Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 760: CHƯƠNG 760: NGƯƠI CHỈ CẦN THẤY LÂM PHÀM TA HOẢNG HAY KHÔNG HOẢNG LÀ XONG RỒI (2)

“Tử Nghĩa, tới đây.” Lâm Phàm vẫy tay.

Trần Tử Nghĩa đi tới trước mặt Lâm Phàm.

“Ta biết con có thiên phú tu luyện. Cực hạn của nơi này là Tẩy Tủy tầng chính. Khi đạt tới đỉnh cao thì có thể đi tới Thần Võ giới. Con nỗ lực tu luyện cho thật tốt, đến lúc đó, ta sẽ trở thành người dẫn đường cho con. Bây giờ ta truyền một vài tuyệt học và kinh nghiệm sang cho con, con phải biết quý trọng.”

Lâm Phàm ngay lập tức truyền công cho Tử Nghĩa. Hắn hy vọng Tử Nghĩa có thể tu luyện dựa vào bản lĩnh của bản thân.

Ngay tức khắc, một sự rung động huyền diệu khuếch tấn ra.

Đối với Trần Tử Nghĩa, trong đầu hắn ta nháy mắt xuất hiện rất nhiều thứ hiếm lạ cổ quái, nội dung quá nhiều, tràn ngập đầy đầu óc của hắn ta.

Sau một hồi…

Lâm Phàm buông tay ra.

Trần Tử Nghĩa lại giống như đã trải qua rất lâu rồi vậy. Biểu cảm trên khuôn mặt ngây ngốc, đã lâu rồi mà vẫn chưa thể hoàn hồn lại, giống như là thất thần vậy.

“Tỉnh lại.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.

Một tiếng này giống như sấm sét vậy, đánh mạnh ở trong đầu của Trần Tử Nghĩa, giống như là được khai thiên tích địa vậy, chỉ trong nháy mắt đã khiến hắn ta bừng tỉnh.

“Cha.”

Trần Tử Nghĩa biết thứ mà cha truyền cho mình có thể nói là vật quý trong nhân gian. Ngoại trừ cha ruột có thể truyền được, người khác sao có thể truyền được?

“Nỗ lực cho thật tốt.”

Lâm Phàm vỗ bờ vai hắn ta, hắn có tin tưởng cực lớn với hắn ta.

Nếu như so sánh hai người con của mình, hắn biết tính tình của Lhm năng động, mà Trần Tử Nghĩa lại ổn trọng.

Nếu như phải nói xem ai sẽ có thành tựu tốt hơn trong việc tu luyện, hắn chỉ có thể nói là Trần Tử Nghĩa.

Không phải là hắn thiên vị ai mà vì Trần Tử Nghĩa thực sự biết cầu thị mà thôi.

“Vâng, con sẽ nỗ lực.”

Trần Tử Nghĩa hiểu rõ thời khắc chia ly đã tới. Hắn ta đã từng ảo tưởng rất nhiều lần. Hắn ta bức thiết muốn nhận được sự tán thành của đối phương thì chỉ có thể nỗ lực, nỗ lực gấp mấy lần, lực lượng mà hắn ta tiêu hao người thường cũng khó có thể tưởng tượng.

Lâm Phàm nhìn tn rồi lại nhìn cháu trai của mình.

“Ngô huynh, bảo trọng.”

Thời còn nhỏ yếu, Ngô Tuấn đã đi theo hắn, chỉ trong chớp mắt, bây giờ Ngô Tuấn cũng đã già rồi. Cuộc sống này trôi qua đúng là rất nhanh, giống như tất cả vẫn còn chưa phản ứng kịp.

“Ừ…”

Ngô Tuấn ra tiếng, lại gặp cảnh chia ly thêm một lần nữa. Hắn ta vốn tưởng Lâm ca đã đạt tới địa vị mà cả cuộc đời này của hắn ta cũng khó có thể tưởng tượng sẽ quên mọi người. Nhưng bây giờ hắn ta biết, Lâm ca còn chưa quên, vẫn luôn ghi tạc bọn họ trong lòng.

Những gì cần nói đều đã nói.

Cũng đã đến lúc nên rời đi.

“Ngươi muốn làm gì?”

Bát tiểu thư nhìn Lâm Phàm, khi biết hắn phải đi, không biết vì sao trong lòng lại không cảm thấy thoải mái. Đã nhiều năm trôi qua, có những chuyện nàng ta cũng đã nghĩ thoáng ra rất nhiều.

Ngay sau đó, chỉ thấy Lâm Phàm nhéo mặt Bát tiểu thư: “Ai, ngay cả da cũng thô ráp…”

“Ha ha.”

Dưới tình huống Bát tiểu thư chuẩn bị bùng nổ cơn giận, hắn cười ha ha rồi xoay người rời đi, trong nháy mắt đã biến mất ở ngay trước mắt mọi người.

“Khốn nạn…”

Bát tiểu thư nắm chặt tay, hận không thể đấm chết Lâm Phàm.

Nơi biên giới, đối diện với Biển Chết.

“Chính nơi này chặn lại vô số người truy mộng.”

Lâm Phàm cảm thán. Nếu không có pháp bảo do cường giả Đạo cảnh luyện chế, với năng lực bây giờ của hắn, hắn vẫn không thể đi qua nó. Thậm chí hắn còn có thể chết ở bên trong.

Hắn lấy pháp bảo ra, lên thuyền, xuất phát.

Lâm Phàm thoáng quay đầu nhìn lại rồi thở dài một hơi. Vèo một tiếng, pháp bảo nhanh chóng rời đi, biến mất ở trong Biển Chết đen nhánh.

Hắn quay về Thần Võ giới, nhìn mảnh trời đất này, nơi này chính là chiến trường chính của hắn.

Tu luyện sớm một chút, trở thành cường giả Đạo cảnh sớm một chút.

Sau khi tới cảnh giới đó là có thể hoành hành không cần cố kỵ.

Nhưng mà vào lúc này, hắn phát hiện hoàn cảnh xung quanh có chút không đúng. Không gian dần vặn vẹo, một hơi thở khủng bố xuất hiện từ trong hư không, Lâm Phàm cả kinh, khuôn mặt cũng thay đổi.

“Rẹt rẹt…”

Trong không gian vặn vẹo, sấm chớp đì đùng, một sức mạnh ẩn chứa uy thế hủy thiên diệt địa đang ngưng tụ. Chỉ trong chớp mắt, một trường mâu sấm sét xuất hiện, phát ra uy lực khủng đến tận cùng.

“Trở về đã bị nhắm, xem ra thật sự biết rõ con đường của ta.”

Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, cũng không biết hắn đã chọc phải ai.

“Lâm Phàm, ta đã chờ ngươi rất lâu rồi.”

Chỉ khoảng nửa khắc, một giọng nói truyền tới. Ngay sau đó, có một bóng người xuất hiện. Khi đối phương xuất hiện giống như một vị thần ánh sáng vậy, tản ra một quầng sáng nóng bỏng.

“Vu Thần tộc?”

Lâm Phàm nhìn thấy hình xăm trên người đối phương, đó chính là đặc trưng của Vu Thần tộc.

“Ha hả, không tệ, còn biết là Vu Thần tộc chứng tỏ đầu của ngươi không tính là quá ngốc. Đối với Vu Thần tộc, ngươi nhỏ yếu giống như một con kiến vậy. Nhưng ngươi đã năm lần bảy lượt phá hư chuyện tốt của bọn ta rồi, không thể để ngươi lại được.”

Người đàn ông thuộc Vu Thần tộc có hai mắt như ưng, để lộ ra một ánh mắt ẩn giấu sát ý rất mạnh.

“Chờ đã?”

“Sao nữa? Xin tha sao?”

“Không phải. Sao các ngươi lại biết ta từ Phế địa trở về, không lẽ là… Thánh địa có người các ngươi cài vào?”

Lâm Phàm cân nhắc. Hắn ngẫm lại có cảm giác có thể thật sự là vậy. Nếu không thì hắn cũng không nghĩ ra khả năng nào khác.

“Đừng có nói nhiều vô nghĩa nữa, để ta tiễn ngươi một đoạn.”

Người đàn ông kia rõ ràng là không muốn nói nhiều thêm một câu nào với Lâm Phàm nữa, gã động thủ ngay lập tức. Trường mâu sấm sét đâm xuyên qua hư không, uy thế kia quá khủng bố. Lâm Phàm vẻ ngoài nhìn như bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng hắn biết rõ rằng bản thân không phải là đối thủ của đối phương.

“Đừng có nghĩ tới chuyện chạy. Không gian xung quanh đã bị ta phong tỏa. Tuy rằng ngươi có người bảo hộ, nhưng ta nghĩ chờ đến khi nào tên kia tới được đây, ngươi đã chết rồi.”

Người đàn ông cười lạnh.

Nhưng ngay sau đó, gã ta phát hiện Lâm Phàm vậy mà lại vẫy tay với hắn. Ở ngay thời khắc này hắn còn rảnh rỗi mà vẫy tay với gã ta. Theo gã ta thấy, chắc chắn là có nguyên nhân.

Chương 760 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!