Phạt Thiên Thiên Tôn là cường giả thực cổ xưa, cũng không biết đã cách thời nay bao nhiêu lâu.
Đạo của lão chưa từng xuất hiện chính thống.
Đối với những sinh linh cổ xưa biết về lão, bọn họ cảm thấy truyền thừa này rất có thể là đã bị thất lạc, đứt gãy, hoặc là biến mất trong thiên địa. Bây giờ nghe thấy Lâm huynh đệ người này, cổ thụ cảm giác truyền thừa này vẫn còn tồn tại.
“Ừ…” Lâm Phàm trả lời, thừa nhận bản thân đã đạt được truyền thừa.
Cổ thụ thở dài: “Phạt Thiên Thiên Tôn, vốn tưởng rằng đã biến mất không ngờ Lâm huynh đệ lại đạt được. Căn cứ những gì ta được truyền thừa, Phạt Thiên Thiên Tôn rất nổi tiếng ở thời đại đó. Có uy danh hiển hách, thực lực cũng là từ cổ chí kim khó có địch thủ. Nhưng trong thời đại của lão, lão được xưng là Đầu Thiết Thiên Tôn.”
Đầu Thiết Thiên Tôn?
Lâm Phàm kinh ngạc.
Hắn vẫn luôn cho rằng Phạt Thiên Thiên Tôn động thủ với ông trời là một hành động không sáng suốt.
Trước sau vẫn như thế.
Người trong cùng thời đại đều xưng hô như vậy, xem ra chắc chắn là không sai được.
Xem ra tuyệt đối không sai được.
“Vậy tuyệt học của ông ấy có vấn đề hay không?” Lâm Phàm dò hỏi điểm mấu chốt.
Cổ thụ lắc đầu: “Cái này ta nào biết. Phạt Thiên Thiên Tôn là nhân vật cỡ nào, tuyệt học thì càng kinh thiên động địa hơn. Há là ta có thể bình luận? Nhưng mà người khác đã từng nói, Phạt Thiên Cửu Thức là thuật Phạt Thiên, thiên bất dung. Người tu luyện thuật này chắc chắn cũng đi lại vào đường cũ của Phạt Thiên Thiên Tôn.”
Từ trong lời này của cổ thụ, Lâm Phàm hình như đã biết được vài chuyện.
Lúc trước những cường giả có thể sánh vai với Phạt Thiên Thiên Tôn tuyệt đối không ít, nhưng chỉ có một mình Phạt Thiên Thiên Tôn làm việc này chứng tỏ những cường giả khác vẫn không tạo phản cùng với lão.
“Là tuyệt học này có vấn đề?”
Lâm Phàm hỏi.
Cổ thụ trả lời: “Không có vấn đề gì.”
“Vậy vì sao lại đi vào con đường cũ?”
“Tâm thái bành trướng.”
Lâm Phàm im lặng một hồi, sau đó chậm rãi nói: “Nói rất đúng. Bành trướng. Thật sự là bành trướng. Nhưng mà ta tu luyện thuật này chắc chắn không bành trướng. Ta đã từng thấy vết xe đổ, bộ dạng thê thảm của lão, đáng ra nên học tập cho thật tốt.”
Bài học đều được đặt ở trước mắt rồi. Hắn còn đi vào con đường xưa đó chính là tự tìm đường chết.
Tồn tại thật tốt.
Cổ thụ biết Lâm huynh đệ có con đường riêng của mình cũng không nhiều lời. Dù đang ở thời đại nào, truyền thừa của Phạt Thiên Thiên Tôn đều là phật báu vô giá. Một khi xuất hiện có thể có tranh đoạt kịch liệt nảy sinh.
Dù có đánh đến đất trời tối tăm cũng không quá.
“Cổ thụ huynh, trong khoảng thời gian này ngươi vất vả một chút. Chờ ta thêm một khoảng thời gian nữa. Khi nào tu vi của ta tới Đạo cảnh, ta sẽ quét ngang nơi này cho ngươi, bảo đảm sẽ hộ ngươi bình an.” Lâm Phàm tự tin.
Cổ thụ cả kinh: “Lâm huynh có tâm.”
Lời này khá ngắn, chứng tỏ cổ thụ cũng không tin vào lời của Lâm Phàm, sợ là một chữ nó cũng không tin.
Nhưng để không làm mất thể diện của Lâm huynh, tất nhiên không thể nói một câu vô nghĩa được.
“Ngươi không tin?” Lâm Phàm liếc một cái, cảm giác cổ thụ không tin.
“Ta tin.”
“Ta cảm thấy ngươi có chút không tin ta.”
Cổ thụ không nói lời nào, rất bất đắc dĩ.
Điều này sao có thể khiến người khác tin tưởng được.
Ngươi bây giờ mới Thiên Nhân cảnh tầng hai, cách Đạo cảnh một đoạn còn phải gọi là xa tận chân trời.
Mà cái chân trời này cũng không biết đã ngăn bao nhiêu người rồi.
Có người cả đời này cũng không qua được.
Tất nhiên không phải là nói cổ thụ huynh ta không tin ngươi, mà là… Chúng ta cứ đặt ở trong lòng. Chờ đến khi nào thật sự đạt tới rồi nói ra cũng không muộn.
“Lâm huynh đệ, giữa chúng ta không tâng bốc lẫn nhau. Ta thật sự tin vào ngươi.”
Cổ thụ nói như dùng lời thề son sắt.
Cảm tình giữa nó và Lâm huynh đệ không thể chê được.
Mặc dù như thế nào cũng không thể để Lâm huynh đệ nhìn ra chút vấn đề nào.
Lâm Phàm cũng không tiếp tục truy vấn về vấn đề này, mà hắn chuẩn bị ở bên cạnh cổ thụ một khoảng thời gian, phòng ngừa cường giả của Yêu tộc lại chơi một chiêu hồi mã thương nữa.
Nhưng chắc chắn phải tìm một vị trí núp cho kỹ, tránh những rắc rối không cần thiết.
Hắn tới Thông Thiên hải vực là vốn muốn mang theo cổ thụ quay về Thiên Hoang thánh địa, nhưng không ngờ cổ thụ không thể rời đi, đây cũng là chuyện không còn cách nào.
Không được thì thôi, nhưng ít nhất cũng phải giải quyết nguy cơ cho cổ thụ huynh.
…
Phía bắc, địa bàn của Yêu tộc.
Hai vị cường giả của Yêu tộc chạy trốn được, việc đầu tiên bọn họ là báo tình huống với Thiên Yêu tộc. Việc này không cần phải giấu giếm, cũng không cần phải cảm thấy sợ hãi. Rốt cuộc chuyện này cũng rất quan trọng.
Thiên Hoang thánh địa Nhân tộc xuất hiện thiên kiêu trẻ tuổi chém giết cường giả Đạo cảnh.
Quả thực là không thể tin được.
Yêu tộc tất nhiên cần phải đoàn kết lại.
Khi người tỏng Thiên Yêu tộc biết được việc này, suy nghĩ đầu tiên chính là không tin. Thậm chí còn có người có suy nghĩ không hay là mấy người này ở bên ngoài gặp phải thứ tốt, nảy sinh lòng tham, ngay lập tức bắt tay đánh chết cường giả của Thiên Yêu tộc bọn họ cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Tuy rằng Yêu tộc nhìn như đoàn kết, nhưng bản tính cực tàn nhẫn. Nếu gặp phải thứ tốt, ngay cả cha ruột cũng có thể giết cho ngươi xem, hoàn toàn không có bất kỳ lòng tin nào.
Nhưng mà khi nghe thấy đối phương chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa, người của Thiên Yêu tộc lại tin.
Vu Thần tộc vẫn luôn động thủ chuẩn bị giết chết Lâm Phàm, chỉ là luôn không có cơ hội mà thôi.
Lúc trước, bọn họ biết Lâm Phàm lợi hại. Mà bây giờ, khi nghe những lời này, ngoại trừ khiếp sợ chính là khiếp sợ.
Thiên Yêu tộc có thể nhịn sao?
Chắc chắn không thể nhịn rồi.
Lần này giết không phải tộc nhân tầm thường của Thiên Yêu tộc mà là một cường giả Đạo cảnh trong tộc bọn họ. Người đó chính là tộc lão của bọn họ, địa vị rất cao, cũng là một trong những nhân vật quan trọng có thể bảo đảm Thiên Yêu tộc ổn định, mạnh mẽ.
Bây giờ bị kể là lão ta bị người chém giết, ai có thể chịu đựng được?
Rất nhanh, việc này được lan rộng trong Yêu tộc, đồng thời cũng truyền tới tai Vu Thần tộc.
Chương 768 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]