Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 775: CHƯƠNG 775: CHẮC ÔNG GIÀU CÓ LẮM CHỨ GÌ (1)

“Ngươi tự có suy tính của mình, vi sư không ngăn cản.” Đường Phi Hồng nói.

“Đa tạ sư phụ.”

Lâm Phàm chuẩn bị đi những cái đó địa phương thử thời vận, có khả năng được đến, cũng có khả năng liền không có, hết thảy xem mệnh.

Sau khi Đường Phi Hồng rời đi.

“Ngươi thật sự dám ra ngoài sao?”

Tiểu lão đầu cảm thấy Lâm Phàm chính là một kẻ tài cao mà gan cũng lớn, thậm chí lão còn cảm giác, hắn tự tin đến thế, chính là vì hắn hoàn toàn có thể ỷ vào năng lực của bản thân, chắc chắn giết chết được cường giả Đạo cảnh Yêu tộc.

Đây là vượt cấp giết cường giả đó.

“Có gì không mà dám, lúc này ta còn mong cường giả Yêu tộc tìm tới ta nữa kìa.” Lâm Phàm cười nói.

Tiểu lão đầu còn biết nói gì hơn?

Lão chỉ có thể thốt lên hai từ trâu bò.

Thật sự là quá ghê gớm, lão không hiểu vì sao, lâu rồi mà lão chẳng nhớ nhung gì tới đồ đệ cũ của mình, cũng may là hắn ta đã không còn, nếu không nhất định hắn ta sẽ rất sốc.

Ai mà chịu nổi.

“Ghê thật.”

Lão không biết nói gì hơn, chỉ đành thành thật khen ngợi.

Nơi có Nhân Hỏa, chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà còn đều là nơi cấm địa, không biết nguy hiểm đến nhường nào, hơn nữa nếu thật sự xuất hiện ma trơi u minh, hiển nhiên sẽ phải nổ ra một cuộc chiến tranh đoạt thảm khốc.

Sau khi bế quan ra, đương nhiên hắn sẽ đi dạo vòng quanh thánh địa.

Để các sư tỷ đáng yêu nhìn ngắm dung nhan hắn.

Dù sao thì đây cũng là việc hắn hay làm từ trước tới giờ.

Chuyện Yêu tộc khiến hắn hơi áp lực, chỉ có thể bế quan tu luyện, gia tăng cảnh giới, nhưng giờ loại áp lực này đã không còn, tất nhiên hắn cũng không quá lo lắng nữa.

Từ khi Lâm Phàm xuất hiện.

Thánh địa cũng sôi động theo.

Các sư tỷ sư muội đều nhớ Lâm Phàm đến mức sắp phát điên rồi, không được nhìn thấy Lâm Phàm mỗi ngày, các nàng cảm giác như nhân sinh không còn gì lưu luyến.

Bây giờ sư đệ đã xuất hiện.

Toàn bộ thánh địa cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.

“Cuối cùng cũng đã ra tới.”

Trong đám người phía xa.

Ngô Uân nhìn Lâm Phàm, hắn bế quan ba năm, giờ đã chịu xuất hiện, hắn ta biết Yêu tộc đã gây ra áp lực rất lớn cho Lâm Phàm, nên hắn mới trốn đây để lánh nạn, hiện tại xem ra đã trốn đến mắc mệt rồi, muốn ra ngoài xem thử tình hình thế nào.

Ha ha.

Yêu tộc còn chưa bỏ qua cho ngươi đâu.

Chúng vẫn luôn nhớ kỹ mặt ngươi đấy.

Chỉ cần ngươi rời khỏi Thiên Hoang thánh địa, thế thì kết cục của ngươi sẽ cực kì thê thảm.

Đột nhiên.

Ngô Uân cảm giác hình như là Lâm Phàm đã thấy mình, ánh mắt hắn bất ngờ liếc qua đây.

Hắn ta không hiểu vì sao.

Nội tâm bản thân lại chợt kinh sợ.

Cứ như sẽ có chuyện gì đó không tốt xảy ra.

Để tránh bị Lâm Phàm tóm lấy, Ngô Uân chuẩn bị lui đi, né khỏi tầm mắt của tên khốn này cái đã.

Nhưng vào lúc này.

Một tiếng gọi khiến hắn ta hốt hoảng.

“Ngô sư đệ, đừng gấp…”

Hừ!

Ngô Uân không ngờ Lâm Phàm thế mà lại thật sự gọi mình, hắn ta giả vờ không nghe thấy, bước nhanh hơn, muốn mau chóng rời đi, hắn ta biết Lâm Phàm kêu mình thì tuyệt đối không có chuyện gì tốt.

“Hầy, đi đâu vậy, sư huynh gọi ngươi, ngươi không nghe thấy sao?”

Cuối cùng hắn ta vẫn bị Lâm Phàm bắt được.

“Sư huynh, huynh kêu ta đấy à?” Ngô Uân vờ như thật sự không nghe thấy, tỏ ra hết sức vô tội.

“Đúng vậy, gọi ngươi cả nửa ngày, sao lại không nghe thấy?” Lâm Phàm cười hỏi.

Ngô Uân chớp chớp mắt, gãi đầu: “Thật sự không nghe được.”

Lâm Phàm vỗ lên bả vai Ngô Uân: “Đi, đi với ta.”

“Sư huynh, đi đâu vậy?”

“Thì cứ đi theo ta là được.”

Lâm Phàm tỏ vẻ thần bí như vậy, làm Ngô Uân vô cùng nghi ngờ, không biết là rốt cuộc hắn muốn làm gì, đồng thời hắn ta cũng khá khẩn trương, chỉ mong tên khốn tuyệt đối đừng gài bẫy ta.

Trên đường Lâm Phàm dẫn hắn ta đến nơi ở của Triệu trưởng lão.

Trong đầu Ngô Uân chợt cảm thấy hơi không ổn.

Nhất định là tên ôn dịch này muốn hãm hại ta.

“Triệu trưởng lão, ta đến thăm người.” Lâm Phàm biết Triệu trưởng lão là trưởng lão chính trực nhất thánh địa, hắn rất kính nể phẩm chất này của ông ta, chứ nào như sư phụ nhà mình, luôn thèm khát cơ thể hắn.

Triệu Đại Chính cười đáp: “Ừm, ngươi bế quan ba năm, không ngờ vừa xuất quan đã tới hỏi han lão già này, đúng là không ngờ tới.”

“Triệu trưởng lão quá lời rồi, vừa nãy ta gặp được Ngô sư đệ, nên tiện thể đến thăm trưởng lão luôn.” Lâm Phàm bắt chuyện trước, nhưng trái lại thì hắn không chủ động nói nhiều, mà chỉ đợi trưởng lão nói tiếp.

Ngô Uân thoáng chột dạ.

Có một loại cảm giác không ổn lắm.

Hắn ta vẫn luôn biết, tên khốn Lâm Phàm này có định kiến với mình, lúc mới đầu hắn ta cũng chưa có cảm giác này, nhưng hiện tại càng nghĩ, hắn ta càng khẳng định là hắn có vấn đề.

Triệu trưởng lão cười.

“Ngươi thấy mấy năm nay sư đệ ngươi tiến bộ thế nào?”

Lâm Phàm híp mắt, nhìn Ngô Uân.

Quan sát thật cẩn thận.

Ngô Uân bị ánh mắt Lâm Phàm nhìn đến mức hơi hoảng sợ.

“Trưởng lão, người vẫn còn cưng chiều Ngô sư đệ quá đấy.” Lâm Phàm thở dài đánh giá: “Trong suốt ba năm, tu vi này của sư đệ vẫn còn khá yếu, đương nhiên, nếu xét trên đệ tử tầm thường, tu vi đó cũng không quá tệ, nhưng Ngô sư đệ lại là đồ đệ cưng của Triệu trưởng lão, có một vị cường giả như thế bồi dưỡng, tốc độ gia tăng này, thật ra hơi chậm đó.”

Con khỉ!

Ngô Uân biết ngay là tên khó ưa này dẫn hắn đến đây, tuyệt đối sẽ có chuyện mà.

Không ngờ còn có vụ này.

Chẳng lẽ hắn biết mình có vấn đề?

Không thể nào.

Đối phương tuyệt đối không biết nguồn gốc của hắn ta, có lẽ lúc trước, khi Ngô Uân tới đây, hắn ta luôn muốn đối phó Lâm Phàm, thế nên đã khiến đối phương nhìn ra mình có ý không tốt với hắn, vì vậy hắn mới ghi hận trong lòng.

Chỉ cần tìm được cơ hội là hắn sẽ nhằm vào mình ngay.

Hừm… Rất có thể là như vậy.

Lúc bấy giờ.

Triệu Đại Chính giữ im lặng, ông ta cẩn thận suy xét những lời góp ý của Lâm Phàm, cảm thấy hắn nói khá đúng.

Đệ tử bình thường thì có yêu cầu riêng dành cho đệ tử bình thường.

Ai mà chẳng hy vọng đồ đệ của mình có thể càng thêm ưu tú.

Ông ta cũng như thế.

“Ừm… Ngươi nói cũng phải.” Triệu Đại Chính gật đầu, đồng ý với nhận xét của Lâm Phàm.

Chương 775 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!