Đường Phi Hồng lắc đầu, không nói thêm gì.
Bà ta có để lại tay sau bên người Lâm Phàm là để bảo vệ hắn bình an. Nhưng ai có thể ngờ được mấy lần hắn đều mất tiêu trong hư không, vô tung vô ảnh. Ngay cả truy tìm tung tích cũng không thể làm được.
Bởi vậy, bà mới có thể xác định Lâm Phàm có thủ đoạn bảo mệnh.
Thánh chủ thấy sư muội không để ý tới lão nên cũng không truy vấn nữa, lão cũng không muốn tự khiến bản thân không vui.
Chuyện của Yêu tộc hoàn toàn được lan ra khắp Thần Võ giới.
Tộc lão Thiên Yêu tộc bị đệ tử tucra Thiên Hoang thánh địa chém giết. Đây là chuyện rất mất mặt, đồng thời cũng giống như thả một quả bom vào trong hồ cá vậy, tạo nên rung chuyển động trời.
Đây chính là một chuyện lớn.
Tộc lão Thiên Yêu tộc chắc chắn là cường giả Đạo cảnh, mà đệ tử của Thiên Hoang thánh địa chỉ mới tu vi gì?
Với số tuổi này, chỉ với số tuổi này cũng không có khả năng làm được.
Sau đó, sau khi đã tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, tất cả mọi người đều bị khiếp sợ. Chỉ có thể nói là Thiên Hoang thánh địa muốn triệt để bay lên hay sao, vậy mà lại xuất hiện đệ tử yêu nghiệt như thế?
Ngay tức khắc, không chỉ là Yêu tộc muốn diệt trừ Lâm Phàm mà ngay cả một vài thế lực lớn của Nhân tộc cũng đang thương thảo chuyện này. Dù sao Lâm Phàm xuất hiện đã đánh vỡ những gì bọn họ biết. Có yêu hiếp, rốt cuộc quá yêu nghiệt. Một khi để hắn hoàn toàn phát triển, chắc chắn sẽ là tồn tại khủng bố.
Trong phòng.
Lâm Phàm ngồi khoanh chân, thành thật tu luyện, không nghĩ về những chuyện bên ngoài.
Hắn biết có rất nhiều người muốn giết hắn, Thiên Yêu tộc chắc chắn đang nghĩ cách để bóp chết hắn.
Tuy rằng hắn có thủ đoạn bảo mệnh, nhưng nếu bị cường giả vây công, chỉ có thể an toàn thoát đi. Cảm giác đó khiến cho người ta rất khó chịu, cần phải lấy thủ đoạn cường ngạnh dạy đỗ đối phương mới thoải mái nhất.
Bởi vậy, tu luyện mới là quan trọng nhất.
Những chuyện khác hắn không muốn quản nhiều.
Chỉ cần hắn ổn định, ai cũng không thể làm gì hắn.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn có một đám cường giả ở phụ cận thánh địa, bọn họ đang muốn ngồi canh khi nào hắn xuất hiện sẽ dùng thủ đoạn nhanh như chớp đánh chết hắn.
Vậy thì hắn không đi ra ngoài thôi.
Hắn cứ tu luyện ở thánh địa, vẫn luôn tu luyện mãi đến Đạo cảnh, xem ai có thể chờ được ai.
Ngưu Tất ngoan ngoãn nằm cạnh một bên. Nó đột nhiên phát hiện biểu cảm của chủ nhân nhà mình có chút phong phú. Kể từ sau khi hắn trở lại trong phòng, hắn hình như vẫn luôn nghĩ tới chuyện gì đó, cũng không biết là hắn nghĩ gì, dù sao cứ có cảm giác kỳ quái.
Nó không hề nghĩ ngợi nữa, ngoan ngoãn chờ đợi, thành thật tu luyện. Thân là đời sau của Thiên Long nhất tộc, cần phải tái hiện lại quang mang, vinh quang lúc trước.
Một nơi nào đó trong rừng cây.
Kiếm Nhất Thiên biết được tin tức mới nhất của Lâm Phàm, biểu cảm của hắn ta rất khiếp sợ, giống như là thấy quỷ vậy.
Đối với hắn ta, đánh bại Lâm Phàm chính là mục tiêu cho đến bây giờ của hắn ta. Bây giờ nghe thấy tin tức mới nhất của Lâm Phàm lại khiến cho hắn ta khiếp sợ. Thậm chí còn có thể nói là hắn ta hoàn toàn há hốc mồm.
“Kỳ quái, như thế này làm sao ta có thể đuổi theo được?”
Kiếm Nhất Thiên phát ngốc.
Giống như kiểu mọi người rõ ràng đều đang cùng đứng trên một vạch xuất phát. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn hắn đã tăng lên tới tình trạng này, quả thực là dọa cho hắn ta muốn tè ra quần.
Hắn ta ngộ được một kiếm này rất mạnh. Nhưng… cũng không mạnh đến mức có thể dùng một kiếm mà chém Đạo cảnh được.
Đùa à?!
Thời gian trôi mau. Đã mấy tháng trôi qua.
U Tử phong vẫn bình tĩnh như bình thường, không có bất kỳ chuyện gì xảy ra. Vốn dĩ người đã ít, lúc trước, khi Đường Phi Hồng bế quan, căn bản không có bất kỳ người nào sống ở đây cả.
Mà bây giờ… đệ tử Lâm Phàm thu nhận vào cũng người thích tu luyện. Chỉ còn một mình tiểu lão đầu đến bây giờ vẫn không rõ ràng sự tồn tại của bản thân có ý nghĩa gì.
Có lẽ là để tăng thêm chút hơi thở sinh hoạt cho U Tử phong.
Lão còn có thể có ích trong việc gì khác nữa?
Một chút tác dụng cũng không có.
Muốn cái gì là không có cái nấy. Muốn thực lực, không thực lực. Lúc trước lão còn có thể làm người bảo hộ, bây giờ thì làm cái mông ấy!
“Ai!”
Tiểu lão đầu nhìn cửa phòng đang nhắm chặt. Lão chửi thầm trong bụng.
“Thật là kẻ điên cuồng tu luyện, hoàn toàn không biết mỏi mệt.”
Tiểu lão đầu cảm thán.
Nhưng nói thật, lão không thể không bội phục tính kiên nhẫn của Lâm Phàm. Người bình thường có ai có thể chịu nổi cường độ tu luyện này. Hắn hoàn toàn dùng toàn bộ thời gian rảnh rỗi vòa việc tu luyện.
Nhìn tình huống bây giờ, cũng không biết khi nào hắn xuất quan.
Bên ngoài thánh địa, bốn phương tám hướng nhìn như đang yên lặng nhưng thực ra lại ẩn giấu đủ loại nguy hiểm đằng sau nó.
Yêu tộc có thể buông tha cho Lâm Phàm sao?
Chắc chắn là không thể nào buông tha được.
Sớm đã có cường giả trốn tránh ở chỗ tối trong hư không, khi nào cũng quan sát động tĩnh của thánh địa. Chỉ cần là Lâm Phàm xuất hiện tất nhiên sẽ theo dõi hắn, dùng thủ đoạn nhanh như chớp trấn áp hắn.
Nhưng mà… Cường giả cũng có sức chịu đựng.
Bọn họ đã chờ đợi lâu như vậy còn chưa nhìn thấy đối phương ra khỏi cửa.
Bọn họ như thế này chính là ôm cây đợi thỏ.
Có thể chờ đến hay không còn cần phải xem Lâm Phàm có cho bọn họ cơ hội hay không.
Thiên Yêu tộc muốn giết Lâm Phàm, Yêu tộc khác cũng muốn giết, ngay cả Vu Thần tộc cũng đang âm thầm hành động.
Nhưng những hành động này đều không có bất kỳ tiến triển gì.
Lâm Phàm không đi ra khỏi thánh địa, bọn họ căn bản không thể hạ thủ được.
Còn về việc làm căng với Thiên Hoang thánh địa một lần, đây chính là một lựa chọn rất không sáng suốt, cần hy sinh rất lớn. Huống hồ, nếu như Yêu tộc bọn họ dám động tới thánh địa, những thế lực khác há có thể ngồi xem mặc kệ? Chắc chắn đến lúc đó sẽ ra tay trợ giúp.
Chờ đến khi đó, mọi chuyện đã có thể trở nên càng đáng sợ.
“Sư tôn, gần đây Lâm sư huynh đang làm gì vậy?” Ngô Uân dò hỏi.
Hắn ta tất nhiên Lâm Phàm đã gây ra chuyện. Trong lòng hắn ta cũng nghĩ có gan thì rời khỏi thánh địa đi. Đến lúc đó, tình trạng của hắn có thể nguy hiểm.
Chương 772 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]