Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 758: CHƯƠNG 758: NGƯƠI ĐẾN PHÁ RỐI À (3)

Huyết dịch tích lũy trong huyết trì bị hắn ta lấy đi, Thập Nhị Vu biết Vu Thần có bí mật lớn nhưng cũng không biết rốt cuộc gã muốn làm gì.

Chính Đạo tông.

Một tảng đá lớn đã bị Lâm Phàm khắc thành hình dáng của rồng, tâm thần có đủ, rất uy nghiêm. Hắn ấn rồng đá xuống dưới đất, ngưng tụ Thiên Long chi khí, dung nhập vào trong rồng đá.

Theo đó, rồng đá có thêm được sự hỗ trợ của Thiên Long chi khí thì dường như đã sống lại, sống động như thật, đá hóa thành rồng. Tiếng gầm của rồng vang vọng khắp Chính Đạo tông.

Rất nhanh, rồng đá nhìn như vật sống lại biến thành tượng đá.

Thi triển trận văn.

Khốn Long Văn.

Lưu lại trận pháp cho Chính Đạo tông, có thể giữ gìn sự bình yên của Chính Đạo tông, nếu có nguy hiểm thì hắn cũng có thể cảm nhận được.

Lâm Phàm nói chuyện Khốn Long Văn cho sư tỷ để nàng biết dù gặp phải chuyện gì, nếu là nguy hiểm thật sự, nhất định phải chờ ở Chính Đạo tông. Nơi này có thể bảo vệ họ, hắn cũng có thể quay về ngay lập tức.

Một ngày nọ, Lâm Phàm cảm ứng được pháp bảo mà sư tôn cho truyền đến tín hiệu của sư tôn, hỏi hắn lúc nào trở lại. Nếu không phải sư tôn nhắc đến, hắn cũng chưa từng nghĩ quay lại sớm như vậy, ở thêm mấy tháng hắn cũng bằng lòng.

Ban đêm, Ngô Thanh Thu nép vào bên người sư đệ.

"Sư tỷ, sư tôn gửi thư giục ta trở lại. Tỷ có bằng lòng đến Thần Võ giới với ta không?" Cuối cùng, Lâm Phàm vẫn hỏi ý kiến của sư tỷ. Hắn biết sự nguy hiểm của Thần Võ giới, sư tỷ đến đó chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra.

Đau đầu nhất chính là sư tôn.

Ánh mắt sư tôn nhìn hắn ẩn chứa hàm ý sâu xa nào đó.

Hắn thật sự có phần rất không dám đưa sư tỷ về, chỉ sợ làm ra chuyện ngu ngốc gì đó.

Nhưng nếu sư tỷ bằng lòng đi theo thì không cần biết là chuyện gì, hắn đều có thể vượt qua.

Ngô Thanh Thu không trả lời ngay lập tức mà thuận theo đó cân nhắc, rõ ràng chuyện này đã vượt ra ngoài phạm vi suy nghĩ của nàng, nói cách khác, đây là một chuyện rất quan trọng với nàng, không thể dễ dàng nói rõ.

Sau một hồi, một tiếng thở dài truyền đến.

"Sư đệ…" Ngô Thanh Thu cũng không tỏ ra vui mừng khi có thể cùng sư đệ rời đi mà chậm rãi nói: "Sư đệ, sư tỷ sẽ không đi. Mặc dù không biết đệ ở bên đó thế nào nhưng sư tỷ hiểu, có gánh nặng và không có gánh nặng là hai chuyện khác nhau. Sư tỷ đi, chân tay đệ sẽ bị gò bó, lúc nào cũng phải nghĩ đến sư tỷ. Hơn nữa Hồng Minh vẫn chưa chín chắn, ta không yên tâm để một mình nó đợi ở đây."

"Bây giờ, nó và Ninh Thư đã hòa thuận, cũng sắp có con, về sau sư tỷ còn phải trông con cho Ninh Thư."

"Sư tỷ sẽ không đi, ở đây chờ đệ trở về là được rồi."

Nghe những lời sư tỷ nói, hắn lặng lẽ nhìn sư tỷ, rất lâu không nói gì.

Hắn chỉ ôm sư tỷ vào lòng, khẽ vuốt tóc sư tỷ, giọng điệu kiên định nói: "Sư tỷ, tỷ yên tâm, ta sẽ tu luyện tới cảnh giới cao hơn. Sư đệ đã cách cảnh giới đó không xa nữa, đến lúc ấy, không ai có thể uy hiếp được ta nữa."

Sư tỷ là nỗi mong nhớ của hắn.

Nỗi mong nhớ cuối cùng để hắn có thể nhớ về Phế địa.

Nếu không có sư tỷ, hắn muốn như loài chim ngao du khắp chốn, trời cao biển rộng, mặc hắn dạo chơi, không ai có thể cản bước hắn.

Một đêm không ngủ, làm những chuẩn bị cuối cùng cho cuộc chia ly là việc duy nhất Lâm Phàm có thể làm lúc này.

Mấy ngày sau.

Thành Thiên Cửu, Kình Lôi minh.

Một bóng dáng ngạo nghễ đứng ở cửa ra vào.

Cùng với sự xuất hiện của bóng dáng này, xung quanh đã sớm bị vây kín đến mức con kiến cũng không chui lọt.

Thành Thiên Cửu có rất nhiều cô nương, đều rất rụt rè, tiểu thư khuê các, chưa từng cùng bất kỳ nam nhân nào nói nhiều hơn một câu, nhưng với sự xuất hiện của Lâm Phàm.

Rụt rè là cái gì?

Tiểu thư khuê các là thứ đồ chơi gì?

Bọn họ đều không hiểu mấy cái này là những thứ gì.

Với họ, họ chỉ biết gào thét điên cuồng, hét lên điên cuồng. Chỉ có hét lên mới có thể trút ra sự kích động khi nhìn thấy trai đẹp của họ.

Rất nhiều người đàn ông chứng kiến tình huống này thì hoàn toàn choáng váng.

Mấy người phụ nữ này điên hết rồi sao?

Bang chúng Kình Lôi minh chưa từng gặp phải tình cảnh này, họ ngây người đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng, vô cùng bối rối.

Tên này đến phá rối à?

Mọi người khe khẽ thầm thì với nhau.

“Đây là ai vậy?”

“Không biết nữa. Không lẽ là thần tiên từ trên trời xuống đây?”

“Ngươi nhìn một đám đàn bà kia đi. Lúc trước ai cũng tỏ vẻ rất rụt rè, bây giờ còn giống người không?”

Căm giận, bất bình, hâm mộ, ghen ghét.

Nhưng mà còn cách nào khác sao? Người ta có vẻ ngoài tự nhiên như vậy, không phục cũng chịu.

“Tản ra một chút… Mọi người tản ra một chút.”

Một giọng nói mạnh mẽ phát ra. Mọi người đều tránh ra để người tới có đường đi.

Ngô Tuấn nhíu mày. Hắn ta nhìn thấy nhiều người tụ tập ở nơi này như vậy nên cho rằng có chuyện xảy ra mới vội vàng tới đây. Sau đó, hắn ta nhìn thấy một bóng người đứng ở đằng kia, không có bất kỳ chuyện gì xảy ra, điều này khiến hắn ta rất nghi hoặc.

Loại chuyện này thì có gì hay ho mà xem?

“Sao lại thế này?”

Ngô Tuấn hỏi mọi người. Nhìn thấy chuyện như thế này, hắn ta muốn quát lớn để mọi người đều rời đi. Nơi trọng yếu của Kình Lôi Minh mà tụ tập lại như vậy thì còn ra thể thống gì?

Nhưng mà khi hắn ta nhìn thấy người kia xoay người lại, cả khuôn mặt hắn ta đột nhiên thay đổi. Cả người hắn ta dại ra, miệng thì há hốc.

Hắn ta muốn nói chuyện, nhưng mà không biết vì sao cổ họng như bị người bóp chặt lại. Có rất nhiều lời hắn ta muốn nói nhưng mà lại không biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng…

“Lâm ca…”

Ngô Tuấn hưng phấn đến mức cả người run rẩy. Loại cảm giác này ai có thể hiểu được? Hắn ta thật sự quá nhớ Lâm Phàm, đã bao nhiêu năm không gặp rồi. Bây giờ nhìn thấy có thể biết là kích động cỡ nào.

“Ừ!” Lâm Phàm mỉm cười gật đầu, ý bảo Ngô Tuấn không cần kích động như thế. Sau đó hắn như không có việc gì mà đi vào bên trong Kình Lôi Minh.

Ngô Tuấn vội vàng đuổi kịp hắn, những người trong bang đang trông cửa cũng chưa kịp phản ứng lại, đứng như trời trồng nhìn người xa lạ đi vào.

Chương 758 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!