Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 766: CHƯƠNG 766: BỰC GHÊ, TA ĐÃ BỊ BẠI LỘ (3)

Hắn giơ tay lên hạ xuống một chưởng, chưởng này ẩn chứa huyền bí của Trấn Long kinh, hắn muốn đục một cái lỗ trên đầu đối phương.

“Đáng giận.”

Cường giả Thiên Yêu tộc rống giận, lão ta muốn thi triển tất cả sức mạnh để đối đầu với Lâm Phàm. Nhưng ngay vào lúc lão ta vận công, lão ta mới phát hiện lão ta không thể vận công được, giống như là có thứ gì đã ngăn cản dòng khí trong người lão.

Phạt Thiên thức thứ hai – Đoạn Đạo, nói cho đễ hiểu chính là ngăn chặn dòng chảy năng lượng trong cơ thể, kể cả là đại đạo chi lực cũng có thể ngăn chặn được.

Đó chính là uy lực của Phạt Thiên thuật.

Kể từ sau khi hắn tu luyện thức thứ hai thành công, hắn có thể minh bạch rốt cuộc là Phạt Thiên Thiên Tôn lúc trước nghĩ như thế.

Dù sao cho ai một năng lực như vậy cũng rất dễ dàng bành trước.

Phạt Thiên thì có thể thế nào?

Người có tuyệt học như thế, chẳng phải Phạt Thiên là chuyện rất đơn giản sao

Nhưng mà hắn không bị tẩy não mà vẫn duy trì bình tĩnh.

Phạt Thiên Thiên Tôn tu luyện chín thức thành công còn bị đánh cho chết, chứng tỏ là không thể thành công được. Bởi vậy, ngàn vạn lần không thể tự cao tự đại. Còn chưa đến loại cảnh giới này mà nghĩ nhiều như vậy là chuyện không hề thú vị chút nào.

Rầm!

Một chưởng hạ xuống. Đầu của cường giả Thiên Yêu tộc chia năm xẻ bảy, nổ mạnh tại chỗ. Máu thịt bay tứ tung, thần hồn lão ta tan biến, không có bất kỳ cơ hội nào để đoạt xá.

Ngay sau khi hắn chém giết đối phương, có hai bóng người xuất hiện. Nhưng mà bọn họ hoàn toàn bị dọa sợ vì một màn trước mắt.

Lâm Phàm ngẩng đầu, hai bên mặt đối mặt.

Ngay tức khắc, cả ba người mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn thẳng vào nhau.

“Chạy nhanh.”

Huyết Vân của Hoang Lang tộc phản ứng kịp, xoay người chạy trốn, gã ta không hề do dự. Vừa mới tới đã nhìn thấy đối phương giết người kia, gã ta sao có thể là đối thủ được? Gã chạy trốn rất nhanh.

“Bại lộ…”

Lâm Phàm nhíu mày, rất phiền não, không ngờ sẽ bị đối phương nhìn thấy. Hơn nữa càng quá đáng hơn là đối phương ngay cả đánh còn không đánh đã chạy ngay lập tức. Chỉ bởi vì đối phương nhìn thấy hắn đánh chết cường giả Thiên Yêu tộc.

Hắn muốn đuổi theo nhưng lại không đuổi kịp, hắn rất phiền não.

“Cổ thụ huynh, ta có thể sẽ gặp xui xẻo.” Lâm Phàm nói.

“Sao lại nói như vậy?” Cổ thụ hỏi hắn.

Nó bây giờ còn có chút ngốc. Lâm huynh đệ mà nó quen biết vậy mà lại đánh chết cường giả Đạo cảnh.

Thật sự là kỳ quái.

Trước kia lần đầu hai người gặp mặt hắn còn chưa có năng lực như vậy. Thậm chí còn có thể nói là hơi chút nhỏ yếu, sao lại có tiến triển lớn như vậy chứ?

Lâm Phàm trả lời bất đắc dĩ: “Bọn họ đã biết ta, Yêu tộc tất nhiên cũng sẽ biết. Hơn nữa mâu thuẫn giữa ta và Thiên Yêu tộc có hơi nhiều một chút. Đây là Thiên Yêu tộc thứ ba bị ta giết.”

Tất nhiên, lúc trước những thiên kiêu của Thiên Yêu tộc bị hắn giết chết chắc chắn không ai biết tới. Nhưng chuyện này đã không còn quan trọng nữa, hắn giết cường giả Đạo cảnh của Thiên Yêu tộc rồi. Hậu quả của việc này rất nghiêm trọng. Kể cả khi bọn chúng có biết Khuê Dương và Bái Cửu cũng là do hắn giết thì cũng không sao nữa rồi.

Cổ thụ không còn lời gì để nói.

Loại chuyện này… hình như thật sự khiến người khác phải bất lực.

Nơi xa.

“Huyết Vân huynh, hắn là ai…” Khuôn mặt của cường giả Hoàng Tuyền tộc vẫn còn rất kinh hãi.

“Ta biết, hắn là thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm.”

“Thiên kiêu sao có thể là đối thủ của lão ta?”

“Không biết, ta cũng không biết. Nhưng chúng ta tận mắt nhìn thấy, không thể nào là giả được.”

Cường giả của Hoàng Tuyền tộc im lặng, trong lòng vẫn còn đang kinh hãi.

Người trẻ tuổi của Thiên Hoang thánh địa phát triển nhanh chóng như vậy sao?

Hay là…

Đây là yêu nghiệt?

Một cảnh lúc nãy đã tạo nên một ấn tượng rất lớn cho hai vị cường giả của Hoàng Tuyền tộc và Hoàng Lang tộc.

Nếu không phải nhìn thấy tận mắt, ai dám tin tưởng?

Mọi người đều biết, bây giờ trong những thiên kiêu của các thế lực lớn ở Thần Võ giới, còn chưa có Thiên Nhân cảnh xuất hiện. Mà bây giờ, không chỉ xuất hiện thiên kiêu Thiên Nhân Cảnh mà còn có thể chém giết cường giả Đạo cảnh.

Chuyện này đã không thuộc lẽ thường mà đã vượt qua sự hiểu biết của mọi người rồi.

Bọn họ muốn nói chuyện này cho toàn bộ Yêu tộc, người như Lâm Phàm xuất hiện là đại biểu thành công của người trẻ tuổi ở Thần Võ giới sao?

Không, đây không phải là thành công. Mà là chuyện Yêu tộc nên coi trọng.

Đối phương phát triển quá nhanh. Quá đáng sợ!

Nếu như không ngăn cản sẽ có tai họa thật lớn cho Yêu tộc.

Đến cuối cùng, trong các thiên kiêu của Nhân tộc lại có quái vật như vậy tồn tại, một khi hắn hoàn toàn trưởng thành, trong Yêu tộc ai có thể là đối thủ của hắn?

“Lâm huynh đệ, đa tạ.”

Cổ thụ cảm tạ Lâm Phàm.

Nếu không phải nhờ có sự xuất hiện của Lâm Phàm, kết quả chắc chắn vẫn là như vậy. Nó chắc chắn sẽ bị mấy người kia ép tới đường cùng. Dù sao nó cũng đã quen với việc tự bạo rồi.

“Thụ huynh cần gì đa tạ. Ta với ngươi vừa gặp đã thân, sớm đã xem nhau như huynh đệ. Ngươi gặp phải phiền toái, ta há có thể mặc kệ không hỏi tới? Đáng tiếc là để hai tên kia chạy thoát, bằng không thế nào ta cũng phải làm tới một lần, vĩnh tuyệt hậu hoạn cho thụ huynh.”

Thủ đoạn tạo quan hệ của Lâm Phàm với cổ thụ vẫn phải có.

Nghe mà xem, lời mới rồi sao có thể không khiến cổ thụ cảm động cho được?

Không cần nhìn cũng biết, nếu như cổ thụ có thể rơi lệ, lúc nó chắc chắn sẽ lệ rơi đầy mặt, cảm động đến mức muốn lấy thân báo đáp.

“Thời vậy, mệnh vậy, mọi chuyện không thể hoàn mỹ. Sau chuyện lần này, sau này ta cũng sẽ càng cẩn thận hơn. Ta ở nơi này mang đặc tính bất diệt đã chú định con đường này rất gập ghềnh, khó đi.”

Lâm Phàm thắc mắc: “Cổ thụ huynh, không còn cách nào khác sao?”

“Không có, đây chính là con đường của ta, không có cách nào thay đổi.” Cổ thụ lắc đầu. Ai mà không hy vọng có thể sinh hoạt vững vàng, càng muốn an ổn vượt qua một kiếp khó này. Nhưng mà không còn cách nào khác. Nó thân mang gánh nặng nhất định phải gánh vác được những thứ này.

Chương 766 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!