Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 757: CHƯƠNG 757: NGƯƠI ĐẾN PHÁ RỐI À (2)

Lâm Phàm biết con đường tu luyện của Ngụy Trung coi như đã đạt tới đoạn cuối, không còn đường để đi.

Thật sự là quá nhiều việc vất vả.

Dù sao tất cả gánh nặng của Đại Âm đều đặt ở trên người lão. Nếu hắn cũng có phiền não như Ngụy Trung, sợ là có thể điên mất, đối với hắn, không có cơ hội tu luyện chính là một loại giày vò.

Ngụy Trung xua tay nói: "Không ngại, bây giờ Đại Âm dân giàu nước mạnh, không cần ta quản quá nhiều chuyện. Nếu năm đó không phải vì quốc sư thì hiện giờ, sau khi ngươi trở về đã sớm có thể nhìn thấy Đại Âm thống nhất Đại Càn rồi."

"Ha ha, quốc sư cũng trở về rồi." Lâm Phàm nói.

"Hả?"

Ngụy Trung kinh ngạc.

Quốc sư đi cùng Lâm Phàm tới Thần Võ giới, vậy mà cũng về đến rồi, trầm tư một lát, lão dò hỏi: "Vậy khi nào thì lão ta và ngươi đi?"

Lâm Phàm nói: "Quốc sư không quen với khí hậu ở đó, suy đi nghĩ lại, vẫn muốn về quê nhà an hưởng tuổi già, sau này lão ta không đi nữa."

Đối với Ngụy Trung, tin tức này có thể nói là sấm sét giữa trời quang.

Trong mắt Ngụy Trung, Đại Càn không có quốc sư thì chỉ là quả hồng mềm, thứ đồ chơi tùy ý nắn bóp, cũng vì lòng dạ lương thiện nên không muốn xảy ra chiến tranh.

Bây giờ quốc sư quay lại, cho dù không thể lăn lộn tiếp ở Thần Võ giới thì thực lực của lão ta chắc chắn đuổi kịp và vượt qua mình rồi.

Vậy sau này…

Chẳng phải là nói, Ngụy Trung ta đã không còn là thiên hạ đệ nhất?

Lâm Phàm liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Ngụy Trung.

Lão đang lo lắng.

Nghĩ một chút cũng có thể hiểu được.

Nói cho cùng, không có cường giả như quốc sư, Ngụy Trung chính là luật thép, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa. Bây giờ quốc sư trở lại, đối với lão là chuyện vô cùng tồi tệ, tâm trạng cũng không tốt.

"Không sao, đừng lo lắng, lão ta sẽ không quản nhiều chuyện." Lâm Phàm vỗ vai Ngụy Trung để lão yên tâm.

Tuy hắn chưa từng trải qua chuyện như này nhưng hắn có thể biết Ngụy Trung cảm thấy thế nào. Đó chính là rõ ràng đang rất tốt, đột nhiên, có người quay về, hơn nữa còn rất mạnh, hoàn toàn không cho người ta bất kỳ đường sống nào.

Ai có thể có cảm giác này?

Thì là một loại bi kịch.

Không thể làm gì khác, chỉ có thể cố gắng trấn an.

"Thật chứ?"

Ngụy Trung tỏ ra vô cùng nghi ngờ chuyện này. Dù sao lão cũng biết rõ quốc sư, một lão già đa mưu túc trí, một tên đã đấu rất nhiều năm với lão. Giờ Lâm Phàm nói lão ta sẽ không quản nhiều việc đâu đâu như vậy, lão thật sự có chút không tin.

"Ừ, yên tâm đi."

Lâm Phàm gật đầu.

Ngụy Trung có thể không tin lời người khác, nhưng tuyệt đối tin tưởng Lâm Phàm.

Mấy ngày sau.

Lâm Phàm không vội quay lại mà ở Chính Đạo tông làm bạn với sư tỷ. Gần đây sư tỷ khá hơn rất nhiều, hồng hào rạng rỡ. Mấy đồng môn đều hiểu rõ, Lâm Phàm trở về, tâm trạng sư tỷ cũng tốt lên.

Dưới tình hình tốt đẹp, sư tỷ lại càng đẹp.

Còn tình hình thế nào, người hiểu đương nhiên là hiểu, không hiểu thì thật sự không hiểu.

Hắn thật không dễ gì mới trở về một chuyến, không muốn đi quá sớm.

Thật ra hắn cũng từng nghĩ, với thực lực trước mắt mà sống ở đây thì hạnh phúc biết bao, cái gì cũng có, không thiếu thứ gì, nhưng hắn biết, đây là vọng tưởng của hắn mà thôi.

Thần Võ giới quá lớn, quá nhiều nguy hiểm.

Có vẻ như yên bình nhưng thật ra sóng ngầm cuồn cuộn. Một khi hắn lơ là tu luyện, nguy hiểm ập tới, đừng nói bảo vệ sư tỷ, mà ngay cả bản thân cũng không giữ nổi. Dù sao thì gương mặt này của hắn thường rất dễ khiến cho nam tử điên khùng có chút sở thích đặc biệt yêu thích.

Lúc này, Lâm Phàm đứng trước một tảng đá lớn, tỉ mỉ chạm khắc đồ vật. Ngô Thanh Thu đi cùng ở bên cạnh, khóe miệng nở nụ cười, ánh mắt đầy ấm áp cứ lẳng lặng nhìn như vậy.

Keng keng… Thùng thùng!

Tiếng gõ rất nhịp nhàng.

"Sư đệ, đệ thích chạm khắc từ khi nào thế?" Ngô Thanh Thu hỏi.

Lâm Phàm thổi phần vụn trên đá: "Không thích, chỉ là làm ít đồ mà thôi, chờ sau khi làm xong, sư tỷ sẽ biết."

"Sư đệ, đệ không đi xem Tử Nghĩa ở thành Thiên Cửu một chút sao?" Ngô Thanh Thu cũng không có ý kiến quá lớn với việc Lâm Phàm có một đứa con khác. Giống như nàng đã từng nói, ta là kẻ đến sau, không có tư cách nói về những việc sư đệ làm hồi trước.

"Sư tỷ muốn ta đi xem một chút?"

"Không phải ta muốn đệ mà là sư đệ nên đi xem xem. Kể từ sau khi đệ đi, ta vẫn luôn quan tâm đến đứa trẻ kia."

"Đa tạ sư tỷ."

Lâm Phàm biết sư tỷ không phải người nhỏ mọn, ngược lại còn đối xử rất tốt với người bên cạnh hắn. Chỉ là có những chuyện, quan hệ khá tế nhị, hắn cũng không muốn liên quan quá nhiều. Mẹ kiếp, ai ngờ được một đêm đó lại xảy ra chuyện như vậy.

Đây là…

Bỏ đi.

Nói thêm nữa thì cũng là lỗi của mình.

Không có cách nào khác.

Người trẻ tuổi mà, huyết khí dồi dào, dễ không khống chế được bản thân, một khi ‘kiếm đã vào thế’, ai có thể nhịn được, dù sao hắn cũng không nhịn được.

"Tử Nghĩa là đứa trẻ rất ưu tú, ta thấy nó cố gắng như thế nào, còn hơn Hồng Minh rất nhiều. Nếu chúng có thể nhận nhau, ta nghĩ Tử Nghĩa sẽ trở thành một người đại ca rất ưu tú." Ngô Thanh Thu khẽ nói.

Lâm Phàm nói: "Nào có ai nói con mình như vậy, ta thấy Hồng Minh rất không tệ."

Nếu Hồng Minh nghe được lời khen của Lâm Phàm, nhất định sẽ khóc lóc thảm thiết, rốt cuộc được thừa nhận rồi.

Thật ra…

Lâm Phàm nào dám ở trước mặt sư tỷ nói Hồng Minh không bằng Tử Nghĩa, đây không phải là bản thân tự tìm cái chết sao.

"Được rồi, được rồi. Đệ có thời gian thì đi xem Tử Nghĩa một chút, ít nhất phải xứng đáng với thân phận phụ thân của đệ." Ngô Thanh Thu nói.

Lâm Phàm muốn ôm lấy sư tỷ, nói một câu, sư tỷ, thật sự là khổ cho tỷ rồi.

Cương vực.

Cùng với Huyết Yêu bị tiêu diệt, huyết dịch mà Vu Thần tộc tích lũy đứt gãy. Tuy rằng số lượng đã rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn thiếu không ít. Đối với Vu Thần mà nói, gã không ngờ lại bị chú ý đến.

Tuy không biết ai làm nhưng chắc chắn là cường giả của Thần Võ giới.

Gã biết bản thân đã bị bại lộ, muốn tiếp tục ra tay với Phế địa sẽ không đơn giản như vậy.

Nhất định phải bắt đầu chuẩn bị tiếp theo.

Chương 757 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!