Tiếng cười u ám khiến Lâm Hồng Minh sợ đến tái mặt, vội vàng lôi kéo Vương Ninh Thư.
“Cha, bây giờ con bận chuyện với Ninh Thư, con yêu mến Ninh Thư, quả thật rất bận.”
“Cha, mẹ, con đi trước.”
Nói xong thì lôi kéo Ninh Thư, ảo não rời đi.
Vương Bảo Phong bước tới cạnh Lâm Phàm, âm thầm giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại, xem nó sợ tới mức…”
“Ôi, lao tâm quá.”
Lâm Phàm buông tay.
Tụ họp một chỗ.
“Lâm huynh, nói đến nơi bị Huyết Yêu gây thiệt hại nghiêm trọng nhất, không nơi đâu hơn được Đại Càn.”
Ngụy Trung báo cáo lại tình hình cho Lâm Phàm, tình huống ở Đại Càn thật sự rất thê thảm, đám Huyết Yêu đó quỷ dị vô cùng, thực lực cũng cực kì mạnh, hơn nữa bọn chúng rất đáng sợ, có khả năng lây nhiễm, nhiều vô số, bình thường chúng hay ẩn nấp nơi sông núi rừng rậm, muốn diệt sạch hết Huyết Yêu chỉ trong một lần, thật đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Bên phía Đại Âm thì đỡ hơn.
Ít nhất bọn họ cũng có Chính Đạo tông chống đỡ, có khả năng quý hiếm, đó là điều khiển được man thú, thực lực của man thú đều vô cùng mạnh, có thể gây phiền phức lớn cho Huyết Yêu, thế nên tình hình phía Đại Âm ổn hơn Đại Càn khá nhiều.
“Không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.”
Lâm Phàm cảm thấy Huyết Yêu giống như virus xác sống vậy, có khả năng truyền nhiễm siêu nhanh, nếu cứ theo cái đà này, cho dù là Đại Âm hay Đại Càn thì đều không tránh khỏi bị tổn thất nặng nề.
“Không sao, ta sẽ xử lý những chuyện này, trong Thần Võ giới, Vu Thần tộc là thế lực đã bị diệt, nhưng vào những năm gần đây, bọn chúng dần xuất hiện trở lại, trong Thần Võ giới, bọn chúng không làm được gì, nên đã giở trò bỉ ổi ở đây, thủ đoạn quá khốn nạn, ta phải dạy cho chúng một bài học.”
Hắn rất coi trọng nơi này, đây cũng có thể xem như quê hương của hắn, nếu Vu Thần tộc dám tùy tiện gây rối trong Thần Võ giới, sẽ chẳng có ai nói gì, thậm chí nếu chúng không chủ động trêu chọc vào Lâm Phàm.
Hắn cũng sẽ chẳng thèm quan tâm.
Nhưng hiện tại, thế mà bọn chúng lại chạy tới quê nhà hắn để làm xằng làm bậy, sao hắn có thể chịu được, nhất định phải dùng chiêu sấm sét xử đẹp bọn chúng.
“Lâm huynh, nên bắt tay vào điều tra từ đâu đây?” Ngụy Trung hỏi.
Từ sau khi Huyết Yêu xuất hiện, hắn đã luôn điều tra về chúng, chỉ là điều tra đến tận bây giờ, hắn vẫn không thu được manh mối nào, cho dù là bắt giữ Huyết Yêu, hắn cũng không tìm thấy được thứ gì trên người chúng.
Quá thần bí.
Cứ như là một thứ gì huyền bí hành tẩu trong bóng đêm vậy, tràn đầy vẻ quỷ dị và bí hiểm.
“Ta có cách rồi.”
Lâm Phàm vô cùng tự tin, chừng nào giải quyết đám Huyết Yêu mà chẳng được, và theo như bọn họ bàn bạc, hắn cảm giác đã đến lúc nên hành động.
Nếu tiếp tục để Huyết Yêu hoành hành.
Không biết sẽ còn bao nhiêu người vô tội phải bỏ mạng.
Trong khu rừng, cây cối um tùm xanh tốt, đây từng là nơi săn thú lý tưởng nhất của những người thợ săn, đồng thời cũng là nơi được bọn họ chăm sóc kĩ càng nhất, thông thường bọn họ có thể săn được rất nhiều con mồi ở đây.
Nhưng từ khi Huyết Yêu xuất hiện.
Không một ai dám can đảm bước vào nơi này nữa, thậm chí đám dã thú sống trong đó cũng phải trốn chui trốn nhủi.
Lúc này.
Một bóng dáng bất thình lình xuất hiện trong rừng, cảnh vật im ắng, nhưng cũng không để khiến hắn cảm thấy sợ hãi, trái lại là bình tĩnh ngẩng đầu, tò mò quan sát xung quanh.
Huyết Yêu thích ẩn nấp trong đây.
Từ lúc Lâm Phàm bước vào địa bàn của Huyết Yêu, hắn đã nhận ra ngay là Huyết Yêu có khả năng cảm ứng được sự xuất hiện của hắn.
“Lực cảm ứng vô cùng mạnh, cảm ứng được cả trong phạm vi ngàn mét, nếu người bình thường bước vào nơi này, tuyệt đối là không thể sống sót trở ra.”
Trong khi hắn đang phân tích tình hình hiện tại.
Xung quanh bỗng có tiếng động, lá kêu xào xạc, như là có ngọn gió quét ngang, cành cây lung lay không ngừng, tiếng động này thật khiến lòng người có một loại cảm giác nặng nề đáng sợ.
Vài con Huyết Yêu tứ chi linh hoạt trèo lên cây, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu như hổ rình mồi, cơn khát máu trong chúng chưa bao giờ là đủ.
Phút chốc.
Huyết Yêu nhào tới, tốc độ siêu phàm, nhanh như báo đốm chạy, sử dụng đồng thời cả tay và chân, chỉ trong một thoáng, chúng đã lập tức tóm được con mồi, nhe răng hút máu tươi.
“Huyết Yêu, chớ có làm càn.”
Một tiếng hét đầy phẫn nộ vang lên
Vài bóng dáng xuất hiện.
Ánh sáng từ mặt kiếm lóe lên chói lóa.
Hắn không ngờ lại có người xuất hiện, Lâm Phàm nhận thấy mấy người này ăn mặc không giống nhau, hình như là bọn họ là những tay giang hồ lão luyện, tạm thời lập thành nhóm để đi đến vùng hoang vu dã ngoại, đối phó Huyết Yêu.
Không bao lâu.
Đám người này đã đẩy lui bầy Huyết Yêu, Huyết Yêu tựa như mãnh thú, tứ chi bám lấy cây cối, nghiêng thân mình, vẫn nhìn chằm chằm như hổ đói, đối với con mồi, chúng chưa từng có khái niệm từ bỏ.
Nhóm nhân sĩ giang hồ đánh dẹp Huyết Yêu, thở hồng hộc, giao đấu không bao lâu mà bọn họ đã tiêu hao quá nhiều thể lực, Huyết Yêu thật quá khó đối phó.
Chủ yếu mục đích của bọn họ là cứu người, chứ không phải chém giết Huyết Yêu.
Huyết Yêu có khả năng kêu gọi đồng loại.
Một khi bị Huyết Yêu vây quanh.
Chúng sẽ không để đối phương còn cơ hội sống sót.
“Đi, mau rời khỏi đây với chúng ta, ngươi cũng thật là, vùng hoang vu dã ngoại nguy hiểm như thế, vậy mà ngươi lại dám bén mảng đến, không biết khứu giác của Huyết Yêu nhạy bén lắm sao?” Một nữ nhân bước tới cạnh Lâm Phàm, kéo hắn Lâm rời đi, dù bản thân nàng ta không yếu, lôi người khác đi cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng người nàng ta kéo đi lại chính là Lâm Phàm.
Làm gì có chuyện muốn lôi là lôi?
“Cô nương, ta không sao.” Lâm Phàm quay đầu, mỉm cười nói.
Thế nhưng một cái ngoảnh đầu này.
Lại khiến đối phương trợn mắt há mồm, dường như cả thế giới đều chìm vào im la lặng.
Đến cả nhóm sư tỷ trong Thần Võ giới còn không cưỡng lại được nhan sắc của Lâm Phàm.
Càng đừng nói đến nữ tử nơi đây, tâm cảnh còn chưa được tu luyện.
Đây quả thật chính là siêu cấp đại sát khí mà.
Tấn công đối phương đến nỗi toàn quân bị diệt, quân lính tan rã.
“Đẹp… đẹp trai quá đi mất.”
Chương 751 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]