Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 776: CHƯƠNG 776: CHẮC ÔNG GIÀU CÓ LẮM CHỨ GÌ (2)

Ngô Uân đứng bên cạnh không nói lời nào.

Mẹ nó đây có được xem là công bằng không vậy?

Người sáng suốt, hầu như đều có thể nhìn ra, công bằng chỗ nào chết liền, vấn đề cực kì lớn thì có.

Ta mới là đồ đệ cưng của người mà.

Người không thể luôn nghe theo người khác như vậy được.

Lâm Phàm nói tiếp: “Trưởng lão, vậy nên người không thể quá mềm lòng, phải nghiêm khắc hơn với sư đệ mới được, sớm nghiêm khắc sẽ tốt cho đệ ấy về sau.”

Sau đó, hắn khẽ vỗ vai Ngô Uân.

“Sư đệ, đừng trách sư huynh, ta nói những lời này đều là vì tốt cho ngươi.”

Ngô Uân chẳng buồn nối một câu, hắn ta liếc mắt nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình.

Trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ.

Đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ.

Rốt cuộc là ai đã cho hắn dũng khí vậy?

“Đồ nhi, sư huynh nghĩ cho ngươi như thế, ngươi còn đứng thất thần ở đó làm gì?” Triệu Đại Chính rất có thiện cảm với Lâm Phàm, ông ta vô cùng hâm mộ Đường Phi Hồng, thế mà lại thu nhận được một đệ tử hiểu chuyện đến thế.

Không chỉ biết tự mình nỗ lực, mà còn tình nguyện dìu dắt sư đệ.

Thật là quá tốt bụng.

Triệu Đại Chính vui muốn khóc, thánh địa càng ngày càng phát triển, lớp trẻ đều tiến bộ vượt bậc.

“À…”

Ngô Uân phản ứng lại, tỏ ra vô cùng sửng sốt.

Rõ ràng là hắn ta đã bị lời nói của sư phụ làm cho ngớ người.

Hắn suy nghĩ cho ta?

Có nhầm không vậy?

“Còn không mau cảm ơn sư huynh đi, ngày xưa sư huynh ngươi khắc khổ tu luyện, mà vẫn không quên quan tâm quá trình phát triển của ngươi, còn vi sư thì lại thấy ngươi đã vất vả một khoảng thời gian, nên muốn để ngươi thong thả một lúc, nếu không nhờ sư huynh ngươi nhắc nhở, e là ta còn chưa biết ngươi sẽ còn muốn nhàn hạ đến khi nào.”

Triệu Đại Chính nói nguyên một tràn, khiến Ngô Uân cảm giác sư phụ của mình như đang bị người ta khống chế, thân là trưởng lão, thế mà lại không hề có chính kiến, chỉ một đệ tử thôi mà hắn nói gì là người lập tức thuận theo cái đó.

Việc này…

Ngô Uân cạn lời luôn rồi.

Hoàn toàn không biết nói gì hơn.

“Đa tạ sư huynh nhắc nhở.” Ngô Uân lên tiếng.

“Không có gì, chăm chỉ bế quan, gia tăng tu vi, đây mới là chuyện nên làm nhất lúc này.” Lâm Phàm nói.

Hắn cứ luôn cảm thấy thằng ranh này có vấn đề.

Cảm giác hết sức kỳ quái.

Bởi vậy, hắn rất mong Ngô Uân sẽ luôn siêng năng bế quan, đừng không rảnh rỗi là lại đi dạo trong thánh địa cả ngày.

Ngô Uân bị Lâm Phàm chọc tức thiếu điều muốn nhào tới đánh đối phương tơi bời.

Nhưng năng lực bản thân không cho phép hắn ta làm như vậy.

Mà Triệu Đại Chính lại rất tin tưởng Lâm Phàm, hắn ta không thể làm gì khác, chỉ có thể chịu đựng.

“Đồ nhi, sau khi nghe sư huynh ngươi góp ý, vi sư rất có động lực, chuẩn bị định ra mục tiêu nhỏ, chúng ta sẽ bế quan vài năm, tranh thủ đột phá cảnh giới cao hơn nữa, đan dược này nọ, vi sư cũng đã chuẩn bị xong cho ngươi, ngươi cứ an tâm tu luyện đi.” Mấy năm nay Triệu Đại Chính đã tích lũy được không ít tài nguyên, dốc lòng bồi dưỡng một đệ tử là không thành vấn đề.

Ngô Uân ngây ra.

Hoàn toàn bị sư phụ chỉnh cho ngây người.

Người đang nghiêm túc đó hả?

Thế mà còn mục tiêu nhỏ vài năm nữa chứ… Hắn ta muốn phản kháng, nhưng phản kháng kiểu gì đây?

Tuyệt vọng.

Thật sự quá tuyệt vọng.

Hắn ta tặng cho Lâm Phàm một ánh mắt ‘mã cha nhà ngươi’, xem như ngươi lợi hại, ngươi là nhất.

“Trưởng lão, nếu không còn việc gì khác, ta xin phép cáo từ trước.” Lâm Phàm nói.

“Được, ngươi cứ đi làm việc của mình đi.”

Triệu Đại Chính tỏ vẻ vui mừng.

Đúng là một đệ tử tốt.

Nếu có thể quay về lúc sư tỷ thu nhận đồ đệ, nhất định ông ta sẽ giành Lâm Phàm trước, thu hắn làm đệ tử ngay trước mặt Đường Phi Hồng, thật sự là quá hiểu chuyện.

Ngô Uân nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm rời đi.

Hắn ta bắt đầu lên tiếng.

“Sư phụ, bế quan hoài cũng không tốt, bế quan là thói quen của sư huynh, nhưng điều đó không có nghĩa là ta cũng thích giống hắn.” Ngô Uân thật sự không muốn bế quan, việc này ảnh hưởng cực kì lớn đến hắn ta, hắn ta nằm vùng trong thánh địa, không phải tới để tu luyện, mà là tới để điều tra tình hình.

Nếu hắn ta luôn bế quan thì sẽ rất ảnh hưởng.

“Sao? Đồ đệ của Triệu Đại Chính ta thế mà lại thua kém người khác à?”

Triệu trưởng lão hỏi vặn lại.

“Đương nhiên là không phải.” Ngô Uân bị cứng họng, cứ cãi cùn như vậy cũng không phải là cách, phải nghĩ cách giải quyết mới được.

Đáng tiếc…

Trước mắt hắn ta thật sự bất lực.

Cứ như Lâm Phàm đã bỏ thuốc mê cho trưởng lão vậy, hắn nói gì thì chính là cái đó, hơn nữa hắn ta còn không cách nào phản bác lại được, chung quy thì động cơ của tên chó má này thật sự tốt.

Khiến người ta không thể cãi lại được.

“Hầy!”

Ngô Uân thầm thở dài.

Hắn ta vẫn luôn nghĩ.

Chẳng lẽ mình đã bị Lâm Phàm phát hiện, nhưng đối phương lại không vạch trần hay nói với người khác trong thánh địa, điều này cho thấy Lâm Phàm chỉ là nhìn mình chướng mắt, cố ý muốn chĩa mũi vào mình thôi.

Ừm… Chắc chắn là như vậy.

Lâm Phàm rời khỏi thánh địa, nhưng lại không nghênh ngang rời đi, mà là băng qua trạm trung chuyển của Thiên Kiêu Vực, đi đến một nơi cấm địa, vùng đất cấm này rất nổi tiếng trong Thần Võ giới.

Độ nguy hiểm đương nhiên cũng rất cao.

Minh giới chi hà.

Lâm Phàm xuất hiện trên bờ của một dòng sông mênh mông bát ngát, nhìn không tới bờ bên kia sông, phía trước là một mảng đen nhánh, sương mù dày đặc, chẳng tài nào nhìn được bất cứ thứ gì phía bên kia.

Trông có vẻ cực kì âm u khủng bố.

“Chỉ có xuyên qua Minh giới chi hà, ta mới có thể tới được Minh sơn.”

Lâm Phàm yên lặng đứng đợi trên bờ.

Không biết qua bao lâu.

Một bóng đen thong thả lướt tới, phía trước có vài tia sáng nhạt, chốc sau, hắn đã thấy rõ người này, một con đò nhỏ chậm rãi xuôi đến, người lái đò trùm áo choàng đen tỏa ra sương mù kín mít, không thể thấy rõ mặt.

“Ông lái đò.”

Lâm Phàm biết người này, muốn tới Minh sơn, hắn cần phải lên thuyền của người lái đò, băng qua Minh hà mới có thể vào trong, muốn dựa vào tu vi bản thân để đi qua Minh hà là điều không thể, trước mắt không bàn đến vấn đề lạc đường, nếu không có thuyền đưa sang sông, sẽ có rất nhiều sinh vật đáng sợ vồ ra từ trong lòng Minh hà.

Chương 776 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!