Ngô Thanh Thu nhận được câu trả lời của sư đệ thì mỉm cười, tâm trạng tốt lên nhiều.
“Nguỵ huynh, các ngươi đừng để tâm đến chuyện Huyết Yêu nữa, Vu Thần tộc chỉ dám ra tay nhân lúc không ai để ý đến nơi này.” Lâm Phàm nói.
Nguỵ Trung nói: “Ta biết, không ngờ rằng chuyện khiến chúng ta sứt đầu mẻ trán, Lâm huynh vừa ra tay đã sụp đổ toàn bộ, đúng là bội phục.”
“Ha ha, Nguỵ huynh sao phải bội phục, chỉ là tu luyện bên ngoài nên thực lực mới mạnh mẽ hơn, vì thế khi đối mặt với những chuyện thế này mới dễ dàng đến vậy.” Lâm Phàm phẩy tay, trái lại không muốn giả vờ trước mặt bằng hữu.
Dù sao mọi người đều đến đây cùng một thời điểm.
Giả vờ là chuyện rất vô vị.
Nhưng…
Hắn khá thích làm thế khi ở Thần Võ giới, hắn muốn nhìn thấy biểu cảm cả kinh và cạn lời của người khác.
Rất nhanh.
Các đệ tử ra ngoài ngăn cản Huyết Yêu.
Đều trở về báo cáo tình hình mới nhất.
Toàn bộ Huyết Yêu đều chết không rõ nguyên nhân.
Đương nhiên.
Nhóm người đã biết trước kết quả như Nguỵ Trung, rất hững hờ.
Trái lại, không hề kinh ngạc.
Rất bình tĩnh.
Ban đêm.
Trong phòng.
"Phu nhân, trước kia là ta sai rồi."
Lâm Hồng Minh chủ động nhận sai, hồi còn trẻ không hiểu chuyện, kháng cự lại kiểu hứa hôn từ nhỏ này. Cho nên sau khi kết hôn chưa từng chạm vào Vương Ninh Thư. Bây giờ Lâm Phàm trở về.
Nguyên nhân chính là thật sự bị Lâm Phàm dọa sợ.
Cha quá kinh khủng, hoàn toàn chèn ép hắn ta.
"Ninh Thư không trách phu quân." Vương Ninh Thư nói khẽ, thê tử dịu dàng hiền hậu, nàng biết vì sao Hồng Minh như vậy, cũng biết Hồng Minh có tình cảm với nàng.
Chỉ là có hơi kháng cự theo thói quen thôi.
"Vậy thì tốt, về sau chúng ta nghe cha, sống thật tốt, cố gắng sinh một đứa." Lâm Hồng Minh không sợ ai, chỉ sợ duy nhất cha mình. Chủ yếu vì Đạo Đoan sư thúc thường xuyên kể cho hắn ta nghe những chuyện trước kia của cha hắn ta.
Giờ nghĩ lại, cha mình chính là người độc ác tàn nhẫn.
Nếu không có mẹ che chở, hắn ta luôn cảm thấy mình có thể sẽ bị đánh chết. Có lúc, hắn ta nhớ đến những năm trước tám tuổi, khi đó cha đối với mình tốt biết bao.
Từ sau khi hắn ta lên tám, tính cách của cha trở nên khác hẳn.
Vương Ninh Thư đỏ bừng cả mặt, tiếng như muỗi kêu: "Vâng…"
Nàng rất xấu hổ.
Tuy đã kết hôn lâu rồi nhưng cuối cùng, nàng vẫn là hoàng hoa khuê nữ.
Lâm Hồng Minh không giống cha hắn ta, bên ngoài luôn có người đẹp vây quanh. Từ đầu đến cuối hắn ta vẫn giữ nguyên sự trong trắng, hay còn gọi là một tiểu xử nam. Hôm nay cùng với sự giác ngộ của bản thân, hắn ta tự nhiên biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Đối với đàn ông, có những chuyện không cần thầy cũng tự hiểu rõ, không cần người khác giảng giải, cũng không cần người khác nói cho.
Dù sao thì bất kỳ người đàn ông nào cũng có một loại thiên phú bẩm sinh là ‘thấy hang đào hang’.
Với sự biến mất của Huyết Yêu, bất kể là Đại Âm hay Đại Càn thì đều nổi lên làn sóng ngắn, có chút không thích nghi được. Dù sao họ đã đấu với Huyết Yêu một khoảng thời gian, không thể nói thương vong nặng nề, nhưng cũng không khá hơn tí nào.
Bây giờ, Huyết Yêu đột nhiên không còn.
Tất cả bọn họ đều có phần không thích nghi được.
Trước kia họ vẫn có thể đánh nhau với Huyết Yêu lúc rảnh rỗi. Tuy hơi nguy hiểm nhưng được cái có thể vận động cho nóng người, còn hiện tại… Huyết Yêu đã không còn nữa, lại dựa vào trật tự ổn định của Đại Âm bây giờ, muốn động thủ cũng không thể.
Sáng sớm, cuối cùng Lâm Hồng Minh lấy hết dũng khí, dẫn theo Ninh Thư tới thỉnh an Lâm Phàm. Mặc dù cha đã rời xa hắn ta một khoảng thời gian nhưng chẳng biết tại sao nhìn thấy cha, hắn ta vẫn rất sợ hãi.
Có lẽ đây chính là sự áp chế từ huyết mạch.
"Cha…"
"Ừ."
Ánh mắt Lâm Phàm rơi trên người Ninh Thư, hài lòng gật đầu. Dựa theo tình hình này, chắc là sẽ sớm đuổi kịp Tử Nghĩa, cũng nên như vậy, chứ không phải bộ dạng như lúc trước.
Làm hắn cũng hơi thất vọng.
Vương Ninh Thư nhìn thấy ánh mắt của cha chồng thì xấu hổ cúi đầu, nàng phát hiện mị lực của cha nuôi thật lớn. Thân là nữ tử, nàng luôn có ý nghĩ rằng cha nuôi chắc chắn rất được phái nữ yêu thích, mẹ chồng có lẽ sẽ có áp lực rất lớn.
"Hồng Minh, tu vi của con vẫn chưa được, xem ra trong khoảng thời gian ta không có ở đây, con đã lười biếng." Lâm Phàm trầm giọng nói.
"Cha, con không có…"
Dưới sự áp chế của cấp bậc, bất luận là hạng người gì cũng sẽ lộ ra vẻ rất căng thẳng. Trước kia, ở Chính Đạo tông Lâm Hồng Minh chính là cấp bậc thái tử, hoành hành ngang dọc, muốn làm gì thì làm, cũng may hắn ta chưa từng làm việc mà những ác bá kia làm.
"Mặc kệ có hay không, con cũng phải chăm chỉ tu luyện. Ta thấy sắc trời vừa đẹp, đợi lát nữa thì con trở về tu luyện, đến tối muộn là có thể kết thúc." Lâm Phàm nói.
"Hả?"
Lâm Hồng Minh kinh ngạc, nhưng đối mặt với cha, hắn ta không dám phản bác, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng yêu cầu của cha.
Ban ngày tu luyện, ban đêm tạo người.
Kế hoạch sống tốt biết bao.
Sao đứa nhỏ này lại không hiểu chứ.
Giống như ta, cha của con, ngày đêm tu luyện, trước sau như một, không hề ham vui, có người thật sự là đang ở trong phúc mà không biết hưởng.
"Cha, nếu không còn việc gì thì con với Ninh Thư đi trước." Lâm Hồng Minh nhìn tình hình ở đây, bọn họ đều ngồi ở đấy mà hắn ta với Ninh Thư đứng ở đó giống như tiếp nhận thẩm vấn, cảm thấy rất kỳ quặc, có kiểu khó chịu không thể nói thành lời.
"Ừ."
Nhận được câu trả lời chính xác, Lâm Hồng Minh kéo Ninh Thư chạy như gió.
"Lâm huynh, ngươi hơi nghiêm khắc với con đấy." Vương Bảo Phong cười. Lúc này, tâm trạng của hắn ta rất tốt, nhìn thấy hai con có thể thật sự ở bên nhau, hắn ta cũng thỏa mãn rồi.
"Ha ha." Lâm phàm cười: "Nghiêm khắc chút cũng tốt, nếu không thì tên nhóc này không có gì tiến triển, ta nhìn mà sốt ruột."
Hiện tại huyết mạch của hắn rất mạnh.
Đáng tiếc không có cách nào khác.
Các con trước đây không di truyền huyết mạch của hắn, nếu không tu vi này không chỉ tăng lên đến một mức nhất định rồi.
"Ngụy huynh, giờ đây Huyết Yêu hết rồi, ngươi không vội về triều đình giữ yên thế cục trước mắt?"
Chương 756 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]