Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 752: CHƯƠNG 752: CHUYỆN NÀY HÌNH NHƯ NÓI RA KHÔNG TỐT LẮM

Khương Dung há miệng, mặt lộ vẻ bàng hoàng, nàng ta cảm giác đời này của mình đúng là sống quá uổng phí, bản thân cũng từng gặp không ít nam tử anh tuấn, nhưng so với người trước mắt này.

Quả thật là kém xa một trời một vực.

Sớm đã không cùng đẳng cấp rồi.

Lâm Phàm hết sức thản nhiên.

Chuyện xảy ra trước mắt, đều là chuyện thường tình, hắn sớm đã tập mãi thành quen, chẳng có gì lạ lẫm cả.

“Khương Dung, cô đứng thất thần ở đó làm gì, mau lẹ lên.” Có người hô lên.

Khương Dung giật mình đáp: “Hắn không đi, ta không lôi hắn được.”

Sao nàng ta ngờ được sẽ có chuyện này.

Kéo đi còn không nổi nữa.

Quá là hoang mang.

“Nếu đã vậy thì đó là lựa chọn của hắn, chúng ta đã tận tình tận nghĩa, Huyết Yêu sắp tới rồi, đi mau…”

Người nói chuyện là một vị nam tử, hắn ta nhìn thấy tình huống này, đương nhiên nhiên là cũng chẳng thèm để ý, bọn họ đã dốc hết sức rồi, không phải bọn họ không muốn cứu, mà căn bản là đối phương không quý trọng cơ hội đó.

Việc bọn họ có thể làm cũng chỉ đến đây mà thôi.

Khương Dung nghe tiếng đồng đội gọi.

Dựa theo cách ứng xử trước kia.

Trong giây phút quan trọng này, tất nhiên là nàng ta sẽ kiên quyết xoay người rời đi, tuyệt đối không dừng lại, dù sao với tình huống này, nàng ta cũng đâu làm gì được.

Nhưng hiện giờ…

Khương Dung chẳng hiểu vì sao, nàng ta lại thật sự không muốn rời khỏi Lâm Phàm, hình như là trong lòng không nỡ nhìn những thứ xinh đẹp này cứ như vậy mà bị tiêu hủy.

“Cầu xin ngươi, theo ta đi đi.” Khương Dung túm lấy tay Lâm Phàm, mặt tỏ vẻ cầu xin, hy vọng hắn có thể theo nàng rời khỏi, nơi này thật sự rất nguy hiểm, Huyết Yêu cực kì khủng bố, chúng ta căn bản không thể đối phó với chúng.

Ở lại đây chỉ tổ tìm chết.

Huyết Yêu quá kinh khủng, người từng nhìn thấy bộ mặt đáng sợ của chúng, tâm lý đều sớm đã để lại bóng ma.

Lúc này, các cao thủ giang hồ đã chạy ra phía xa, nhìn thấy Khương Dung còn ở bên cạnh Lâm Phàm, tất cả đều tỏ ra sốt ruột.

“Khương Dung bị gì vậy, đã nói đi rồi mà, sao còn đứng đấy?”

“Có nên quay lại không?”

“Không được quay lại, nếu không tất cả chúng ta đều sẽ không thể trốn thoát.”

Bọn họ có thể ra tay đánh lui Huyết Yêu một lần, đã là khó khăn lắm rồi, hiện giờ Huyết Yêu lại tấn công đối phương lần nữa, cho dù bọn họ muốn ra tay cứu giúp, cũng đã không còn kịp.

“Đây là lựa chọn của bản thân Khương Dung, chúng ta cũng không thể xoay chuyển.”

Bọn họ đã từng nói rất nhiều lần.

Cũng đã trải qua quá nhiều kinh nghiệm.

Sao còn có thể để chuyện thế này xảy ra?

Khương Dung nhìn thấy Huyết Yêu đánh úp lại, mặt hóa trắng bệch, hai tay nàng ta bám chặt cánh tay Lâm Phàm, bắt đầu trở nên run rẩy.

Nàng ta nhìn gương mặt khôi ngô trước mắt.

Không biết đối phương đang nghĩ gì?

Huyết Yêu đã đánh tới.

Nguy hiểm cận kề.

Cớ sao còn bình tĩnh thản nhiên như vậy.

“Tiểu cô nương, đừng quá sợ, không kinh khủng như cô nghĩ đâu.” Lâm Phàm thấy tiểu cô nương này tâm địa thiện lương, biết rõ nguy hiểm, mà còn dám can đảm ở lại cạnh mình, kéo mình rời đi, ngẫm lại, hắn vẫn nên giúp tiểu cô nương ổn định lại tinh thần.

Phòng khi nguy hiểm tới gần, dọa cho tiểu cô nương nhà người ta sợ té đái.

Nếu thật sự là vậy thì không hay ho lắm.

Dù sao cũng là người ta cũng là con gái, nếu thật sự tè ra quần, nhất định sẽ trở thành một vết nhơ, loại chuyện đáng hổ thẹn này, tuyệt đối sẽ gây ảnh hương đến chuyện kiếm người yêu về sau.

Dù sao thì nam nhân cũng có chút thành kiến với một cô nương tè dầm mà.

Khương Dung nhìn đối phương đầy hoang mang.

Nói gì vậy?

Rốt cuộc là ngươi đang nói cái quái gì thế hả?

Ta nghe không hiểu gì hết.

Đều là lúc nào rồi, sao còn có thể bình tĩnh đến thế, rốt cuộc vì sao, điều gì đã khiến ngươi tự tin tới vậy?

Bốn phương tám hướng đều có Huyết Yêu vồ tới, dáng vẻ hung hăng ghê tởm.

Đối với bọn chúng, máu cực kì kích thích.

Khương Dung không dám động.

Nàng ta đã tuyệt vọng, càng phản kháng thì chết càng đau, thà nhắm mắt lại, bản thân còn có thể chết nhẹ nhàng hơn.

Nhưng vào chính lúc này.

Một màn kinh điển đã xảy ra.

Đám Huyết Yêu đó vừa tới gần, dường như đã chịu phải áp lực đáng sợ nào đó, chúng lập tức ngã phịch xuống, lại còn là rơi thẳng từ trên không xuống, bị thứ gì đó hung hăng đè trên mặt đất, cả người không thể động đậy, mặt đất trực tiếp bị lõm xuống.

“Này…”

Khương Dung dụi dụi hai mắt.

“Thật hay giả vậy? Ta đang nằm mơ sao?”

Nàng ta thật sự sợ đến ngây người.

Sao Khương Dung có thể ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, nói thật, nàng ta chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ, chỉ có thể thốt lên rằng quá dữ.

Lâm Phàm vỗ đầu Khương Dung: “Tiểu cô nương, tâm địa của cô không xấu, và hiện tại đây cũng không phải là mơ, mà mọi chuyện xảy ra trước mắt cô đều là thật, không sao đâu, đừng sợ, đám Huyến Yêu này không khủng bố đến vậy đâu.”

Hắn khẽ nói.

Giọng điệu hết sức ôn hòa.

Cứ như là đang nói chuyện với một chú cừu con vậy.

Cách đó không xa.

Nhóm giang hồ nhân sĩ vốn đã định từ bỏ, nhìn thấy tình hình bên kia, đều ngây ngốc đứng tại chỗ.

“Chuyện này…”

Bọn họ chưa từng gặp phải tình huống nào như vậy bao giờ.

Cuối cùng, ánh mắt tất cả đều dồn lên người Lâm Phàm.

Người kia trông còn khá trẻ, nhưng hình như kĩ năng lại không phải loại mà bọn họ có thể tưởng tượng ra.

Chẳng lẽ?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, đó chính là bọn họ đã gặp được tuyệt thế cao thủ thực thụ ngoài đời, không đúng…Tuyệt thế cao thủ cũng không đủ để hình dung, mà là tiên nhân thực thụ mới đúng.

Chính xác là như vậy.

Chạy gì nữa mà chạy.

Quay lại liền thôi.

“Bái kiến tiền bối.”

Bọn họ xuất hiện sau lưng Lâm Phàm, ôm quyền, cung kính gọi.

Bọn họ lại nhìn về phía Huyết Yêu.

Phát hiện đám Huyết Yêu đó đã bị một loại sức mạnh áp chế cho không thể nhúc nhích, Huyết Yêu hung ác tột cùng, nhưng trước mặt tiền bối, lại chẳng khác gì bầy cừu, ngoan không tả nổi.

“Các ngươi không đi à?” Lâm Phàm xoay người hỏi.

Quyết định quay lại này, đối với bọn họ mà nói, sáng suốt như được Mặt Trời chiếu rọi.

“A, vẻ đẹp của tiền bối, chói mắt quá đi…”

Hắn lập tức thấy bọn họ giơ tay che mắt lại, cứ như bị gương mặt của hắn làm lóa mắt không bằng.

Chương 752 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!