Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 762: CHƯƠNG 762: ĐÁNG THƯƠNG CỔ THỤ HUYNH (1)

Nhìn U Tử phong lúc trước quạnh quẽ đến chừng nào, bây giờ mùi hoa ở khắp nơi, cảm giác như bản thân đang đi vào tiên cảnh vậy

Trong phòng.

Lâm Phàm ngồi khoanh chân bắt đầu tu luyện. Sau khi trở về từ Phế địa, suy nghĩ muốn tu luyện cho thật tốt của hắn càng được củng cố. Có quá nhiều người cần hắn đang còn chờ đợi

Hắn vất tất cả những suy nghĩ mới rồi ra sau đầu, không cần phải nghĩ mấy thứ đó, mặc kệ sư tôn suy nghĩ như thế nào, những cái đó không liên quan gì tới hắn.

Chỉ có tăng thực lực mới là thật, những cái khác đều là giả. Bây giờ, Thiên Nhân cảnh là cảnh giới mạnh nhất của hắn, hắn còn có rất nhiều không gian để phát triển, ngoan ngoãn bế quan mới là lối ra duy nhất.

[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 230 lần!]

[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Thiên Nhân cảnh tầng 1 +230!]

Nghe nhắc nhở liên quan tới tu luyện, tâm trạng của hắn rất sung sướng.

Kể từ sau khi bạo kích tiểu phụ trợ thức tỉnh, nó chưa từng khiến hắn phải nhọc lòng.

Tu luyện là chuyện rất buồn tẻ. Thông thường đều là ngồi khoanh chân, hấp thu linh khí trong đất trời, tự phát triển bản thân. Người bình thường tu luyện không có bất kỳ cảm giác gì, trong thời gian ngắn cũng rất khó nhìn thấy sự tiến bộ của bản thân.

Cho nên, khi tu luyện đến một thời gian nhất định, chắc chắn sẽ có cảm giác bực bội.

Nhưng mà, đối với Lâm Phàm, hắn lại không có cảm giác như vậy. Hắn chỉ cần tu luyện là có thể nhìn thấy sự tiến bộ của bản thân. Hắn có thể không hứng thú với tu luyện sao?

Sau một hồi.

U Tử phong vẫn giống như bình thường, rất an bình, không có bất kỳ cái gì ồn ào, tựa hồ tất cả đều đã ổn định vậy.

Lâm Phàm trở về đã bắt đầu tu luyện ngay.

Tiểu lão đầu gieo trồng hoa cỏ.

Đường Phi Hồng xuất quỷ nhập thần, ai cũng không biết bà đang làm gì hay đang suy nghĩ chuyện gì. Đối với Lâm Phàm, bầu không khí như vậy rất yên lặng, rất an toàn.

Kẽo kẹt!

Cửa phòng bị đẩy ra.

Lâm Phàm đứng dưới ánh nắng, hai tay dang ra, hít sâu một hơi, cảm nhận bầu không khí mới mẻ. Hắn đứng ở cửa giương mắt nhìn khắp nơi trong U Tử phong.

Tiểu lão đầu đang khom lưng chôn hoa ở trong vườn.

Hắn lại nhìn về phía cửa phòng nhắm chặt nơi sư tôn đang tu luyện, hắn cứ có cảm giác U Tử phong hơi có chút quạnh quẽ.

Bây giờ muốn cảnh giới tăng lên không dễ dàng như vậy, cần phải từ từ.

“Sư đệ… Cuối cùng cũng nhìn thấy ngươi đi ra ngoài.”

Từ xa, Trần Uyên vội vàng chạy tới.

“Trần sư huynh, khuôn mặt của ngươi là bị sao vậy?” Lâm Phàm thấy khuôn mặt của Trần Uyên có chút mập mạp, giống như là từng bị ai đánh cho tơi bời vậy. Nếu như nhìn kỹ còn có thể nhìn thấy vết nắm tay, đã có chút thâm đen.

Thật sự là đủ tàn nhẫn.

“Đừng nói nữa. Lúc trước ta xuất môn rèn luyện, gặp phải mấy tên của Vu Thần tộc và Yêu tộc. Bọn ta nảy sinh xung đột, bị vây quanh. May mà chạy nhanh, bằng không phải nằm ở nơi đó luôn rồi.”

Trần Uyên rất bất đắc dĩ, thực lực hắn ta không đủ để có thể đè ép đối phương, chỉ có thể nhân lúc đối phương bị thương mà trốn thoát.

“Sư huynh, vậy tìm ta có việc gì?” Lâm Phàm hỏi.

Hắn hiện tại chỉ muốn tu luyện.

Chuyện khác thật ra hắn không hứng thú mấy, chỉ sợ Trần Uyên muốn tìm hắn để xuất môn đi báo thù, vậy thì việc này có thể có chút phức tạp.

Trần Uyên nói: “Gần đây ta biết bọn họ đang ở đâu nên cố ý tới tìm sư đệ giúp đỡ. Tìm bọn họ để cho bọn họ một bài học.”

Quả nhiên.

Không ngờ Trần sư huynh tìm hắn thật sự là vì nguyên nhân này. Đối với việc này, hắn chỉ có thể nói câu thật xin lỗi.

“Sư huynh…”

“Hửm?”

Trần Uyên rất nghi hoặc. Hắn ta biết Lâm sư đệ rất mạnh, chỉ cần có Lâm sư đệ ra tay, mọi việc cơ bản đều như đang giỡn, tuyệt đối không có bất kỳ khó khăn gì.

Lâm Phàm ghé sát vào tai Trần Uyên, nhỏ giọng nói: “Sư huynh, ta có thể là không giúp được ngươi rồi. Gần đây ta bị cường giả của Vu Thần tộc theo dõi. Bọn họ khả năng vẫn luôn ở xung quanh thánh địa chờ ta. Chỉ cần ta dám rời khỏi thánh địa, e là bọn họ sẽ bày thiên la địa võng để bắt ta.”

“A? Còn có loại chuyện này sao? Bọn họ muốn chết hay không vậy?” Trần Uyên khiếp sợ, hắn ta chưa từng nghĩ tới sẽ có chuyện này.

Lâm Phàm nhẹ giọng nói: “Cường giả Đạo cảnh. Người đuổi giết ta đều là cường giả Đạo cảnh, có hiểu không?”

Giọng nói hắn tuy nhỏ nhưng mà rơi vào trong tai Trần Uyên lại như là sét đánh giữa trời quang, đinh tai nhức óc. Trần Uyên cả kinh, trợn mắt há hốc mồm. Hắn ta có chút không thể tin được, Lâm Phàm nói là thật hay là giả?

Bị cường giả Đạo cảnh đuổi giết?

Này cũng không khỏi quá giả dối rồi.

Dù sao, cường giả đã tu luyện đến loại cảnh giới này sao có thể để ý tới đệ tử bình thường. Mà Lâm sư đệ cứ như vậy mà bị theo dõi.

“Sư đệ, vậy thì phải làm sao bây giờ?” Trần Uyên cảm thấy lo lắng cho sư đệ, loại chuyện này dù có nói ra cũng chưa chắc có người tin.

Lâm Phàm nhún vai bất đắc dĩ: “Có thể làm sao được nữa? Chỉ có ngồi ở thánh địa thôi. Cường giả của Vu Thần tộc đều có lòng dạ hẹp hòi. Ta chỉ mới phá hủy chút chuyện tốt của bọn họ, bọn họ đã đuổi theo đòi giết ta. Ai. Cũng không biết bọn họ nghĩ như thế nào nữa.”

“Hừ, mấy tên này không có phong thái của một cường giả gì cả.” Trần Uyên bất bình thay cho sư đệ.

Lâm Phàm trấn an sư huynh đang phẫn nộ.

Một lát sau, Trần Uyên lắc đầu rời đi. Hắn ta đồng tình vì những gì Lâm sư đệ gặp phải. Giống như là ngồi tù vậy, ngoại trừ ở trong thánh địa, hắn thật sự không thể đi nơi nào.

Sau khi tiễn Trần Uyên đi, Lâm Phàm tiếp tục tu luyện.

Một năm sau.

Khí thế cả người Lâm Phàm tăng mạnh, hắn tiêu hao điểm vạn năng tăng cảnh giới lên Thiên Nhân cảnh tầng hai. Điều này giúp cho hắn có lý giải càng sâu với thiên địa đại đạo, ngay cả thực lực của bản thân hắn cũng có thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Hắn đứng dậy, ngay lập tức di chuyển tới Thiên Kiêu vực.

Hắn vội vàng rời đi, không ở lại lâu trong Thiên Kiêu vực mà ngay lập tức đi tới Thông Thiên hải vực.

Thông Thiên hải vực vẫn giống như lúc trước, không có bất kỳ thay đổi gì.

Chương 762 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!