.
Trong phòng.
“Phu nhân, Hồng Minh cùng Ninh Thư đến giờ vẫn chưa có con, nàng nói xem là có phải là thật hay không.”
Vương Bảo Phong thở dài: “Tuy rằng Ninh Thư không nói, nhưng ta làm cha cũng biết, bọn nó thực ra còn chưa làm chuyện phòng the.”
Vương phu nhân nằm một bên thở dài.
Rất lâu vẫn chưa đáp lại.
Vương Bảo Phong nói: “Hay là ta đi Chính Đạo tông nói chuyện với Ngô sư tỷ, nếu Hồng Minh thực sự có ý khác thì cứ để mặc hắn.”
“Phu quân, ta không nỡ để con gái chịu tủi thân như vậy.” Vương phu nhân rầu rĩ nói.
Vương Bảo Phong thở dài: “Trước đây là do ta chủ động nhắc chuyện này với Lâm huynh, nếu trách thì nên trách người làm cha là ta đây, lúc ấy nóng lòng muốn kết thân, liền bàn bạc chuyện này với Lâm huynh.”
“Ngủ đi, ngày mai ông đi xem thế nào, mang theo nhiều người chút, bây giờ ở ngoài không an toàn.”
“Ừ, ta biết.”
Một đêm thức trắng.
Hôm sau.
Chính Đạo tông, sân sau.
Đám Bách Hạo khiếp sợ khi nghe thấy Lâm Phàm kể về những chuyện này, không ngờ rằng lại muôn màu muôn vẻ như vậy, ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến. Có điều khi biết quốc sư còn không lăn lộn được phải về cùng Lâm Phàm, thoáng chốc trong đầu bọn họ đã nghĩ đến những nguy hiểm trong đó.
“Chuyện Huyết Yêu có ta giải quyết, đám Huyết Yêu này đến từ Thần Võ giới, là do thế lực bên kia giở trò, may mà ta trở về xem xét, nếu không sợ rằng sẽ xảy ra chuyện.
Lâm Phàm khiến bọn họ an tâm.
Trên thực tế cũng không cần phải lo lắng sợ hãi.
“Lâm Phàm, rốt cuộc thực lực hiện giờ của ngươi đã thế nào?” Trần Uyên hiếu kỳ hỏi.
“Không dễ hình dung.” Lâm Phàm đáp.
Trần Uyên lại hỏi: “Sao lại không dễ hình dung?”
“Nói sao nhỉ, nếu buộc phải nói thì chỉ một ánh mắt cũng có thể diệt Chính Đạo tông.” Lâm Phàm đã nói giảm đi, hắn không phải phóng đại mà là rất khiêm tốn rồi.
Chấn động!
Hắn nói ra những lời này khiến cho đám Trần Uyên khiếp sợ đến nghẹn lời.
Với nhận thức hiện giờ của bọn họ hoàn toàn không thể tưởng tượng được.
Đám Bạch Hạo mặt cười phơi phới, lòng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Bởi lẽ giải quyết được Huyết Yêu chính là một chuyện lớn.
Đồng thời.
Bọn họ biết Lâm Phàm ở Thần Võ giới chịu rất nhiều cực khổ, bởi vì muốn đạt tới tu vi bậc này sao có thể tùy tiện nói đạt là đạt được.
Cũng giống như bọn họ, tu luyện tới bây giờ cũng phải trải qua thiên tân vạn hiểm.
Bọn họ đều đau lòng thay Lâm Phàm, nhưng mà không thể làm gì, bọn họ căn bản không thể giúp đỡ Lâm Phàm.
Bọn họ ở dưới đất, còn Lâm Phàm ở trên trời, hai nơi đã khó mà liên lạc được với nhau. Bách Hạo vui mừng vì lúc trước để Lâm Phàm và Ngô Thanh Thu có quan hệ, bằng không có lẽ Lâm Phàm sẽ không quay về nữa.
Lúc này, một người khiến Lâm Phàm nhớ mong đã xuất hiện.
Vương Bảo Phong tới.
Với quan hệ của hắn ta và Chính Đạo tông, đương nhiên không có ai ngăn cản.
“Vương huynh…”
Có người gọi, Vương Bảo Phong đang gằm mặt đột nhiên ngẩng đầu, dụi dụi con mắt, bất ngờ phát hiện Lâm Phàm đang đứng ở đó.
“Lâm… Lâm huynh.”
Vương Bảo Phong kinh ngạc, không ngờ rằng sẽ gặp được Lâm Phàm.
Hắn ta vội vàng tới trước mặt Lâm Phàm, nắm chặt bả vai Lâm Phàm: “Ngươi đã về.”
Kích động chết mất.
Hắn ta cho rằng cả đời này có lẽ sẽ không thể gặp được Lâm Phàm, không ngờ rằng đã gặp lại đây.
Vương Bảo Phong kích động không nói nên lời, và cũng không biết nên nói cái gì.
“Vương huynh, già rồi.”
Lâm Phàm nhìn Vương Bảo Phong, đối phương thực sự đã già, từng trẻ trung tuấn tú, năm tháng để lại dấu vết, thực sự đã già rồi.
Vương Bảo Phong có tu vi không cao, không thể đạt được trình độ có thể kéo dài tuổi thọ.
“Ôi, Lâm huynh vẫn trẻ trung như trước kia, còn càng có mị lực. Vương Bảo Phong ta mà là nữ, sợ rằng cầm lòng không đậu.” Vương Bảo Phong cười lớn.
Ngay cả chuyện vừa nghĩ tới kia cũng ném sau đầu.
“Ha ha, Vương huynh, ngươi cũng biết ta trở về sao? Cho nên mới đặc biệt chạy tới đây?” Lâm Phàm hỏi.
Nghe vậy, Vương Bảo Phong ném chuyện đã nghĩ kỹ lúc đi ra sau đầu: “Không phải, chủ yếu là đến thăm, không ngờ rằng sẽ gặp được Lâm huynh.”
“Thật không, ta thấy lúc ngươi tới có tâm sự nặng nề, có thật là không có chuyện gì hay không?”
“Không có, ta thì sao có chuyện gì, ngươi không biết chứ, Vương gia ta hiện giờ chính là như này…” Vương Bảo Phong giơ ngón tay cái lên, vô cùng tự hào.
Lâm Phàm trông thấy bạn già sống tốt, tâm trạng cũng sáng sủa lên rất nhiều, vỗ bả vai Vương Bảo Phong.
Chương 749 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]