“Ai, nếu tu vi của ta có thể mạnh hơn, ta sẽ bảo hộ cổ thụ huynh với thực lực tuyệt đối, ai dám trêu chọc.” Lâm Phàm nói những lời này khiến cổ thụ thật sự rất cảm động. Nó không ngờ trên thế gian còn có người bạn tốt như vậy. Nó thật sự muốn khóc. Vì sao lúc trước nó không gặp được, lại còn toàn gặp một đám vô lại. Cứ một lời không hợp là bắt đầu đánh nhau khiến cho tâm trạng của nó cũng không tốt theo.
Nhưng…
“Không lừa gạt Lâm huynh, trước kia ta rất mạnh.” Cổ thụ không phải đang khoe khoang mà đang nói một chuyện rất tùy ý mà thôi. Nó muốn cho Lâm Phàm biết chuyện của nó.
“Ta biết. Cổ thụ huynh đã sống nhiều năm như vậy, cũng phải có lúc cao cấp chứ.” Lâm Phàm biểu hiện rất tán đồng. Giữa bạn bè với nhau không phải là nói quá cho nhau sao? Ngươi nói cho ta, ta nói cho ngươi. Hơn nữa cổ thụ huynh thật sự đối xử tốt với hắn.
Nói như thế nào ta? Quả thực là mới gặp đã thân.
“Cần phải nói, nhớ năm đó ta bá đạo uy vũ, khí tràng phi phàm. Mãi cho tới ngày ta gặp tên khổng lồ kia… Ai, nói nhiều toàn là nước mắt, không nhắc tới cũng vậy.”
Cổ thụ giống như có rất nhiều chuyện xưa giấu đi, có quá khứ huy hoàng, bây giờ lại gặp phải cực khổ khó có thể tưởng tượng được.
“Thụ huynh, không nhắc tới chuyện cũ nữa, ai mà không có khi cực khổ cơ chứ? Bây giờ chúng ta chỉ cần còn sống là còn hy vọng. Nhưng mà bây giờ, thụ huynh bị phát hiện, dựa theo tính bẩn của Yêu tộc, chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua. Thụ huynh không định chuẩn bị chút gì sao?”
Lâm Phàm hy vọng thụ huynh có thể ổn định được.
Dù sao, hắn chỉ mới liếc mắt một cái là có thể nhìn ra thụ huynh không đơn giản. Nếu có thể phát triển vậy Lâm Phàm hắn cũng coi như là bạn bè cường giả ở bên ngoài.
Cổ thụ trầm tư.
“Lâm huynh, ngươi nói rất có lý. Bây giờ ta ở nơi này như đang đi trên băng mỏng vậy. Khả năng bị bọn họ tìm thấy rất lớn, nhưng cũng không phải là không có cách nào.”
“Cách gì vậy?”
Lâm Phàm cảm thấy cổ thụ huynh thật sự rất thảm, không có một ngày bình an.
Cổ thụ huynh luôn phải lo lắng đề phòng. Nếu cho nó thời gian phát triển, sao có thể gặp phải mấy chuyện không hay này được. Giống như những tên mới vừa nãy, e là cổ thụ có thể đánh chết bọn chúng.
Cổ thụ nói: “Chỉ có thể tránh né ở địa bàn của tên khổng lồ kia thôi. Thân hình của ta bây giờ còn tính nhỏ, sẽ không khiến kẻ nào chú ý. Một khi bọn họ mò tới địa bàn của người khổng lồ, thứ bọn họ phải đối mặt còn khủng bố hơn nhiều.”
Lâm Phàm suy nghĩ, cảm thấy cổ thụ nói rất có lý.
Nó cần phải tránh né sự truy bắt của Yêu tộc. Biện pháp duy nhất chỉ có thể là mượn uy thế của tên người khổng lồ kia. Nhưng mà sẽ có rất nhiều vấn đề.
Lỡ như chờ tới khi nó trưởng thành, không phải là lại bị tên người khổng lồ kia vuốt sạch một lần sao?
Nhưng rất nhanh, Lâm Phàm đã đánh mất suy nghĩ mới rồi. Nếu cổ thụ muốn phát triển cần phải có thời gian không ít. Trong khoảng thời gian này, hắn tăng tu vi của bản thân lên không phải là không có việc gì sao?
Không phải có khả năng sao? Biện pháp giải quyết rất đơn giản.
Cách này cũng chỉ hắn mới có thể nghĩ ra được. Nếu đổi thành bất kỳ một người bình thường nào khác, người đó chắc chắn không có dũng khí nói ra như vậy.
Ai dám có năng lực như vậy.
Giống như tu luyện là chuyện bình thường trong nhà vậy, muốn có là có.
“Tạm thời chỉ có biện pháp này thôi.”
Lâm Phàm gật đầu biểu lộ đồng ý.
Đây là chuyện không còn cách nào rồi, chỉ có thể mượn sự tồn tại của người khổng lồ. Cổ thụ huynh mới có thể an toàn một chút ở chỗ này. Nhưng mà loại chuyện này cũng không thể kéo dài. Lỡ như ngày nào đó người khổng lồ chú ý tới cổ thụ vậy thì chuyện này có thể nói là bi kịch.
Những người khác thèm là thèm thân mình của cổ thụ, còn người khổng lồ lại trái ngược. Gã ta thích vuốt cổ thụ cho trụi lủi, thủ đoạn khá là hung tàn.
“Lâm huynh, không cần nhọc lòng vì chuyện này. Những chuyện này đều là chuyện nhỏ, không tính là vấn đề gì lớn cả. Lâu rồi chưa gặp, ngươi ở bên ngoài như thế nào?” Cổ thụ và Lâm Phàm tùy ý nói chuyện phiếm với nhau.
Chính là nói chuyện phiếm, buôn dưa một vài việc nhỏ với nhau.
Lâm Phàm dựa vào cạnh cổ thụ nói: “Cũng được, giống như lúc trước vậy. Thật ra ta không gặp phải chuyện gì phiền toái, về mặt tu luyện cũng rất bình thường.”
Về cá nhân hắn không có mặt nào thú vị để kể cả.
Người khác đi ra ngoài rèn luyện, tìm kiếm đan dược, tìm kiếm bí tịch, tìm kiếm cơ duyên. Nếu như đạt được chí bảo sẽ là lúc phi thăng, nhưng mà Lâm Phàm rất bình thường. Ngoại trừ tu luyện chính là tu luyện. Không có gì nhiều để kể.
Chỉ cần tu luyện, hắn có thể nhanh chóng trở thành cường giả hơn bất kỳ kẻ nào. Xuất môn rèn luyện chính là một hành vi lãng phí thời gian.
Cổ thụ tập trung vào Lâm Phàm, cảm thán: “Lâm huynh, ta chưa bao giờ gặp qua người có phúc duyên dày nặng như ngươi.”
“Sao lại nói như thế?” Khuôn mặt Lâm Phàm lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn không biết lời này của cổ thụ là có ý gì. Không lẽ lại muốn bắt đầu tâng bốc nhau sao?
Cổ thụ cười: “Ta chính là một thần thụ Hỗn Độn, có thể nhìn thấu căn nguyên. Lâm huynh đã thu thập được hai trong ba Thiên Địa Nhân Tam hỏa, chúng còn không phải là ngọn lửa bình thường, uy thế của chúng mạnh hơn nhiều. Đồng thời ta phát hiện trên người Lâm huynh có một loại tuyệt học hình như là có một loại nguyền rủa nào đó. Lâm huynh cần phải cẩn thận mới được.”
Nghe thấy những lời này của cổ thụ, Lâm Phàm rất khiếp sợ, không ngờ cổ thụ có thể nhìn thấy hắn.
Hắn đã che giấu rất sâu, không ngờ lại bị nhìn thấy.
“Không dối gạt thụ huynh, ta đã từng có được cơ duyên. Không biết thụ huynh có từng nghe thấy Phạt Thiên Thiên Tôn?” Lâm Phàm hỏi.
Lời này của Lâm Phàm vừa ra, cổ thụ nhìn Lâm Phàm đầy khiếp sợ.
“Lâm huynh, ngươi nói ai?”
Ngay cả giọng điệu của cổ thụ cũng có chút thay đổi.
Lâm Phàm nhắc lại: “Phạt Thiên Thiên Tôn.”
“A… Lâm huynh. Ngươi đừng nói với ta ngươi tu hành tuyệt học của Phạt Thiên Thiên Tôn, Phạt Thiên Cửu Thức nhé?” Cổ thụ không ngờ Lâm Phàm sẽ có cơ duyên như vậy, đây là chuyện nó thật sự chưa từng nghĩ tới.
Chương 767 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]