Trong thính đường.
“Lâm ca, ngươi trở về khi nào vậy?”
Ngô Tuấn có rất nhiều lời muốn nói nhưng đều nghẹn ở trong lòng. Nhìn thấy Lâm Phàm, hắn ta thật sự muốn nói ra toàn bộ những lời trong lòng mình.
Lâm Phàm cười: “Lúc trước không phải có gặp qua rồi sao?”
Ngô Tuấn hơi ngẩn người một lát, sau đó mới phản ứng lại bèn nở nụ cười: “Đúng vậy, ta có thể đoán ra được rượu trên mộ bia là ngươi đặt. Ta biết ngươi trở về chắc chắn sẽ tới hỏi thăm lão Quách.”
“Ai, lão Quách cuối cùng cũng không thể chờ tới bây giờ được.” Lâm Phàm tiếc nuối.
“Lúc lão Quách đi rất bình an. Điều tiếc nuối duy nhất của lão là không thể nhìn thấy ngươi.”
Ngô Tuấn cảm giác sau khi lão Quách đi vào nơi này mới xem như là sống một cuộc sống thoải mái.
Những ngày tháng trước kia của lão Quách, lão đều bị thù hận che mờ hai mắt. Điều chủ yếu nhất là lão Quách tuổi đã lớn, căn bản không thể chống đỡ được lòng báo thù của lão. Chỉ sau khi gặp được Lâm ca, lão mới xem như được mở ra con đường thông thiên của đời người.
Lâm Phàm vỗ bả vai Ngô Tuấn.
“Hảo huynh đệ. Ta thấy các ngươi đều sống rất tốt, ta đây cũng an tâm rồi. Lần này tới đây là để xem Tử Nghĩa và các ngươi. Lần sau không biết khi nào mới trở về được.” Lâm Phàm nói.
Ngô Tuấn gật đầu: “Nên về xem. Tử Nghĩa đứa nhỏ này rất tốt, rất nỗ lực. Trong khoảng thời gian ngươi không ở, nó thật sự rất nỗ lực.”
“Đúng rồi. Có phải là Bát tiểu thư thường xuyên nói bậy về ta không?” Lâm Phàm hỏi.
Ngay vào lúc hắn hỏi ra lời này, từ ngoài cửa truyền tới một giọng nói.
“Làm người biết làm việc, trong lòng cần biết rõ ràng. Muốn biết chân tướng từ trong miệng người khác vĩnh viễn đều là người vô dụng.”
Không cần nhìn ra ngoài cửa, chỉ cần nghe thấy giọng nói cũng biết ngay là ai.
Ngoại trừ Bát tiểu thư ra thì còn ai nữa.
Tất nhiên, người tiến vào không chỉ có một mình Bát tiểu thư, còn có một nhà ba người Tử Nghĩa.
Trần Tử Nghĩa vừa nhìn thấy Lâm Phàm, trong lòng hắn ta rất kích động nhưng bên ngoài vẫn duy trì vẻ bình tĩnh. Chỉ là dưới trạng thái bình tĩnh này, mí mắt hắn ta còn đang giật giật.
Lâm Phàm nhìn Bát tiểu thư, nhìn rất nghiêm túc.
Giống như là đang so sánh Bát tiểu thư bây giờ với Bát tiểu thư lúc trước.
Cuối cùng, hắn buồn bã nói…
“Già rồi!”
Một câu cảm thán nói ra lời mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng ghét nghe nhất.
“Ha hả…” Bát tiểu thư cười lạnh. “Đùng vậy, chuyện đương nhiên mà thôi. Phong thái của ngươi vẫn như vậy, giống như một tên yêu tinh vậy.”
“Đã nhiều năm trôi qua rồi, tính nết của Bát tiểu thư vẫn giống như trước kia vậy. Vừa đáng ghét vừa cứng rắn. Nhưng ta thích nhất là lúc Bát tiểu thư chịu thua. Nhớ kỹ, trời lạnh, đừng để bị cảm lạnh.”
Lâm Phàm cười, nói một câu nói nghe có vẻ rất bình thường. Nhưng đối với Bát tiểu thư lại như sét đánh giữa trời quang vậy.
Vài chục năm về trước, nàng ta chính là vì những trời này mà trao thân mình. Không ngờ Lâm Phàm cũng dám nói trắng ra như vậy trước mặt nhiều người thế này.
Trần Tử Nghĩa ở bên cạnh không nói gì. Hắn ta biết quan hệ giữa hai người không tốt.
Mối liên kết duy nhất của cả hai chỉ là có hắn ta mà thôi.
Nếu như không có hắn ta, như vậy cả hai cũng chỉ là như bèo và nước mà thôi, gặp nhau thì gật đầu chào nhau một cái, bỏ qua ân oán của chục năm về trước.
“Ngươi…” Bát tiểu thư căm tức nhìn Lâm Phàm, hận không thể đánh nát đầu hắn.
Con dâu đứng bên cạnh lần đầu tiên thấy có người dám có can đảm nói chuyện như vậy với mẹ chồng cũng rất tò mò trong lòng.
Hắn là ai vậy?
Thật sự là rất có sức hút. Sức hút này giống như một loại thuốc độc vậy.
Lâm Phàm lờ đi Bát tiểu thư đang tức giận, hắn xua tay: “Con cái đều đang ở đây. Ta không muốn khắc khẩu với ngươi. Giữa ta với ngươi giống như những gì đã từng nói, xem như là một mối quan hệ không tính là quá tốt thôi.”
“Con cái? Con cái cái gì? Con của ngươi đang ở Chính Đạo tông, không phải là ở nơi này.” Ngay lập tức Bát tiểu thư trở nên tức giận, nàng ta giống như một con hổ mẹ vậy, khi nào cũng có thể giương nanh múa vuốt được.
Lâm Phàm mặc kệ, không trả lời Bát tiểu thư.
“Tử Nghĩa…”
Hắn đặt ánh nhìn lên người Tử Nghĩa.
Trần Tử Nghĩa nghe hắn gọi cũng vội vàng đáp lại: “Cha…”
Sau đó, tựa hồ hắn ta nhớ lại cái gì bèn lôi kéo nàng dâu và con trai của mình: “Quỳ xuống, dập đầu với ông nội.”
Lâm Chân trừng to mắt đầy tò mò. Nghe thấy lời của phu quân, nàng ta để lộ vẻ khiếp sợ. Người kỳ cục trẻ tuổi trước mắt này chính là cha của phu quân sao?
Cái này…
Ít nhất, kể từ khi nàng được gả tới Kình Lôi Minh cho tới bây giờ, chưa từng nghe thấy người ta nói chuyện này.
“Chân Nhi dập đầu chào ông nội.” Lâm Chân quỳ xuống đất, dập đầu bang bang chào Lâm Phàm.
“Không cho quỳ.”
Lúc này, Bát tiểu tức giận đầy bất lực.
“Ha ha…”
Lâm Phàm ôm cháu trai vào trong ngực, sau đó vuốt đầu cậu bé: “Ngoan, thật biết nghe lời. Nhớ kỹ, con cọp mẹ này rất xấu.”
“Ông nội, bà nội là người tốt.”
“Ha ha ha…”
Lâm Phàm cười, không ngờ cháu nội mình lại nói Bát tiểu thư là người tốt. Đứa nhỏ này chung quy chưa từng thấy cảnh bà nội ngươi hung tàn. Thủ đoạn phải gọi là rất bá đạo.
“Lâm Phàm, ngươi đừng có quá đáng.” Bát tiểu thư nhíu mày, trong mắt là lửa giận đang cháy phừng phừng, chỉ hận không thể nuốt sạch Lâm Phàm.
“Được rồi. Lần này ta tới đây cũng không phải là để cãi nhau với ngươi. Ta tới là để nhìn mấy đứa Tử Nghĩa. Lát nữa ta phải đi rồi.” Lâm Phàm xua tay.
Người phụ nữ điên này.
Lúc còn trẻ còn có thể vì… khuôn mặt mà không chấp nhặt với ngươi.
Nhưng bây giờ, tuổi già sắc suy, thật sự là không thú vị mà.
“Cha, người phải đi?” Trần Tử Nghĩa hỏi.
“Ừ, phải đi. Ta cố ý tới đây để nhìn các ngươi một chút.”
Lâm Phàm thở dài.
Chung quy vẫn là vì bản thân cả. Tu luyện quá chậm.
Nếu như hắn tu luyện đến đỉnh từ sớm, có thể mang theo người đi, ai dám làm phiền tới hắn?
Nhưng bây giờ… Không còn cách nào. Chỉ có thể để cảnh phân biệt không tha diễn ra.
Trần Tử Nghĩa thật sự rất muốn nói chuyện với Lâm Phàm, hắn ta chính là một người con khuyết thiếu tình thương của cha.
Nhưng mà… Hắn ta đã từng ảo tưởng bộ dạng của cha sau khi trở về, nhưng ai có thể ngờ rằng cha vẫn trẻ tuổi như trước. Đối diện với gương mặt này của cha, hắn ta có cảm giác nói không nên lời.
Chương 759 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]