“Huynh đệ, chúng ta đã lâu không uống rượu, chờ giải quyết xong chuyện, chúng ta phải tụ tập một bữa mới được.”
“Được, chuyện này có gì mà khó.”
Lúc này, một bóng người xuất hiện.
“Lâm huynh, trở về cũng không nói, nếu không phải ngẫu nhiên nghe được thì ta còn không biết đấy.”
Phía xa, một bóng người bay ngang trời, xông vào Chính Đạo tông như chốn không người.
Ngụy Trung vẫn giống trước kia, chỉ là tu vi càng thêm cao siêu.
Lão nhìn ngay tới Lâm Phàm, đột nhiên phát hiện Lâm Phàm đã sớm sâu không thể lường, thậm chí thăm dò cũng vô dụng, không cần nghĩ cũng biết đã đạt tới trình độ lão khó lòng tưởng tượng.
“Ngụy huynh, bảo đao chưa già.”
Lâm Phàm cảm thấy mình trở về thật đáng giá. Gặp được nhiều bạn già như vậy, tâm trạng bỗng nhiên thoải mái.
“Nào có, sao có thể so sánh với ngươi.” Ngụy Trung cảm thán, được kết bạn với Lâm Phàm quả thực là chuyện may mắn nhất của lão.
Bây giờ Ngụy Trung có quan hệ khá tốt với Chính Đạo tông, có thể nói là… bạn bè hợp tác chiến lược, cùng nhau ổn định Đại Âm.
Lúc trước Lâm Phàm không có ở đây, toàn do đám Bách Hạo giao lưu với Ngụy Trung.
Mọi người hội tụ, trò chuyện với nhau thật vui vẻ, giống như nói mãi cũng không hết chuyện.
Rầm rầm!
Mặt đất rung chuyển, một bóng khổng lồ từ trên trời phóng xuống.
Kim Cương xuất hiện, nhìn thấy Lâm Phàm thì thả người đang nắm trong tay xuống, nện ngực, tuy rằng nhiều năm không gặp nhưng Kim Cương vẫn nhớ Lâm Phàm.
“Kim Cương…”
Lâm Phàm mừng rỡ, chạm nắm đấm với Kim Cương coi như chào hỏi, sau đó hắn nhìn thấy Lâm Hồng Minh.
Lâm Hồng Minh lúc này vẫn còn ngơ ngác, không biết Kim Cương thúc thúc có chuyện gì, không ngờ lại về tới Chính Đạo tông.
Không lâu sau, hắn ta nhìn thấy một nam nhân đẹp trai đến vô cùng, ngay sau đó đại não như ngừng hoạt động, tựa như đã nghĩ tới ai.
“Cha… Cha.”
Hắn ta không ngờ cha rời đi đã lâu, giờ đã quay về.
Chuyện này khiến hắn ta vô cùng ngơ ngác, còn cảm thấy khiếp sợ không thấy nên lời.
“Ừ…” Lâm Phàm quan sát tỉ mỉ: “Không trau dồi tu vi.”
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy chiếc nhẫn trong tay Lâm Hồng Minh: “Mang theo Thiên Cơ, có Kim Cương ở bên nên mới rất an toàn, nhưng cũng vì an toàn nên con không có áp lực.”
Liếc mắt đã nhìn ra vấn đề ở đâu.
Lâm Hồng Minh bị cha nhìn cả người phát lạnh, giống như bị nhìn thấu hết, không thể che giấu điều gì.
Quả thật ở trước mặt cha thì không có bí mật nào có thể giấu giếm.
“Ồ, Ninh Thư đâu? Con gái nuôi của ta đâu?” Lâm Phàm híp mắt.
Trông thấy Lâm Hồng Minh liền nghĩ tới Ninh Thư. Giữa hai người này chắc chắn có vấn đề.
Lâm Hồng Minh bị hắn nhìn tới run rẩy, cúi đầu không dám nói câu nào, hắn ta có cảm giác sẽ xảy ra chuyện không lành.
“Lâm huynh, Ninh Thư ở Ninh thành.” Vương Bảo Phong vội vàng đứng ra dàn xếp.
Lâm Phàm hỏi: “Sao lại ở Ninh thành? Tưởng rằng ở Chính Đạo tông?”
“Con bé nhớ mẹ, trở về Ninh thành ở một thời gian.” Vương Bảo Phong nói.
Lâm Hồng Minh nhìn Vương Bảo Phong bằng ánh mắt cảm kích, không hổ là bố vợ ta.
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
“Cũng được, Ninh thành cách nơi này không xa, mọi người chờ trong chốc lát, ta tới đón Ninh Thư.” Lâm Phàm nói.
Mọi người ngây ngốc.
Chính Đạo tông cách Ninh thành khá xa, phải mất nửa ngày thời gian.
Nhưng…
Khi Lâm Phàm bước vào hư không biến mất, mọi người kinh ngạc tới mức nghẹn lời, đây là thủ đoạn gì, thật là kinh người, thật là bá đạo.
“Mẹ, cha con, cha…” Lâm Hồng Minh bỗng có cảm giác không lành, cảm thấy bản thân nên trốn thì hơn.
“Minh nhi, con…”
Ngô Thanh Thu còn chưa nói hết mà Lâm Phàm vừa mới rời đi đã xuất hiện, bên cạnh chính là Ninh Thư.
Mọi người ngạc nhiên, tốc độ này kinh khủng tới mức nào. Vừa rời đi đã tới Ninh thành, hơn nữa bây giờ đã trở về.
Nếu vừa nãy Lâm Phàm hình dung có chút mơ hồ, thì hiện giờ khi đã tận mắt chứng kiến mới biết đây không phải là chuyện mà bọn họ có thể tưởng tượng.
“Cha…”
Vương Ninh Thư chớp mắt, nhìn thấy cha ở đây thì rất muốn biết rõ chuyện gì đã xảy ra, bởi lẽ trong nháy mắt nàng ta đã từ nhà đi tới nơi này.
“Ninh Thư, nhìn xem đây là ai?” Vương Bảo Phong nói.
Vương Ninh Thư nhìn thấy Lâm Phàm, nhìn rất chăm chú, nhớ lại: “Cha nuôi…”
Lâm Phàm cười, xoa đầu Ninh Thư: “Ngoan, chớp mắt đã nhiều năm như vậy rồi.”
“Ồ?”
Nhất thời, Lâm Phàm cau mày, phát hiện ra vấn đề, nghiêm giọng hỏi.
“Hồng Minh, con cùng Ninh Thư thành hôn tới bây giờ, sao vẫn chưa có con cái?”
“Cha, con… Con tạm thời chưa muốn có.”
Lâm Hồng Minh bắt đầu nói ấp úng, thực sự rất áp lực.
“Nói láo, Ninh Thư vẫn còn nguyên âm. Con còn chưa đụng tới, đây là con không muốn có mới đúng.”
Lâm Phàm tức giận quát lớn, sau đó tìm kiếm khắp nơi, vừa tìm vừa răn dạy: “Nghiệt tử con, nếu như con bằng…”
Nói một nửa, nghĩ thấy không hay lắm đành dừng lại.
Vương Bảo Phong can ngăn: “Lâm huynh, đừng kích động, đừng tức giận, nghe con trẻ nói đã.”
Lâm Phàm hít một hơi sâu: “Ninh Thư, con có thích Hồng Minh không?”
Lúc này Vương Ninh Thư đỏ mặt, lúc bố chồng nhắc tới nguyên âm, nàng ta đã cực kỳ ngượng ngùng, nghe tới đây gật gật đầu.
“Thích.”
“Vậy thì tốt.”
Lâm Phàm tiếp tục tìm đồ, vừa tìm vừa nói: “Đồ đâu rồi?”
Lâm Hồng Minh đứng một bên sợ run rẩy.
Cha ơi, sao cha không hỏi con đây.
“Hỗn trướng, Ninh Thư vừa ý con là phúc phận của con, con lại không biết điều, Thiên Cơ trong tay chính là vật gia truyền của Ninh Thư, con dùng đến là thoải mái, sao không nghĩ xem có tư cách dùng hay không.”
Lâm Phàm tức giận muốn bóp chết Lâm Hồng Minh.
Nếu hiểu chuyện bằng nửa anh của ngươi thì cũng đâu khiến hắn nổi nóng như vậy.
“Cha, con sai rồi, con thật sự sai rồi… Mẹ, mẹ mau khuyên nhủ cha. Lâu như vậy mới trở về, vừa về đã muốn đánh con, con không chịu được.” Lâm Hồng Minh hoảng sợ đến hồn bay phách tán, chủ yếu là luồng uy thế tỏa ra từ người cha khiến hắn ta run rẩy.
“Sư đệ, thằng bé cũng biết sai rồi, cho nó một cơ hội.” Ngô Thanh Thu bước tới cạnh Lâm Phàm, khẽ lắc eo Lâm Phàm nói.
Lâm Phàm đáp: “Được, mẹ đã xin tha cho con thì đành cho con một cơ hội, xem biểu hiện sau này của con. Quên nói cho con biết, cha con ở Thần Võ giới cũng không phải người tốt gì, toàn tu luyện tuyệt học Ma đạo, thay đổi tâm trí người khác chỉ là thủ pháp đơn giản, con cũng đừng… Ha ha.”
Chương 750 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]