Nếu như Lâm Phàm bỏ chạy bây giờ, mà nó lựa chọn tự hủy vậy đó là lựa chọn tốt nhấ.
Nhưng mà xem tình huống này của Lâm Phàm, rõ ràng hắn đang muốn đại chiến với đối phương một trận.
Cũng không khỏi quá tự tin rồi đấy?!
“Tìm chết.”
Cường giả Thiên Yêu tộc cũng không nhiều lời vô nghĩa. Trong chớp mắt, lão ta rút một thanh đao bằng xương từ sau lưng ra. Lão ta không định dùng chiêu gì to lớn, cũng không dám dùng đao đánh ra một đòn khai thiên tích địa phòng mấy người kia phát hiện. Lão đạp chân giữa không trung, ngay lập tức đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phàm, dùng một đao bổ về phía đầu hắn.
Tuy rằng không đến mức kinh thiên động địa nhưng một đao này cũng ẩn chứa uy thế cực kỳ khủng bố.
“Mạnh quá!”
Cổ thụ cảm giác một đao này của đối phương có uy thế cực mạnh. Nếu như nó bị chém trúng, chắc chắn sẽ rách nát
“Tới đây.”
Lâm Phàm thi triển Lục Tí Lôi Phật thân, đánh ra một quyền, hai bên va chạm lẫn nhau, lách cách một tiếng. Dư chấn khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Rầm một tiếng, mặt đất rung rẩy, bị dư chấn mạnh mẽ ảnh hưởng nên toàn bùn đất trên mặt đất đều phóng lên cao.
Khuôn mặt của cường giả Thiên Yêu tộc có chút thay đổi.
Động tĩnh có chút lớn, chắc chắn sẽ bị chú ý.
“Đáng chết!”
Trong lòng lão ta rất khiếp sợ, lão không ngờ đối phương vậy mà lại có thể chống đỡ được một đao này của lão. Tuy rằng lão còn chưa chân chính thể hiện nhưng cũng không tệ đến mức một hậu bối vặt vãnh có thể ngăn cản lão.
“Chém!”
Lão ta lại lần nữa vung đao lên, lão chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất giết chết Lâm Phàm, nhân lúc mấy tên kia phát hiện ra đang trên đường tới thì thu hoạch càng nhiều cành khô của cổ thụ.
Chỉ trong khoảng nửa khắc, ánh đao bao phủ, dư chấn không ngừng khuếch tán ra bốn phương tám hướng, dư chấn mãnh liệt đã hoàn toàn bộc phát ra bên ngoài. Kể từ khi lão ta không ngừng thi triển thực lực chân chính của mình, lão ta cũng phát hiện mọi chuyện có chút không giống như những gì lão ta đã nghĩ.
Tên nhóc trước mặt còn có thể thong dong đối mặt, lão đã tu luyện đến Đạo cảnh, sớm không phải người bình thường có thể tưởng tượng.
“Chết!”
Lão ta gầm nhẹ một tiếng, ngưng tụ đại đạo chi ý trên thân đao. Uy thế của đao này khủng bố gấp mấy chục lần so với đao lúc nãy.
Kể từ khi động tĩnh bên này khuếch tán ra bên ngoài, chỉ trong nháy mắt mấy tên khác đang ở nơi khác tìm kiếm cổ thụ đã cảm ứng được. Bọn chúng nhanh chóng chạy về phía này.
Đây là lần đầu Lâm Phàm giao thủ với cường giả Đạo cảnh.
Cảm giác rất thoải mái, tạm thời hắn còn chưa phát hiện áp lực quá lớn.
Lâm Phàm phát hiện cốt đao trong tay đối phương rất không bình thường. Sáu tay của hắn đánh một chiêu đã ngưng tụ sức mạnh mạnh mẽ nhưng nó không vỡ nát. Xem ra chất liệu để rèn thanh cốt đao này chắc chắn không phải là chất liệu bình thường.
Ngay sau đó, hắn thấy đối phương thi triển một đao cực kỳ mạnh mẽ, hắn cũng không khinh thường mà thi triển Phạt Thiên Cửu Thức.
“Diệt thần!”
Hai ngón tay giơ ra, phảng phất như xỏ xuyên qua không gian, đánh vỡ thời không, ngay lập tức va chạm với một đao của đối phương tạo một tiếng rầm!
Rắc!
Một tiếng thanh thúy vang lên.
Trên cốt đao vậy mà lại hiện lên một vết rạn thật nhỏ.
Khuôn mặt của cường giả Thiên Yêu tộc cả kinh, giống như là lão ta đã nhìn thấy một chuyện nào đó khủng bố dị thường vậy. Đồng thời hắn ta cũng cảm nhận được một sức mạnh khó có thể tưởng tượng đang lao tới.
Trải qua một chiêu này, lão ta không dám coi thường Lâm Phàm nữa. Thực lực của tên này hơn những gì lão ta tưởng tượng.
Cổ thụ khiếp sợ. Tuy rằng tu vi của nó không còn, nhưng nó không ngờ Lâm Phàm lại lợi hại như vậy. Tuyệt học hắn thi triển giống như dùng để khắc chế đại đạo trong thiên địa, ẩn chứa một uy thế cực mạnh.
“Hay lắm! Rốt cuộc ta đã biết một người thế nào đây? Tên này chắc chắn sau này sẽ là người lợi hại!”
Cổ thụ đã từng gặp qua muôn hình muôn vẻ người, cũng gặp qua không ít cường giả chân chính, nhưng nó chưa từng gặp ai bá đạo như Lâm Phàm cả.
Cường giả Thiên Yêu tộc bị phản kích của Lâm Phàm làm cho có chút nóng nảy. Hiển nhiên lão ta không nghĩ rằng đã lâu như vậy rồi mà lão vẫn chưa thế bắt được đối phương. Điều này đã vượt quá tưởng tượng của lão.
Chỉ trong phút chốc, cả hai đã giao thủ mấy chục chiêu. Khi va chạm lẫn nhau tạo ra dư chấn phá hủy mọi vật xung quanh, chỉ còn mỗi cổ thụ còn ngạo nghễ tồn tại.
“Cũng đã đến lúc kết thúc rồi.”
Lâm Phàm bình tĩnh lầm bầm, sáu tay cử động tạo nên một vách ngăn không gì có thể xâm nhập. Mỗi một đao đối phương chém ra đều bị ngăn lại.
“Ngươi nói cái gì?”
Cường giả Thiên Yêu tộc đang không ngừng ra chiêu nghe thấy lời của Lâm Phàm nói thì thay đổi sắc mặt, tựa như là lão đang nghe một câu chuyện buồn cười vậy. Hắn vậy mà dám nói cũng đến lúc kết thúc, thật sự là rất buồn cười.
Trên khuôn mặt Lâm Phàm để lộ nụ cười khinh thường.
Ngay tức khắc, hắn thi triển Phạt Thiên thức thứ hai. Hắn đã tu luyện Phạt Thiên thức thứ hai đến cảnh giới viên mãn, uy thế tất nhiên là không cần nói cũng biết.
“Đoạn đạo!”
Lâm Phàm hét một tiếng, một uy thế huyền diệu bùng nổ. Hắn đánh ra một quyền, đối với cường giả của Thiên Yêu tộc, lão ta đã cảm nhận được uy thế này ngay tức khắc. Phảng phất có một sức mạnh không thể kháng cự đang mạnh mẽ lao tới.
Rầm rầm!
Một tiếng động nặng nề nổ ra.
Cốt đao đứt gãy. Đồng thời, một sức mạnh đáng sợ ngay lập tức đâm xuyên qua thân thể lão ta. Chỉ trong thời gian ngắn, lão ta đã bị đánh bay.
Lạch cạch!
Cường giả Thiên Yêu tộc ngã xuống đất, phun ra một búng máu tươi, nhìn biểu cảm lão có vẻ rất đau khổ. Khí tức trong cơ thể lão vậy mà bị đứt gãy, không thể nối lại được. Nhìn cốt đao đang hóa thành xương vụn, trong lòng lão ta kinh hãi không nói nên lời.
“Đây là chiêu thức gì?” Lão ta lớn giọng dò hỏi, có vẻ có chút điên cuồng.
Cốt đao sao có thể vỡ nát được? Nó được rèn từ thi cốt của cường giả Đạo cảnh, tuy rằng chỉ Đạo cảnh sơ giai nhưng cũng đã ẩn chứa đại đạo chi lực, vô cùng kiên cố, sao có thể vỡ nát chỉ sau một quyền?
“Chiêu thức rất mạnh!”
Lâm Phàm cười, bước một bước, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt đối phương.
Chương 765 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]