Lâm Phàm:…
Hắn chớp mắt đầy hoang mang.
Rốt cuộc là đám thần kinh này từ đâu tới vậy?
Thế mà lại làm lố thấy sợ.
Thú thật.
Hắn thật sự chưa từng gặp ai lố lăng đến thế.
Lâm Phàm thở dài ngao ngán.
Quá cạn lời.
Hắn chỉ biết hỏi, kỹ năng diễn xuất của các ngươi đúng là điệu nghệ.
Tuy hắn biết nhan sắc của bản thân đối với bất kì ai cũng đều có lực sát thương rất lớn, nhưng đâu cần phải làm quá tới vậy.
“Các ngươi là người ở đâu?” Lâm Phàm hỏi.
“Thưa tiền bối, bọn ta đều là những người cùng chung chí hướng, bởi vì có cùng lý tưởng, nên đã chung tay chống lại Huyết Yêu.”
Bọn họ lăn lộn ở Đại Âm đã rất lâu.
Cũng xem như là người từng trải.
Xét về tu vi thì không tính là cao.
Nhưng cũng không đến nỗi thấp.
Một đám người đối phó với một mình Huyết Yêu thì cũng coi như có phần thắng, nhưng nếu đánh với vô số Huyết Yêu, thế thì bọn họ đành bó tay.
Lâm Phàm lên tiếng: “Ừm, chuyện Huyết Yêu này, các ngươi không cần phải xen vào, ta sẽ giải quyết, sau này sẽ không còn Huyết Yêu xuất hiện nữa, nếu các ngươi không còn việc gì khác thì có thể rời đi, còn chuyện tiếp theo, cho dù các ngươi muốn hỗ trợ thì cũng không có khả năng đâu.”
Ăn ngay nói thật.
Hy vọng đám tiểu bối non trẻ này có thể biết tự lượng sức mình.
Tuy tiền bối nói hơi thẳng.
Nhưng bọn họ vẫn thản nhiên chấp nhận.
“Xin hỏi tôn tính đại danh của tiền bối?”
Bọn họ đi chu du khắp Đại Âm, và thật sự là, bọn họ chưa từng gặp vị tuyệt thế cường giả nào trẻ tuổi đến thế.
“Lâm Phàm, có thể các ngươi đã nghe qua, cũng có thể là chưa nghe, nhưng việc này không quan trọng, sau này các ngươi sống cho tốt là được, mấy chuyện này nên kết thúc ở đây thôi.”
Lâm Phàm không nhiều lời thêm, hắn giơ tay, xách theo Huyết Yêu biến mất trước mặt mọi người trong nháy mắt.
“Tiền bối…”
Khương Dung nhìn theo hướng Lâm Phàm biến mất.
Mãi cũng chẳng thể hoàn hồn.
Nếu Lâm Phàm là loại người yếu ớt, thế thì muốn tranh được cái mác yếu ớt đó của hắn, một trận chiến khốc liệt lạ thường sẽ phải xảy ra.
Trong đầu mọi người hồi tưởng lại lời tiền bối nói.
“Lâm Phàm?”
“Tên này nghe rất quen, nhưng lại thật xa lạ, hình như là từng nghe qua ở đâu rồi thì phải.”
“Này, ta nhớ ra rồi, trước kia từng có một trận chiến tranh long mạch, hình như đã có một vị tuyệt thế cường giả xuất hiện, quét sạch đương trường, cứu vãn long mạch Đại Âm, mà người này hình như là đệ tử Chính Đạo tông, tên là Lâm Phàm.”
“Nhưng không phải hắn đã theo tiên nhân rời đi rồi sao?”
“Rời đi thì cũng có thể trở về, vậy là người mà chúng ta vừa gặp chính là Lâm Phàm, hắn đã trở lại rồi.”
Mọi người hoan hô.
Trên mặt tỏ rõ vẻ vui sướng, khó có thể che giấu được, bọn họ thế mà lại gặp được một nhân vật trong truyền thuyết, lúc trước, khi Lâm Phàm vẫn còn ở Thần Võ giới, bọn họ vẫn chỉ là những người vô danh âm thầm tu luyện, còn chẳng bằng hạt cát giữa chốn giang hồ mênh mông.
Thiên Cửu thành.
“Ngô thúc, ta gặp được cha ta rồi.” Trần Tử Nghĩa khẽ thông báo.
Loảng xoảng!
Ngô Tuấn đánh rơi đồ trong tay xuống đất, vẻ mặt hoảng hốt hỏi: “Gặp được?”
“Ừm, gặp rồi.”
Trần Tử Nghĩa gật đầu.
Ngô Tuấn bừng tỉnh hiểu ra: “Xem ra thật sự là huynh ấy đã trở về, ngày đó nhìn thấy trước bia mộ Quách gia có rượu, lại được chùi rửa sạch sẽ, ta đã thắc mắc rốt cuộc là ai làm, hóa ra ta đã đoán đúng, nhưng vì sao huynh ấy lại không gặp ta?”
Trần Tử Nghĩa nói: “Lần này cha ta trở về, có thể là vì chuyện của Huyết Yêu, việc này quá nguy cấp, nên vẫn chưa thăm hỏi Ngô thúc được.”
Ngô Tuấn lắc đầu: “Không, ta biết cha ngươi là người thế nào, huynh ấy đã nhìn thấy ta, thấy chúng ta vẫn mạnh khỏe, nhất định huynh ấy sẽ không xuất hiện nữa đâu, đối với huynh ấy, chúng ta bình an là huynh ấy yên tâm rồi, mẹ của ngươi đã biết tin chưa?”
“Ta chưa nói, ta không định nói cho mẹ biết.” Trần Tử Nghĩa trả lời.
Ngô Tuấn trầm tư bảo: “Ta thấy ngươi vẫn là nên nói một tiếng đi, cũng đã trôi qua mấy chục năm rồi, chuyện lúc trước… Hầy.”
“Ngô thúc?”
“Hả?”
“Ta thật sự chỉ là đứa con ngoài ý muốn thôi ư? Rốt cuộc là tại sao lúc trước lại có ta?”
Ngô Tuấn nhìn Trần Tử Nghĩa.
Im lặng không nói gì.
Chỉ nhìn chăm chú như vậy.
Việc này bảo Ngô Tuấn ta phải mở miệng thế nào đây?
Mẹ của ngươi chủ động dâng mình?
Hay nói cha ngươi không áp dụng biện pháp gì hết, trực tiếp có ngươi luôn? Chuyện này mà nói ra, rất có thể sẽ khiến thằng bé bị tổn thương, vẫn là đừng nói thì hơn.
“Gầm.”
Vài con Huyết Yêu trôi nổi trên không trung, tứ chi dang rộng, gầm thét dữ tợn. Cho dù chúng đối diện với cường giả như Lâm Phàm, biết rõ là thực lực không bằng nhưng vẫn gào thét như cũ.
“Rất can đảm, hay phải nói trước kia các ngươi từng là người, bây giờ trở thành dã thú, không… dã thú cũng có lòng sợ hãi còn các ngươi chỉ có bản năng khát máu.”
Lâm Phàm đưa tay bóp nát một con Huyết Yêu từ xa, Huyết Yêu nổ tung, máu thịt nổi bồng bềnh giữa không trung, những máu thịt kia cũng không có sức sống, chỉ là từng cục bùn nhão.
Hắn muốn xem xem rốt cuộc là sức mạnh nào chèo chống để Huyết Yêu hoạt động.
“Hả?”
Đột nhiên.
Hắn phát hiện trên bộ não đang lơ lửng lại có một Huyết trùng màu nhỏ dài.
“Thứ này khiến ta nhớ tới một bộ phim truyền hình mà ta từng xem.”
Lâm Phàm lại bóp nát một con Huyết Yêu.
Cẩn thận quan sát.
Bỗng nhiên phát hiện chúng đều có Huyết trùng giống nhau.
“Vu Thần tộc có vài thủ đoạn.”
Hắn cho rằng Vu Thần tộc ra tay với nơi này rõ ràng cũng là vì nơi đây núi cao Hoàng đế xa, không ai để ý đến. Đương nhiên cũng không dám làm ra động tĩnh quá lớn, sợ thu hút sự chú ý của Thần Võ giới.
Bởi vậy.
Đã dùng một thứ gì đó tạo ra những Huyết Yêu này, không lộ ra vẻ vô địch nhưng mang vẻ khó giải quyết. Có thể tạo thành phiền phức rất lớn cho người ở nơi này, từ đó đạt được đồ mà mình mong muốn.
Đại Đạo Chi Hoả bùng cháy lên.
Nhìn thấu hư ảo.
Trận văn hiện lên trên đỉnh đầu của Huyết Yêu, Nhân Quả Chi Hoả cháy lên, nhờ vào trận văn để tìm kiếm đường đi. Loại trận văn này thuộc về trận văn thay đổi vị trí, có thể lẳng lặng chuyển máu hút được đến chỗ đích cuối cùng.
Chương 753 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]