Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 764: CHƯƠNG 764: BỰC GHÊ, TA ĐÃ BỊ BẠI LỘ (1)

“Viên huynh, cây cổ thụ này linh trí không thấp, nó đã cảnh giác rồi. Muốn tìm được nó rất khó nhưng bất kể như thế nào cũng phải có được nó.”

Người nói chuyện chính là Huyết Vân, một vị cường giả của Yêu tộc, thuộc lớp cường giả của Hoang Lang tộc. Tu vi gã ta đã đạt tới cực hạn của Thiên Nhân tầng ba, gã ta sắp bước vào Đạo cảnh.

Người này có một bộ tóc dài màu đỏ, giống như lửa cháy đang thiêu đốt vậy. Cả người gã tản ra một khí thế cực mạnh. Về cổ thụ, gã ta nhất định phải đạt được, vô luận như thế nào cũng phải đạt được.

“Huyết Vân huynh, cây này tự bạo đã bị hủy, nhưng mà với đặc tính trọng sinh, có thể trọng sinh từ cành gãy được. Sống lại thêm một lần nữa. Lúc này, nó chắc hẳn đã phát triển đến một mức độ nhất định. Chỉ cần chú ý hơn mọi thứ xung quanh, nơi nào có lnh khí nồng đậm hơn một chút tất có vấn đề.”

Trong mắt cường giả Hoàng Tuyền tộc hiện lên một tia sáng, gã ta thu vào trong mắt tất cả mọi thứ xung quanh.

Gã ta đang tìm kiếm.

Nhưng mà trình độ nguy hiểm của nơi này quá cao. Cho dù thế lực của bọn họ không yếu nhưng bọn họ cũng không dám quá mức làm càn. Chỉ sợ trêu chọc phải những sinh vật khủng bố không thể chống lại.

“Cho dù có lật tung nơi này lên cũng phải tìm được cổ thụ.”

Cường giả Thiên Yêu tộc trầm giọng, ánh mắt sắc bén nhìn bốn phía, tựa như bất kỳ động tĩnh nào cũng khó mà thoát khỏi pháp nhãn của gã.

Trong khe rãnh.

“Cổ thụ huynh, ta thấy ngươi ở trong hoàn cảnh gặp đủ nguy hiểm. Những tên đó lúc ẩn lúc hiện ở xung quanh, e là đã thề không tìm được ngươi không bỏ qua.”

Lâm Phàm cân nhắc thấy chuyện này vẫn có chút nguy hiểm.

Dựa theo tình huống trước mắt, bị tìm được cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Nếu hắn không xuất hiện ở chỗ này, cổ thụ huynh chắc chắn sẽ bị người ta phanh thây, lại còn không có bất kỳ năng lực gì để phản kháng. Chỉ có thể nói, cổ thụ huynh cắm rễ tại đây thường xuyên phải chịu đủ loại tra tấn như vậy.

Mới nãy hắn xuất hiện ở bên cạnh cổ thụ huynh, hô lên thì cổ thụ huynh mới tỉnh lại. Đây chính là một loại năng lực tự thân, cực lực ngụy trang thành một cái cây nhỏ tầm thường. Nhưng mà nếu như gặp phải người tiện tay thấy cây là chém, vậy cho dù có ngụy trang thành cái gì cũng sẽ gặp tội.

“Ai, không còn cách nào.”

Cổ thụ cũng rất bất đắc dĩ. Nó cũng không biết nên làm cái gì cho phải, chỉ có thể cực lực che giấu bản thân.

Lúc trước chưa từng bị bất kỳ cường giả nào phát hiện, nhiều nhất chính là bị người khổng lồ ở đây tự dưng vuốt một cái thành một khúc gỗ trơ trụi, nào có bị người nhắm vào khắp nơi.

“Cổ thụ huynh, vậy ngươi có rời khỏi nơi này không?”

Lâm Phàm có một cái ý tưởng.

Cổ thụ sống đủ lâu, có được đặc tính bất tử, rất khó bị giết chết. Nhưng nếu thường xuyên xuất hiện chuyện ngoài ý muốn sẽ biến thành hạt giống, lại sinh trưởng thêm một lần nữa. Muốn có thể hoàn toàn phát triển cũng không biết phải tốn bao nhiêu lâu, hơn nữa tỷ lệ có thể phát triển đến tận cùng rất thấp.

Dù sao, chỉ cần cổ thụ hơi chút phát triển một chút cũng sẽ bị giết chết.

“Không lừa dối Lâm huynh đệ, không phải là ta không muốn rời đi nhưng chỉ có nơi này có thể khiến ta sinh trưởng. Một khi ta rời khỏi nơi này, ta sẽ gặp hạn chế ở khắp nơi, ngay cả đặc tính bất tử cũng sẽ biến mất.” Cổ thụ nói.

Lâm Phàm không ngờ còn bị hạn chế như vậy.

“Cổ thụ huynh, sao ta cứ có cảm giác tên người khổng lồ kia đang nhắm vào ngươi. Lúc ngươi phát triển đến một trình độ nhất định sẽ vuốt trọc ngươi. Nếu cứ để chuyện như vậy xảy ra, cả đời này ngươi cũng không thể phát triển được.” Lâm Phàm nói.

Cổ thụ câm lặng không nói gì, giống như là đang cam chịu.

Nhìn người khổng lồ có vẻ như là tùy tiện phá hư nó, nhưng kể từ khi phát triển đến nay, cổ thụ chưa bao giờ trưởng thành chân chính cả.

Ngay vào lúc bọn họ đang giao lưu, một bóng người xuất hiện giữa không trung.

“Tìm được ngươi.”

Nghe thấy giọng nói, Lâm Phàm giơ tay lên, phát hiện trên bầu trời có một vị lão giả, trên trán lão ta có con mắt thứ ba. Con mắt thứ ba này phát ra một ánh sáng lộng lẫy chói mắt, tụ lại trên người cổ thụ.

Vị này chính là cường giả của Thiên Yêu tộc, chỉ có một mình lão ta.

Đã nói là tách ra tìm kiếm, nhưng lão ta đã từng đạt được một con mắt giả, có thể tra xét năng lượng dao động. Bởi vậy chỉ mới tìm kiếm một lát là lão ta đã tìm được cổ thụ. Nhưng lão ta không muốn thông báo mà muốn độc chiếm.

Với trạng thái bây giờ của cổ thụ, căn bản không có khả năng chống lại lão ta. Thậm chí, trong mắt lão, cổ thụ còn không bằng con kiến.

“Hửm?”

Đột nhiên, cường giả Thiên Yêu tộc nhìn thấy bên cạnh cổ thụ còn có một bóng người, trên khuôn mặt lão lộ vẻ kinh ngạc. Không ngờ sẽ có người xuất hiện ở bên cạnh cổ thụ, không lẽ là đối phương cũng tới để tìm cổ thụ sao?

Nhưng rất nhanh, lão ta phát hiện không phải như vậy.

“Là ngươi…”

Cường giả Thiên Yêu tộc nhìn thấy vẻ ngoài của Lâm Phàm, khuôn mặt lão trở nên rất nghiêm trọng.

“Lão già, biết ta sao?”

Lâm Phàm cười, quan sát kỹ lưỡng đối phương. Tu vi không tệ, đã bước vào Đạo cảnh, xem như là thực lực khá mạnh trong đám người lúc nãy.

Nhưng mà ở Đạo cảnh cũng không tính là cao, hắn tất nhiên không hề hoảng hốt chút nào.

“Ha ha. Không ngờ vậy mà lại gặp được thánh tử của Thiên Hoang thánh địa ở chỗ này. Hay lắm. Xem ra ngươi cũng tới vì cổ thụ, nếu không muốn chết thì nhanh cút đi!”

Lão còn chưa biết hai vị thiên kiêu nhà lão đều chết thảm trong tay Lâm Phàm.

Nếu như lão biết, chỉ sợ là không chỉ đuổi cút đi mà chắc chắn sẽ dùng thực lực mạnh mẽ đè bẹp Lâm Phàm, hoàn toàn đánh nát đầu Lâm Phàm.

“Ngươi thật đúng là lớn giọng. Sao ngươi ra oai như vậy chứ? Không lẽ ngươi tự tin với tu vi Đạo cảnh tầng một của mình mà có thể chém giết ta?”

Lâm Phàm không hề hoảng hốt chút nào, bình thản nhìn đối phương.

Trái lại, cổ thụ còn có chút sốt ruột. Nó biết tu vi của Lâm Phàm không yếu, nhưng đối phương chính là cường giả Đạo cảnh. Kém nguyên một cảnh giới lớn, về mặt chiến lực chắc chắn là không bằng đối phương.

Chương 764 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!