Lúc Lâm Phàm lấy ra con mắt giả, nhóm tộc lão của Thiên Yêu tộc đã sớm có chút đứng ngồi không yên.
Quá nhục nhã.
Vị cường giả của liên minh Yêu tộc vẫn luôn giữ im lặng từ đầu đến cuối lại bình tĩnh nhìn Lâm Phàm.
Hắn ta không phải người của Thiên Yêu tộc mà là cường giả trong liên minh Yêu tộc.
Qua chuyện này, hắn ta phát hiện, Lâm Phàm có ý kiến rất lớn với Yêu tộc. Hơn nữa đúng là thực lực của bản thân hắn rất mạnh. Rõ ràng chỉ là Thiên Nhân cảnh tầng hai nhưng có thể bùng nổ sức mạnh chém giết cường giả Đạo cảnh.
Chuyện này đối với Yêu tộc mà nói chắc chắn là một tai họa.
Không thể để lại!
Tìm được một cơ hội tất nhiên phải chém giết, bằng không hậu hoạn vô cùng.
“Không hổ là Thiên Hoang thánh địa, nhân tài xuất hiện lớp lớp.”
Hắn ta biết nếu còn không nói lời nào nữa, nhóm tộc lão của Thiên Yêu tộc chưa chắc có thể nhịn được. Không cần phải làm sự tình phức tạp hơn nữa, dù sao làm cũng đã làm rồi, người chết cũng không thể sống lại.
Ầm ĩ cũng vô dụng.
Thánh chủ nói: “Nào có, đệ tử thánh địa không hiểu chuyện nên phát sinh xung đột với Thiên Yêu tộc khiến cho một vị tộc lão ngã xuống. Đây đúng là chuyện do thánh địa bọn ta. Nhưng mà… lão ta muốn động thủ với đệ tử thánh địa ta, chuyện này thật ra lại có chút vấn đề. Không lẽ Thiên Yêu tộc nhìn thấy đệ tử của thánh địa đều sẽ ra tay tàn hại sao?”
“Thánh chủ yên tâm. Chắc chắn không có khả năng này. Yêu tộc và Nhân tộc đã ngưng chiến mấy ngàn năm nay, chúng ta đều sinh hoạt cùng nhau ở Thần Võ giới, há có thể có mâu thuẫn? Đây chắc chắn là lời vô căn cứ.” Cường giả của liên minh Yêu tộc nói.
Lâm Phàm nói: “Lúc trước ta ở Thiên Kiêu vực nhìn thấy có không ít thiên kiêu của Yêu tộc động thủ với Nhân tộc bọn ta, thậm chí còn lấy việc hành hạ Nhân tộc đến chết làm niềm vui.”
“Mọi người đều không cùng một giống loài hà tất phải dối trá che giấu chứ? Các ngươi đi vào thánh địa tìm ta, đơn giản là muốn nhìn xem ta sâu cạn như thế nào. Bây giờ ta có thể giết cường giả Đạo cảnh của các ngươi. Đối với các ngươi, đây chính là một loại uy hiếp.”
“Là Yêu thì phải nghĩ cho thoáng, hà tất phải dối trá? Thiên Yêu tộc muốn giết ta, ta khi nào cũng hoan nghệnh. Dù sao thì thời gian còn lại của các ngươi cũng không còn nhiều lắm.”
Nghe thấy những lời Lâm Phàm nói, Triệu Đại Chính muốn che miệng Lâm Phàm lại ngay lập tức.
Đừng nói nữa.
Vốn đều là nghĩa đen bây giờ lại bị ngươi nói trắng ra như thế, không để cho người khác bất kỳ bậc thang nào, còn muốn thể diện hay không?
Rầm!
Tộc lão Thiên Yêu tộc đột nhiên đánh nát bàn trà, đứng dậy ngay lập tức: “Được, nếu thánh địa đã thừa nhận đệ tử giết tộc lão của Yêu tộc ta. Vậy thì tốt. Ta cũng không có chuyện gì khác nữa. Vậy cáo từ.”
Bọn họ không thể nhịn được nữa, chỉ là không tiện động thủ.
Đối phương hoàn toàn không cho bọn họ thể diện mà còn mở miệng châm chọc bọn họ.
“Ai!” Cường giả của liên minh Yêu tộc lắc đầu, hắn ta gật đầu với thánh chủ sau đó cũng rời đi theo nhóm tộc lão của Thiên Yêu tộc.
Lúc rời đi, bọn họ có nhìn thoáng qua Lâm Phàm, từng đôi mắt nhỏ đầy phẫn nộ nhìn thẳng vào Lâm Phàm.
Tuy rằng không có tiếp xúc thực chất, nhưng lửa giận trong ánh mắt kia cũng sắp đốt Lâm Phàm ra thành tro.
“Đi nhé, không tiễn.”
Lâm Phàm vẫy tay, hắn cũng không quá để tâm tới chuyện này, biểu hiện rất bình thản.
“Ngươi ấy à, hà tất không cho Thiên Yêu tộc thể diện?” Thánh chủ nói.
Thật ra lão biết có cho thể diện hay không cũng như vậy, nhưng cũng không cần phải xé rách thể diện như thế.
Lâm Phàm nói: “Cho bọn hắn thể diện làm gì. Có cho hay không cũng như vậy, Thiên Yêu tộc tất nhiên sẽ nghĩ cách giết ta.”
“Không phải là Thiên Yêu tộc muốn giết ngươi mà toàn bộ Yêu tộc đều muốn giết ngươi. Ngay cả Nhân tộc chúng ta chỉ sợ cũng có người không muốn nhìn thấy ngươi như vậy.” Thánh chủ nói trắng ra: “Ngươi bại lộ thực lực của mình, mọi người đều đã biết chuyện rồi. Một vài người chính là không thể thấy ngươi tốt lành được.”
“Ta không sợ.”
Lâm Phàm biết loại tình huống này, nhưng mà hắn không sợ hãi chút nào.
Muốn giết hắn lại không dễ dàng như vậy đâu.
“Yên tâm đi. Dù ngươi có sợ hay không, thánh địa cũng sẽ che chở ngươi. Đúng là không nhìn ra mà. Lúc này vừa mới bao lâu mà ngươi đã tu luyện đến tình trạng này. Ngày thường ngươi che giấu cũng đủ thâm đấy. Đáng tiếc… lại bị Yêu tộc phát hiện.” Thánh chủ cảm thán.
Kể cả khi bọn họ còn trẻ cũng không biến thái như vậy.
Lâm Phàm cười thể hiện khiêm tốn, không thể biểu hiện quá ra oai. Dù sao cũng đều là người trong nhà, hà tất phải thương tổn lẫn nhau chứ?
Nơi xa.
Tộc lão Yêu tộc rời đi lúc này mới trút giận. Yêu lực khủng bố xỏ xuyên qua núi sông.
Uy áp mạnh mẽ quét ngang mọi thứ, đã sớm phá hư mọi thứ xung quanh, cảnh vật cũng theo đó mà thay đổi.
“Thứ khốn kiếp. Bản tọa muốn giết hắn.” Tộc lão Thiên Yêu tộc rống giận, hận không thể bầm thây vạn đoạn Lâm Phàm. Chuyện ở thánh địa đã hoàn toàn chọc giận lão ta.
Cường giả của liên minh Yêu tộc nói: “Phải nghĩ biện pháp giải quyết hắn, bằng không hậu hoạn vô cùng.”
“Làm sao để giải quyết? Có người luôn trông hắn, không dễ động thủ.” Một vị khác tộc nói.
“Chưa chắc, luôn có cơ hội.”
“Nói cũng đúng. Hắn xuất hiện. Không phải một mình Yêu tộc muốn giết hắn mà tất cả mọi người đều muốn giết hắn. Dù sao quá thiên kiêu cũng không phải là chuyện tốt.”
U Tử phong.
Thánh chủ và Đường Phi Hồng sóng vai đứng cạnh nhau, mắt bọn họ cùng nhìn về phía phòng của Lâm Phàm.
“Sư muội. Đệ tử này của ngươi thật sự cho ta kinh hỉ quá lớn. Nhưng sau này sợ là sẽ có phiền toái, cần phải cẩn thận một chút mới được.”
Thánh chủ lo lắng những gì mà Lâm Phàm có thể gặp sau này.
Trải qua việc này, điểm khủng bố của hắn đã hoàn toàn bại lộ ra bên ngoài.
Những người đó chắc chắn không cho phép hắn trưởng thành.
Đường Phi Hồng trầm giọng nói: “Hắn có thủ đoạn bảo mệnh mà ngay cả ta cũng không biết.”
“Có ý gì?”
Nghe thấy lời này của sư muội, trên khuôn mặt của thánh chủ để lộ vẻ nghi hoặc.
Thủ đoạn bảo mệnh mà ngay cả ngươi cũng không biết?
Chương 771 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]