Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 761: CHƯƠNG 761: NGƯƠI CHỈ CẦN THẤY LÂM PHÀM TA HOẢNG HAY KHÔNG HOẢNG LÀ XONG RỒI (3)

“Tạm biệt!”

Lâm Phàm vẫy tay với đối phương.

Chỉ trong chớp nhoáng, hắn ngay lập tức liên kết với Thiên Kiêu vực. Trong thời gian ngắn hắn đã biến mất không còn tung tích.

Người đàn ông nhìn thấy Lâm Phàm biến mất không chút tăm tích, đôi mắt trừng to, giống như là nhìn thấy quỷ vậy.

Một lát sau…

“Người đâu?”

Gã ta há hốc mồm.

Thật sự là há hốc mồm. Rõ ràng gã ta đã chuẩn bị vẹn toàn mọi thứ, nhưng bây giờ chuyện này cuối cùng là như thế nào? Người chạy đi đâu rồi? Rốt cuộc là người đã chạy đi đâu rồi?

“Không thể nào. Hắn chắc chắn không có khả năng chạy trốn ngay trước mắt ta được.”

“Nhất định là có vấn đề ở chỗ nào đó.”

Người đàn ông không thể tin vào tất cả những thứ xảy ra trước mắt. Mặc cho gã có tìm kiếm thế nào cũng không phát hiện ra bất kỳ cái gì.

Nếu như có dao động không gian, gã chắc chắn có thể phát hiện đầu tiên. Nhưng mà gã lại không hề có chút cảm giác nào cả.

Thiên Kiêu vực.

“Ha ha. Cường giả thì như thế nào chứ? Ngươi chỉ cần thấy Lâm Phàm ta hoảng hay không hoảng là xong rồi.”

Lâm Phàm rất bình tĩnh.

Gặp phải chuyện gì cũng không cần phải vội cả. Đây không phải là hắn tự tin vào thực lực của bản thân mà là một loại tín niệm. Ngay cả trời sập đất nứt còn chưa từng khiến hắn phải sợ đến mức bay màu, càng đừng nói là đột nhiên tập kích như thế này.

Hắn rời khỏi Thiên Kiêu vực, chạy về lại thánh địa.

Thôn Linh hổ đang bận rộn ở Thiên Kiêu vực cảm ứng được có hơi thở quen thuộc, đột nhiên nó có tinh thần hơn. Vừa định đi tìm lại không ngờ rằng hơi thở quen thuộc này lại biến mất.

Trên mặt hổ để lộ vẻ nghi hoặc.

Nó hoàn toàn không hiểu chuyện là như thế nào. Đại ca tới vì sao không tìm nó. Nó đang còn muốn chia sẻ phát hiện mới nhất với hắn đây.

Thiên Hoang thánh địa.

Lâm Phàm quay về vẫn chưa tạo ra bất kỳ động tĩnh gì.

Hắn đi tới trước mặt sư tôn, báo lại mọi chuyện ở Phế địa. Vu Thần tộc có để lại Huyết yêu ở bên kia để cắn nuốt máu, vận dụng trận văn để đưa máu đến Thần Võ giới.

Những chuyện gì nên nói cũng nói hết. Hắn quan sát biểu cảm của sư tôn, phát hiện sư tôn rất bình thản, không có gì thay đổi, biểu hiện rất bình tĩnh.

Ngẫm lại cũng đúng.

Sư tôn chính là cường giả, những việc này đúng là chỉ là việc nhỏ mà thôi.

Còn về việc bị cường giả Vu Thần tộc chặn giết nửa đường hắn không nói, cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi, đằng nào cũng không xảy ra xung đột. Đối phương xuất hiện xem như là để cho hắn tỉnh ra mà thôi.

Vu Thần tộc đã đặt mục tiêu lên người hắn. Hành động của hắn đã khiến Vu Thần tộc bất mãn.

“Không có việc gì thì tốt rồi.”

Đường Phi Hồng trả lời, Lâm Phàm phát hiện ánh mắt sư tôn nhìn hắn có chút bình tĩnh, nhưng mà trong ánh mắt bình tĩnh lại ẩn chứa một cảm giác nóng bỏng đã được kìm nén lâu ngày.

Đối diện với ánh mắt đó khiến hắn có cảm giác quái lạ.

“Sư tôn, nếu như không có việc gì, đồ nhi xin phép lui trước.”

Hắn vẫn cảm giác tu luyện là tốt nhất. Không nghĩ những việc này đó nữa, đối với hắn mà nói, an tĩnh tu luyện mới là nơi để hắn quay về.

Hắn đã chuẩn bị tốt để lui đi, quan sát biểu cảm của sư tôn, hắn muốn biết sư tôn nghĩ như thế nào.

Nhưng thực đáng tiếc, hắn vẫn chưa nhìn ra biểu cảm của sư tôn có thay đổi gì cả, vẫn luôn giữ vẻ bình thản như vậy. Hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện đáng sợ, lần này đi Phế địa, có khi nào sư tôn có thể trộm đi lén theo sau hắn hay không?

Không phải là không thể có khả năng này.

Nếu như thật sự như vậy, tình huống sẽ rất phức tạp. Thậm chí còn có thể trở thành Tu La tràng cũng có thể.

“Ừ. Lui đi.”

Đường Phi Hồng nhẹ giọng trả lời.

Lâm Phàm rời đi. Trên đường trở về, hắn trầm tư suy nghĩ, phân tích biểu cảm lúc nãy của sư tôn, rốt cuộc là hắn có bị phát hiện hay không?

Hắn cứ cảm giác có chỗ nào đó có chút không thích hợp, nhưng cuối cùng là không thích hợp chỗ nào hắn lại không thể nói rõ ra.

Lúc đi về phòng của của mình, hắn còn cố ý lượn qua bên Triệu trưởng lão một chuyến, dò hỏi tình huống của Ngô Uân. Biết đối phương vẫn luôn bế quan, hắn cân nhắc cuối cùng có phải là tên nhãi này chơi mình hay không.

Triệu Đại Chính vỗ bả vai Lâm Phàm, tận tình khuyên bảo rằng biết hắn quan tâm sư đệ, nhưng hắn ta đã đủ nỗ lực rồi. Bế quan tu luyện cần phải kết hợp giữa làm việc với nghỉ ngơi, không thể cứ tu luyện mãi được. Bằng không sẽ có vấn đề xảy ra.

Triệu trưởng lão đau lòng đồ nhi nhà mình, vậy nên mới có thể nói những lời này với Lâm Phàm.

Lâm Phàm quay về U Tử phong tìm tiểu lão đầu, âm thầm hỏi lão xem trong khoảng thời gian hắn rời đi, sư tôn có lén rời đi hay không. Nhưng những gì hắn nhận được lại là vẻ mặt ngây ngốc của tiểu lão đầu.

Giống như là đang nói ngươi có đang lầm hay không, chuyện cao cấp như vậy nhưng lại tới hỏi ta. Sư tôn của ngươi muốn đi nơi nào còn không phải là xuất quỷ nhập thần sao? Kể cả ta cho dù có vặn đầu xuống cũng không biết hành tung của sư tôn ngươi.

Hắn nhìn ánh mắt của tiểu lão đầu, biết ngay là có hỏi cũng vô ích.

“Lâm Phàm, có phải ngươi đang lo lắng chuyện gì hay không? Ngươi đừng thấy tu vi của ông già như ta không cao, nhưng về những chuyện ta đã từng trải, ngươi chắc chắn không thể tưởng tượng được. Ngươi có thể tâm sự với ta.”

Tiểu lão đầu thích hóng hớt rất muốn biết bí mật nhỏ của Lâm Phàm.

Lâm Phàm nhìn lão rồi xua tay.

“Ngươi không cần phải biết đâu.”

Hắn để lại những lời này rồi xoay người rời đi, để lại tiểu lão đầu ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn.

“Đậu!”

Tiểu lão đầu điên cuồng chửi thầm Lâm Phàm, sau đó lại là oán niệm vô tận. Lúc trước tu vi của lão còn cao hơn Lâm Phàm, lão còn có thể kiên cường một chút. Nhưng bây giờ…

Lão thật sự đã nhận ra, bây giờ lão chỉ có thể ngoan ngoãn ở U Tử phong đảm đương một người trồng hoa có thể có có thể không.

Đừng nhìn lão có vẻ không giúp được việc gì. Nhưng thực ra, chỉ cần tĩnh tâm, dùng mũi ngửi là có thể ngửi được từng đợt hương hoa thơm phức. Không sai, mùi hương thơm phức này đều là công lao của lão cả.

Chương 761 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!