Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 763: CHƯƠNG 763: ĐÁNG THƯƠNG CỔ THỤ HUYNH (2)

Gió lốc xung quanh thổi quét đến tận trời cao, nơi nào cũng tràn ngập nguy cơ.

Lâm Phàm đi xuyên qua hải vực có vô số nguy hiểm bao phủ. Trên người hắn được bao phủ bởi một tầng ánh sáng, ngăn cản tất cả những nguy hiểm đó ở bên ngoài. Nếu như là lúc trước, hắn trăm triệu lần không làm được như vậy.

Nhưng bây giờ, tu vi của hắn đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng hai, đã không còn uy hiếp siêu lớn nữa.

Rất nhanh, hắn đã đi vào trong Thông Thiên hải vực. Hắn ngay lập tức che đậy hơi thở của bản thân. Nơi này vẫn còn một tên người khổng lồ khủng bố tồn tại. Thứ kia mới thật sự là khủng bố, ngay cả cường giả Đạo cảnh cũng có vẻ không đủ.

“Cũng không biết cổ thụ huynh như thế nào rồi.”

Lâm Phàm rất tưởng niệm tới cổ thụ huynh. Cổ thụ huynh rất mạnh, đặc tính bất tử quá đáng sợ. Lạc Thần Chi đưa cho hắn cũng không phải là thứ vặt vãnh, nó đã từng nói rằng đầu xuân sang năm là có thể nhìn thấy nó. Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân nên hắn không thể tới đây vào năm thứ hai được, mà phải cách thật nhiều năm sau mới quay lại.

Hắn lấy Lạc Thần Chi ra, dùng Nhân Quả Chi Hỏa xem xem liên kết giữa nó và cổ thụ. Một sợi chỉ Nhân Quả kéo dài mà đi, giống như hướng dẫn định vị vậy. Chỉ cần theo sợi chỉ Nhân Quả này là có thể tìm được cổ thụ.

Bằng không, nếu hắn muốn tìm cổ thụ được che giấu rậm rạp, độ khó cực cao.

Hắn lặng lẽ đi theo sợi chỉ Nhân Quả, hắn phát hiện nơi này có rất nhiều sinh linh kỳ quái tồn tại. Có con rất mạnh, cũng có con rất yếu. Nhưng vì để không rút dây động rừng, tạo ra động tĩnh quá lớn nên hắn tất nhiên phải cẩn thận.

Sau một hồi.

Trước mắt hắn là một hẻm núi, ở giữa nứt ra một khe rãnh sâu không thấy đáy, sợi chỉ Nhân Quả chạy mãi tới nơi này.

“Hay lắm, cổ thụ huynh trốn tránh ở nơi này sao?”

Lâm Phàm cẩn thân quan sát mọi thứ xung quanh. Thoạt nhìn cũng không có bất kỳ điểm nào kỳ lạ cả, trong khe rãnh có một vài cỏ xanh, thảm thực vật sinh trưởng.

Hắn tiến vào trong khe rãnh.

Rất nhanh, hắn nhìn thấy một cái cây cao chỉ tầm ba bốn mét cắm rễ tại nơi này. Lâm Phàm nhìn mà không hiểu ra làm sao. Hắn đã rời đi lâu như vậy rồi, theo lý thuyết, cổ thụ nói như thế nào cũng phải cao đến mấy chục mét rồi.

Sao lại có loại tình huống này?

Có chút không đạt tiêu chuẩn.

“Cổ thụ huynh?”

Lâm Phàm nhẹ giọng kêu.

Xào xạc!

Cái cây nhìn như thông thường nhưng khi nghe thấy Lâm Phàm mở miệng, lá cây rung rẩy, vỏ cây như là hư hóa hiện lên ngũ quan, nó vui mừng nói: “Lâm huynh đệ, sao ngươi lại tới đây?”

“Cổ thụ huynh, đã nói là mùa xuân năm thứ hai là ngươi có thể trưởng thành. Ta vẫn chưa tới được, mãi tới bây giờ mới tới. Ngươi bị sao vậy? Mấy năm nay trôi qua ngươi hẳn phát triển hơn rồi chứ?” Lâm Phàm rất kinh ngạc.

Hắn có chút không thể tin vào hai mắt của mình.

“Ai!” Cổ thụ thở dài.

“Đừng nói nữa, nói nhiều đều là thương đau. Phát triển đến năm thứ ba, ta đã trưởng thành rồi, có thể thi triển phép thần thông. Nhưng ai mà ngờ ta lại bị cường giả Yêu tộc phát hiện. Không còn cách nào nên chỉ có thể chọn cách sinh trưởng lại thêm 1 lần nữa.”

Nghĩ tới chuyện lúc trước xảy ra, cổ thụ thật sự muốn khóc.

Quá xui xẻo.

“Ai, cổ thụ huynh, ngươi thật là khổ.” Lâm Phàm nghe nó nói mà lắc đầu, thật sự là quá thê thảm. Hắn thật sự không ngờ rằng sẽ có chuyện như vậy xảy ra.

Đồng thời, hắn thật sự nhìn không rõ, rốt cuộc là tình huống của cổ thụ huynh như thế nào.

Dựa theo tiết tấu sinh trưởng của nó, đã không thể hoàn toàn phóng xuất thực lực ra. Cứ cách mấy năm là bị người nhìn chằm chặp, cảm giác đó rất khó chịu.

“Không có việc gì cả, quen là được. Ấy! Hay lắm, tu vi của Lâm huynh đệ tăng lên có chút lợi hại nha.”

Cổ thụ không có tu vi nhưng mà vẫn còn ánh mắt. Nó chỉ vừa mới liếc mắt một cái đã nhìn ra thực lực bây giờ của Lâm Phàm có thay đổi long trời lở đất so với lúc trước.

“Không đáng nhắc tới, chỉ bình thường mà thôi.” Lâm Phàm khiêm tốn.

Cổ thụ rất bất đắc dĩ. Những lời này nói ra khiến người khác không còn lời gì để nói. Đã đáng sợ như vậy rồi mà còn nói là chỉ bình thường mà thôi. Nói thật, ns rất muốn vỗ nhẹ lên đầu Lâm Phàm, bình tĩnh nói với hắn…

Người trẻ tuổi, khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng mà ngươi đây là đang ra oai.

Đột nhiên, cổ thụ hình như là cảm nhận được một hơi thở nào đó.

“Lâm huynh đệ, đừng nói chuyện, Yêu tộc tới.”

Cổ thụ vội vàng thu lại cành lá của mình, không dám hấp thu linh khí trong phạm vi xung quanh. Đồng thời, nó còn hình thành nên một cái chắn ngăn cách dao động ở nơi này. Thủ đoạn chiến đấu có lẽ là không được, nhưng mà thủ đoạn che giấu vẫn cần phải có.

Lâm Phàm ngừng thở, không nhiều lời.

Xung quanh rất yên lặng.

Một lát sau.

“Đi rồi.” Cổ thụ thở dài.

Lâm Phàm nói với nó: “Cổ thụ huynh, đám yêu tộc này sao lại theo dõi ngươi?”

“Ai, không còn cách nào. Cả người ta đều là bảo. Yêu tộc cần thân thể của ta để luyện chế đồ vật. Bọn họ thậm chí còn muốn bắt được đặc tính bất diệt của ta. May mà tay nghề bảo mệnh của ta có rất nhiều, không bị bọn họ bắt được. Nhưng mà nguy hiểm vẫn phải có. Bọn họ phát hiện ta tồn tại, Thông Thiên hải vực này sau này chắc chắn không yên bình.” Cổ thụ rất bất đắc dị.

Nghe thấy những câu nói của cổ thụ, Lâm Phàm có chút chua xót. Không ngờ cổ thụ huynh lại thê thảm như vậy. Thật sự là khó chịu mà. Cảm giác bị người nhớ thương rất khó chịu, cũng giống như việc hắn đang bị cường giả của Vu Thần tộc theo dõi vậy.

“Lâm huynh đệ, trước không nói những thứ này. Ngươi có thể tới thăm ta đã là rất tốt rồi. Nơi này yêu tộc cũng không dám hoành hành không cố kỵ. Bọn họ cũng bị quản chế ở khắp nơi. Chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ không sao cả.”

Cổ thụ rất bình tĩnh, vẫn chưa quá lo lắng.

“Đáng chết, rốt cuộc là cây cổ thụ kia ở đâu…”

Trên không trung, mấy bóng người đang tìm kiếm dấu vết của cổ thụ nhưng đến bây giờ, bọn họ vẫn chưa tìm được.

Mấy năm trước, khi phát hiện ra cổ thụ, bọn họ mừng như điên. Ai mà ngờ được cổ thụ này hung tàn như vậy. Vì không để bọn họ có được bất kỳ đồ vật hữu dụng nào mà ngay lập tức lựa chọn tự bạo, tạo ra động tĩnh thật lớn khiến cho tên người khổng lồ kia đi ra. Nếu không phải nhờ bọn họ chạy trốn nhanh, sợ là phải bỏ mạng ở nơi này.

Chương 763 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!