“Biết quy tắc rồi chứ?”
Người lái đò ẩn dưới lớp áo sương mù đen từ tốn hỏi.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn.
Tựa như đã không nói chuyện suốt mấy trăm năm.
“Biết.”
Lâm Phàm lấy ra một mảnh Long Cốt.
“Long Cốt của Thiên Yêu tộc, chứa đựng tuyệt học Thiên Yêu Đồ Thần Pháp, đủ phí đi đường chưa?”
Người lái đò nghe thấy thế thì tỏ ra hết sức king ngạc.
Đôi mắt giấu dưới lớp áo đen như lóe lên vài tia sáng.
Có lẽ là ông ta muốn nhớ rõ dáng vẻ của con người tàn nhẫn này.
Tuyệt học được giấu trong Long Cốt, hơn nữa còn là của Thiên Yêu tộc, vậy thì chắc chắn, Long Cốt này là do đối phương giết chết hậu duệ dòng trưởng của Thiên Yêu tộc, dùng bạo lực để cướp về.
Lâm Phàm không hề có hứng thú với Thiên Yêu Đồ Thần Pháp, tiểu đệ nuốt linh hổ chính là tu luyện môn tuyệt học này, tuy đây không phải một môn đại trà, nhưng đợi một ngày đẹp trời nào đó, hắn hứng lên, sao chép hơn trăm ngàn bản Thiên Yêu Đồ Thần Pháp, ném tùm lum khắp nơi, tuyệt đối có thể biến tuyệt học của Thiên Yêu tộc thành một thứ đại trà tầm thường.
Đến lúc đó không biết Thiên Yêu Tộc sẽ có biểu cảm ra sao?
Lâm Phàm ngẫm lại mà thoáng chờ mong.
“Đủ.”
Người lái đồ cất Long Cốt vào thật kĩ, tâm trạng cực kì tốt, vì ông ta đã gặp được người hào phóng, có điều ông ta cũng có cảm giác, chủ nhân cũ của Long Cốt này có tu vi rất yếu, thế mà hắn ta có thể tu luyện tuyệt học như vậy.
Xem ra hắn ta thật sự là thành viên quan trọng của Thiên Yêu tộc.
Đối với Lâm Phàm, Long Cốt của Khuê Dương rất vô dụng, chẳng hề có ích lợi gì cả, dù sao thì hắn cũng đã thuộc nằm lòng Thiên Yêu Đồ Thần Pháp rồi, sau này hắn sẽ tìm vài cái xương heo để dung nhập môn pháp này vào, rồi lại tiếp tục làm rò rỉ ra ngoài.
Lâm Phàm bước lên thuyền.
Hắn đứng khoanh tay.
Người lái đò nhẹ nhàng lắc lư mái chèo một cách chậm rãi, con thuyền ung dung trôi vào trong.
“Ông đã làm công việc này được bao lâu rồi?” Lâm Phàm rảnh rỗi không có việc gì, xung quanh lại vô cùng yên tĩnh, nếu hắn không mở miệng thì cứ cảm thấy hơi bứt rứt, thế nên tùy ý tán gẫu gì đó với người lái đò cũng là một lựa chọn hay ho.
Nhưng hắn lại nhận được lời hồi đáp.
“Lạnh lùng đến thế ư?”
“Có vẻ ông làm nghề này cũng không tồi, mỗi lần có người muốn tới Minh sơn, ông đều thu được đồ tốt, chắc là ông giàu có lắm chứ gì?”
Mặc kệ người lái đò có để ý tới mình hay không.
Hắn cứ lải nhải hỏi miết như thế.
Lâm Phàm cứ lải nhải.
Khiến người đưa đò càng cảm giác, tên khách quái đản mà mình đang chở hơi có vấn đề.
“Ngươi muốn gì?”
Người đưa đò trầm giọng hỏi.
Dường như ông ta cảm thấy Lâm Phàm thấy mình giàu có, muốn ra tay với mình, cướp sạch hết đồ đạc trên người ông ta.
“Tò mò nên hỏi chút thôi.” Lâm Phàm mỉm cười, tinh tế đánh giá người đưa đò từ phía sau, rõ ràng là không nhìn thấy thứ gì, nhưng ánh mắt hắn lại như có tính săm soi cực cao.
Đối mặt với loại ánh mắt này.
Người đưa đò cảm thấy cực kì khó chịu, cứ như có một đôi mắt sáng quắc lên trong màn đêm, lúc nào cũng nhìn chằm chằm ông ta, khiến cả người ông ta đều bứt rứt.
Tuy ông ta đang đưa lưng về phía Lâm Phàm.
Nhưng người lái đò vẫn có thể cảm giác được.
Con thuyền từ từ dừng lại.
“Ngươi cứ nhìn ta vậy hoài đó hả?” Người đưa đò xoay lại, đối diện với Lâm Phàm, tên quái gở trước mắt nhất định là có vấn đề, không phải là có ý xấu đó chứ?
Ông ta đã làm nghề này được mấy trăm năm.
Không nói đến những thứ khác.
Thu hoạch của ông ta coi như cũng kha khá, ít nhất là đủ cơm no áo ấm, hơn nữa nơi đây còn mang đến cảm giác rất thần bí và oai nghiêm, bản thân có thể thu được thứ tốt là nhờ bản lĩnh của chính mình, tuy không biết có dùng đến không, nhưng…Ông ta cứ thích dự trữ đồ vậy đó.
“Đừng căng thẳng, nhìn cũng không làm mất bớt miếng thịt nào của ông đâu, ta chỉ rất tò mò về ông thôi.” Lâm Phàm cười giải thích.
Nhân Quả Chi Hỏa khiến hắn nhận ra người đưa đò trước mắt này có gì đó đặc biệt.
Hình như là ông ta thích nghi được với nơi đây, có mối liên hệ chặt chẽ với nơi này, nói đơn giản hơn tí, đó là có Minh hà thì mới có người đưa đò.
“Người trẻ tuổi, ngươi có thể đi vào Minh hà, chứng tỏ ngươi là người có bản lĩnh, nhưng ta khuyên ngươi một câu, biết khiêm tốn cũng chẳng chết ai đâu, cái gì nên nhìn thì nhìn, không nên nhìn thì đừng xem, nếu không đại họa giáng xuống đầu, lúc đó mới hối hận thì đã muộn rồi.”
Giọng nói người đưa đò cực kì thâm trầm, ông ta cảnh báo Lâm Phàm đừng nên hỏi nhiều, sẽ không có lợi cho hắn đâu.
Nhưng đời nào Lâm Phàm lại sợ lời ông ta uy hiếp.
“Tỏ ra thần bí như vậy làm gì, ta thấy ông với Minh hà gắn bó vô cùng sâu sắc, không phải là định ở lại đây cả đời đó chứ?” Lâm Phàm hỏi.
Người đưa đò nghe thấy vậy, cả người đều run lên, không ngờ đối phương thế mà lại nhìn thấu suy nghĩ của ông ta.
Tổ cha nhà nó.
Sao hắn lại biết ông ta và Minh hà mối gắn kết chặt chẽ?
“Này chàng trai trẻ, có một số việc không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu, đừng có hỏi nhiều, ngươi đi Minh sơn chứ gì, để ta đưa ngươi qua đó.”
Người lái đò không muốn tiếp tục nhảm nhí với Lâm Phàm nữa, ông ta chống thuyền, lần này không còn chậm rãi, mà trái lại là tăng tốc nhanh hơn, tất nhiên đó là vì ông ta không muốn ở chung với Lâm Phàm quá lâu.
Tiễn hắn đi càng sớm.
Ông ta càng được giải thoát sớm.
“Đừng tuyệt tình như thế, xin tự giới thiệu, ta là Lâm Phàm đến từ Thiên Hoang thánh địa, chắc hẳn ông đã nghe qua về tiếng tăm của ta.” Lâm Phàm thoải mái trò chuyện với người lái đò.
Người lái đò nghe thấy Lâm Phàm tự báo tên tuổi.
Mái chèo chống thuyền thoáng khựng lại.
Hình như là ông ta vừa nhớ tới ai đó.
“Chưa từng nghe.”
Người lái đò lắc đầu không do dự.
Không có ý gì khác.
Chính là ta chưa từng nghe qua, ngươi là ai cũng chẳng hề quan trọng, không cần giới thiệu mình là ai trước mặt ta đâu.
Lâm Phàm bắt được phản ứng bất thường thoáng qua đó của đối phương.
Hắn lập tức hiểu ra.
Nhất định là ông ta đã nghe về danh tiếng của hắn, nếu không ông ta đã chẳng tỏ ra sợ hãi tới vậy.
Chương 777 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]