Tiểu lão đầu chớp mắt. Nghe mà xem, lời này là tiếng người sao?
Lão cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, dù sao lão cũng không thể chấp nhận được.
Lâm Phàm tiếp tục bế quan, nhóm thế hệ trước của thánh địa cảm thán.
Tiểu tử này thật sự quá kiên nhâc. Có thể chịu đựng được chốn phồn hoa bên ngoài, không muốn đi ra ngoài chơi đùa mà lại bế quan tu luyện. Chỉ cần không có vấn đề gì xảy ra, tương lai tất sẽ có thành tựu lớn.
Năm đầu tiên.
Lâm Phàm tu luyện, không bước ra khỏi cửa phòng. Ai tới hắn cũng không để ý, tiểu lão đầu chưa từng thấy cánh cửa kia mở ra khi nào.
Yêu tộc từ bỏ việc ngồi canh xung quanh thánh địa mà là tiến hành truy nã. Ai ở bên ngoài gặp phải Lâm Phàm, nếu thông báo ngay lập tức sẽ nhận được khen thưởng của Yêu tộc.
Dù sao ngồi canh cũng quá khó.
Ai có thể ngờ được tên này vậy mà lại có thể rút đầu rụt cổ như vậy. Hắn cứ chui mãi trong thánh địa không đi ra ngoài, suýt nữa khiến cho tâm thái của bọn họ đều hỏng hết.
Tất nhiên, Thiên Yêu tộc tin rằng một ngày nào đó hắn chắc chắn sẽ xuất hiện. Đến lúc đó, xem hắn như thế nào. Chẳng sợ có Thiên Hoang thánh địa che chở, bọn họ cũng không thể luôn bảo hộ hắn trong nhà kính được.
Năm thứ hai trôi qua.
Lâm Phàm chỉ đi ra một lần để hô hấp bầu không khí mới mẻ, sau đó hắn ngay lập tức trở về bế quan tu luyện, hoàn toàn giống như là nhập ma vậy.
Tiểu lão đầu chỉ có thể giơ ngón tay cái lên, tỏ vẻ bội phục.
Lão rất muốn biết, rốt cuộc là hắn muốn tu luyện đến cảnh giới gì mới có thể xuất quan. Hơn nữa khi hắn xuất quan cuối cùng sẽ là cái dạng gì.
Lão rất chờ mong.
Kể từ khi Lâm Phàm bế quan tu luyện giống như đã mai danh ẩn tích vậy. Mấy người của Yêu tộc thật sự giống như là đã quên đi Lâm Phàm. Nhưng theo tiểu lão đầu thấy, đây rõ ràng là chuyện không có khả năng.
Đã rất lâu rồi Phục Bạch chưa nhìn thấy Lâm Phàm. Hắn ta biết được Lâm sư đệ đã bế quan đến tận bây giờ. Trong lòng hắn ta ngoại trừ bội phục chính là bội phục.Hắn ta biết áp lực trên người Lâm sư đệ lớn đến chừng nào.
Theo những gì hắn ta thấy, sư đệ đang bị toàn bộ Yêu tộc nhìn chằm chằm.
Dù có đi đến nơi nào cũng rất nguy hiểm.
Toàn bộ Yêu tộc muốn giết sư đệ. Dưới tình huống hư vậy, ai có thể chịu được loại áp lực đáng sợ này chứ?
Nên hắn ta không quấy rầy sư đệ tu luyện, chờ đợi sư đệ xuất quan.
Mãi đến năm thứ ba.
Kẽo kẹt!
Tiếng động chờ mong hồi lâu phát ra.
Tiểu lão đầu đột ngột ngẩng đầu, thình lình phát hiện có một bóng người xuất hiện ngay trước phòng. Hay lắm, tên nhóc này, bế quan một lần đến ba năm, cuối cùng cũng chịu đi ra. Lão chạy chậm tới trước mặt Lâm Phàm.
“E là tiến triển không đơn giản đâu.”
Lão bức thiết muốn biết Lâm Phàm cuối cùng đã tu luyện đến cảnh giới gì rồi.
“Khiêm tốn.”
Lâm Phàm rất bình thản. Đối với hắn mà nói, tu vi tăng lên không phải là chuyện rất bình thường sao? Hoàn toàn không cần phải đại kinh tiểu quái như vậy. Trong ba năm bế quan này, hắn thu hoạch rất lớn.
Quả nhiên chỉ có chịu được tịch mịch mới có thể có thu hoạch.
Tu vi của hắn đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng ba, hơn nữa còn là tầng ba viên mãn. Khoảng cách tới Đạo cảnh chỉ còn một chút nhưng hắn không định tăng lên mà hắn chuẩn bị đi ra ngoài tìm ngọn lửa cuối cùng.
Tìm được ngọn lửa cuối cùng, hoàn thành dung hợp.
Bước vào Đạo cảnh, trở thành chân chính cường giả tuyệt thế của Thần Võ giới.
Rất ổn định.
Hắn đã suy nghĩ mọi chuyện xong hết rồi.
Còn về việc rời khỏi thánh địa sẽ bị cường giả Yêu tộc phục kích, hắn đã hoàn toàn không để tâm tới chuyện này.
Tới thì tới.
Ai sợ ai chứ?
Khi Lâm Phàm vừa xuất quan.
Đường Phi Hồng đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
“Sư phụ.”
Lâm Phàm nhận thấy sư phụ đã không gặp hắn ba năm rồi, ánh mắt kia trông như không chút gợn sóng, nhưng thật ra lại chất chứa một loại tình cảm khiến người ta khó xử.
Sư phụ thực sự rất khổ, nhất định là đã rất đau khổ.
Lúc tu vi Lâm Phàm còn kém, sư phụ có thể thần không biết quỷ không hay mà khiến hắn hôn mê, muốn làm gì thì làm, nhưng tình hình hiện giờ đã khác, tu vi của hắn tăng cao, vẫn muốn làm hắn ngất như vậy, thích làm gì thì làm sao, không có cửa đâu.
“Ngươi đã là Thiên Nhân cảnh tầng ba rồi ư?”
“Thưa sư phụ, đệ tử đã đạt tới tầng ba viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào Đạo cảnh, ta định đi tìm Nhân Hỏa thử.” Lâm Phàm nói.
Tiểu lão đầu đứng nghe bên cạnh, cả thể xác và tinh thần đều chấn động mãnh liệt.
Nghe kìa!
Cuộc đối thoại giữa người với người thôi mà, sao lại bá đạo tới thế, có thể nói tiếng người được không vậy, tầng ba viên mãn, lúc nào cũng có thể bước vào Đạo cảnh, còn muốn đi tìm Nhân Hỏa.
Ôi thần linh ơi!
Có thể chừa cho người khác một con đường sống không?
Trước mắt không bàn tới cảnh giới, nội Thiên Địa Nhân Tam Hỏa này thôi, đã mấy ai có được?
Ngươi còn trẻ tuổi mà đã muốn thu tập Tam Hỏa rồi, hơi quá đáng rồi đó.
Vẻ mặt Đường Phi Hồng bình tĩnh.
Nhưng nội tâm lại cực kỳ kinh sợ.
Đệ tử do mình thu nhận, thật không ngờ lại biến thái tới thế, trước kia bà ta cũng không nhìn ra hắn có bao nhiêu thiên phú, mà hiện tại, hắn lại nói mình lúc nào cũng có thể bước vào Đạo cảnh, việc này…
Không còn lời nào để miêu tả nổi nữa rồi.
Thậm chí, bà ta còn chưa từng gặp ai yêu nghiệt như vậy, cho dù là Thiên Tôn chuyển thế cũng chẳng thể tiến triển nhanh đến thế.
“Thiên Yêu tộc muốn giết ngươi, ngươi biết không?” Đường Phi Hồng hỏi.
“Biết.”
Sao hắn có thể không biết Yêu tộc muốn giết mình?
Nhưng hắn cóc sợ.
Giết thì giết, còn phải coi ai lợi hại hơn ai đã.
Lâm Phàm còn chẳng xem cường giả Yêu tộc ra gì, hiện giờ đối với hắn, Đạo cảnh tầm thường tới đứa nào thì giết đứa đó, cho dù là Đạo cảnh tầng ba đi nữa cũng chưa chắc hắn không xử được, nhưng cường giả thuộc loại cảnh giới này, làm gì có chuyện tùy tiện tới giết hắn.
Sẽ gây ra động tĩnh khá lớn.
Nếu để thánh địa biết được, tuyệt đối sẽ tìm cách bắt Yêu tộc trả một cái giá thật đắt, đến lúc đó thế cục chính là đại chiến giữa cường giả, không thể dễ dàng kết thúc được nữa.
Chương 774 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]