Đối với Vu Thần tộc, thực lực của Lâm Phàm tăng lên với tốc độ quá nhanh. Đối với bọn họ, chuyện này cũng không phải là chuyện gì tốt cho cam.
Bởi vậy, cho dù là Yêu tộc hay là Vu Thần tộc thì đều có chung một suy nghĩ.
Đó chính là vĩnh tuyệt hậu hoạn, bóp chết Lâm Phàm từ trong nôi.
Lúc trước khi đối phương mới đi Thiên Kiêu vực là tu vi gì, đến bây giờ lại là tu vi gì mà đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy.
Nếu như không ngăn lại mà để hắn tiếp tục phát triển tiếp, vậy thế gian này còn có thể có nơi cho hắn ở sao?
…
Lâm Phàm rời khỏi Thông Thiên hải vực, ngay lập tức chuyển tới Thiên Kiêu vực rồi quay về thánh địa.
Hắn biết đã có chuyện xảy ra.
Hai cường giả Yêu tộc chắc chắn sẽ lan truyền chuyện của hắn đi ra ngoài. Hơn nữa chắc chắn bọn họ sẽ cam chịu bỏ qua. Với Lâm Phàm, hắn không sợ chút nào, có gan thì tới đây.
Bây giờ, hắn đã trở lại thánh địa.
Vừa mới bước vào sơn môn của thánh địa.
“Lâm sư huynh, người của Yêu tộc tới.”
Một đệ tử vội vàng chạy tới, lén báo cáo tình huống. Bọn họ đều biết hành động của Lâm sư huynh, chém giết cường giả của Yêu tộc. Tuy rằng còn chưa biết cường giả Yêu tộc kia rốt cuộc mạnh như thế nào, nhưng những người trong Yêu tộc hình như rất phẫn nộ.
Bọn họ đã ở thánh địa ở được một khoảng thời gian rồi, nhằm chờ Lâm Phàm trở về.
“À.”
Lâm Phàm bình thản, không ngờ bọn họ đã tới đây, lại còn rất nhanh.
Lâm Phàm không có vẻ sốt ruột vì người của Yêu tộc tới. Ngược lại, biểu cảm của hắn bình thản, cũng không chủ động đi tìm Yêu tộc mà ngay lập tức quay về U Tử phong.
Hắn coi như là chưa có chuyện gì xảy ra.
Cần phải bình tĩnh. Không thể hoảng, không thể kinh, cần phải luôn giữ bình tĩnh.
Lá gan của Yêu tộc thật lớn, dám tìm tới cửa. Không biết bọn họ nghĩ như thế nào. Đánh cũng đã bị đánh chết rồi, kể cả có tìm tới nơi này cũng không thể làm người chết sống lại được.
Hắn quay về U Tử phong.
“Tên này hay lắm, ngươi đây là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.”
Tiểu lão đầu thấy Lâm Phàm quay về thì giơ ngón tay cái lên. Thật sự là đủ ngầu. Không ngờ hắn lại dám gây ra chuyện lớn như vậy. Nhưng lão rất nghi hoặc, hoàn toàn không biết Lâm Phàm rời đi ngay dưới mắt lão như thế nào.
“Mấy tên của Yêu tộc thật sự quá phiền. Đánh không lại thì tới gây sự, giống như mấy đứa con nít vậy.”
Lâm Phàm bất đắc dĩ. Hắn không có hảo cảm gì với mấy tên kia. Uổng phí một đống tu vi, tu luyện đến cuối cùng như vậy mà lại cư xử như một đứa trẻ, không phải là hắn khinh thường mấy tên kia, mà những chuyện mấy tên này làm khiến người ta thật sự chướng mắt.
Nghe mà xem. Tiểu lão đầu rất muốn hỏi một câu. Lời này của ngươi là ý gì, cái gì gọi là như mấy đứa con nít?
Cường giả của Yêu tộc không có thể diện như vậy sao?
“Bọn họ hình như rất nghiêm túc.” Tiểu lão đầu nói.
Lâm Phàm cười ha hả: “Nghiêm túc thì nghiêm túc thôi, có thể làm sao bây giờ? Không có chút gì liên quan tới ta cả.”
Ngay vào lúc hắn đang cùng với tiểu lão đầu nói chuyện, Triệu Đại Chính đã tới.
Biểu cảm của lão rất nghiêm trọng, hiển nhiên lão đang cảm thấy phiền não vì chuyện của Lâm Phàm. Hoặc là… lão có chút không dám tin nhìn Lâm Phàm.
Phảng phất như hành vi của hắn đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến trái tim già cỗi tản ra sức sống thanh xuân năm nào của lão.
“Đi với ta.”
Lâm Phàm hỏi lại: “Làm gì?”
Triệu trưởng lão trả lời: “Người của đồng minh Yêu tộc đã ở thánh địa được một khoảng thời gian rồi. Bọn họ nhất định phải kêu ngươi đi ra, nói cho bọn hắn một cái lí do. Đến lúc đó, ngươi cứ trả lời đúng sự thật là được. Mấy tên Yêu tộc này cũng không dám làm gì ngươi ở thánh địa cả. Dù sao ngươi cũng là thánh tử của thánh địa.”
“Được, đã biết.”
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ.
Mấy tên này lại đây khóc lóc kể lể như thật sự có nghề, cần phải như vậy sao?
Hoàn toàn không cần thiết.
Đáng tiếc… Yêu tộc không có da mặt.
Triệu Đại Chính dẫn Lâm Phàm đi về phía đại diện. Lúc đi trên đường, lão tiếc hận nói: “Thật sự là đáng tiếc, sao lại để người chạy trốn chứ? Yêu tộc biết là ngươi làm, cũng đã nhìn ra thực lực của ngươi. Đối với bọn họ mà nói, ngươi chính là một loại uy hiếp. Sau này chỉ e bọn họ sẽ nhìn chằm chặp vào ngươi.”
“Nhưng mà, ngươi nói với ta một câu nói thật lòng, tên kia thật sự là ngươi giết?”
Lão thật sự chấn kinh rồi.
Cường giả của Thiên Yêu tộc, hình như là tu vi Đạo cảnh, là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng ở Thần Võ giới. Nhưng bây giờ lại bị nói là bị Lâm Phàm giết. Động tĩnh chuyện này gây ra rất là đáng sợ.
Thần Võ giới chú ý đến trạng thái cân bằng.
Bây giờ, cân bằng này bị đánh vỡ tất nhiên sẽ có nhiều chuyện theo đó mà xảy ra. Yêu tộc muốn tới nơi này chắc chắn là vì không muốn thấy một màn như vậy xảy ra.
“Đúng vậy, tên đó rất yếu.”
Khuôn mặt của Lâm Phàm rất bình tĩnh.
Trong lời nói của hắn, có thể thấy hắn không để vào mắt tên bị hắn đánh chết.
Bọn họ rất nhanh đã tới đại điện.
Khi tới ngoài cửa, Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên.
Hắn phát hiện ở trên đại điện được bao phủ bởi một lớp sương mù phẫn nộ. Xem ra là Yêu tộc thật sự rất phẫn nộ, đã ngưng tụ thành thực chất rồi. Thật đúng là không ngờ được mà.
Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, phải thể hiện khí thế của bản thân. Bằng không còn tưởng rằng bọn họ sẽ xem thường hắn.
Trong điện.
Thánh chủ và sư tôn đều có mặt. Sau đó hắn nhìn thấy vài vị cường giả của Yêu tộc.
“Tìm ta sao?” Lâm Phàm hỏi.
Chỉ khoảng nửa khắc sau khi Lâm Phàm tiến vào, vài vị cường giả Yêu tộc đều nhất trí nhìn vào Lâm Phàm. Trong ánh mắt của bọn họ lập lòe tia sáng, giống như là muốn nhìn thấu Lâm Phàm vậy.
Lúc trước bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ để ý một đệ tử Nhân tộc, nhưng bây giờ… cần phải coi trọng.
“Mấy vị này là tiền bối của Thiên Yêu tộc, bọn họ muốn hỏi ngươi một vài việc. Ngươi chỉ cần trả lời đúng sự thật là được.” Thánh chủ nói với hắn.
Nhưng giống như nội tâm những người khác, lão cũng rất khiếp sợ.
Lúc nghe thấy chuyện như vậy, lão thật không thể tin được,
Dù sao người bị chém giết chính là cường giả Đạo cảnh. Lâm Phàm mới vào Thiên Hoang thánh địa được bao lâu mà đã có năng lực như vậy, hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của bọn họ.
Chương 769 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]