Người lái đò đã nghe qua tiếng tăm của Lâm Phàm.
Minh sơn đâu chỉ có mình hắn tới, trước kia cũng từng có người muốn ông ta lái đò, đưa vào Minh sơn, mấy người đó cũng từng kể ông ta nghe vài chuyện xảy ra trong Thần Võ giới.
Ông ta nhớ rất rõ cái tên Lâm Phàm đến từ Thiên hoang thánh địa này.
Hết chuyện lớn này đến chuyện lớn khác
Rất nhiều người đều nói tên quái đản này là kẻ tàn nhẫn, gặp phải hắn thì không được gây xích mích, tốt nhất là cứ coi như người qua đường, mặc kệ nhau, nếu không sẽ bị kéo vào rất nhiều chuyện đáng sợ.
Người lái đò còn biết, dù là Thiên Yêu tộc hay Yêu tộc, ai cũng đang truy nã tên này, không ngờ bản thân thế mà lại đụng phải hắn.
Hắn cũng chính là một con cá lớn.
Mà bất cứ ai bắt được, đều sẽ giơ tay lên báo cáo, dễ dàng giành được phần thưởng.
“Sao ông không nói gì, theo ta được biết, ta đã bị Yêu tộc truy nã, hình như phúc lợi treo thưởng cũng chẳng ít, ông không muốn khai báo ta sao?” Giọng điệu của Lâm Phàm hết sức bình tĩnh, nhưng khi lời nói phát ra, vẫn khiến nội tâm người lái đò chấn động không nhẹ.
“Ta chỉ là một tên lái đò nhỏ bé, cóc quan tâm.” Người lái đò ta nói.
“Tiếc quá, thật ra ông có thể khai báo mà, đối với ta, việc này cũng không thành vấn đề gì đâu, dám làm dám chịu, ta không sợ.”
Lâm Phàm rất thích trêu chọc người lái đò.
Cảm giác vô cùng thú vị.
Đôi mắt giấu dưới lớp áo đen kia chỉ thoáng liếc nhìn Lâm Phàm một cái, sau đó cũng chẳng thèm để ý tới nữa.
Lâm Phàm thấy người lái đò không đếm xỉa tới mình.
Hắn quan sát khung cảnh xung quanh.
Lâm Phàm phát hiện dòng nước quanh thuyền tựa như keo vậy, hơi sền sệt, nhưng con thuyền thì vẫn xuôi trên mặt nước, không hề gặp trở ngại, đi thẳng một đường, loáng thoáng, hình như hắn vừa thấy có một bóng đen lướt qua.
“Dưới đây có thứ gì đúng không?” Lâm Phàm hỏi.
Người lái đò thản nhiên đáp: “Thiên nhiên của Minh hà có gì, nếu không nhờ có con thuyền này, có lẽ ngươi đã gặp phải rất nhiều thứ kì dị rồi.”
“Ồ, ta cũng thấy thế.” Lâm Phàm đã nhìn thấu thứ bên dưới, nhưng cũng là nhận biết thôi, không rõ lắm, dù sao thì hắn chỉ biết là mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Không giấu gì ông, ta tới Minh sơn, chính là muốn thử xem có thể gặp được ma trơi u minh hay không, ông ở đây lâu như vậy, chắc là đã gặp rồi nhỉ.” Lâm Phàm dò hỏi.
Người lái đò thoáng kinh ngạc.
Ông ta lẩm bẩm trong miệng.
“U minh ma trơi…”
Dường như ông ta đang nghĩ đến điều gì đó, nhưng thật lâu sau cũng không nói gì.
“Một trong tam hỏa của thiên địa, vô số người muốn có được chí bảo đó, ha ha… Hy vọng ngươi có thể gặp may.”
Lâm Phàm đáp: “Ta hơi thắc mắc là, ông từng gặp qua ma trơi u minh chưa, nếu gặp rồi thì ông không ngại kể ta nghe chút chứ, đây cũng là giúp ta bớt được rất nhiều phiền toái.”
“Hầy…” Người lái đò cảm giác tên oắt này tuyệt đối là có vấn đề, nói nhiều quá, đối lập hoàn toàn với những người mà ông ta từng đưa đi, người ta thân là cường giả, khí chất đều rất ngạo nghễ, không thích nói nhảm, chủ yếu là giữ im lặng.
Nhưng tên oan gia trước mắt này thì ngược lại, luyên thuyên mãi không thôi, nghe đến nhức cả đầu.
Ông ta thở dài ngao ngán, bất lực vô cùng.
“Nếu ta mà biết thì còn phải lái đò ở đây sao?” Đôi mắt giấu dưới lớp áo đen người lái đò khẽ liếc hắn một cái.
“Lái đò thì liên quan gì với biết hay không? Chẳng lẽ lý do ông làm nghề lái đò là vì ma trơi u minh?” Lâm Phàm quyết hỏi đến cùng.
Thật muốn biết rõ hơn về tình hình trong núi.
Tuy nói thánh địa ghi chép lại, nhưng đó đều chỉ là lời truyền lại của người xưa, còn cụ thể tình hình thế nào, cần phải tự mình thăm dò, hiện giờ hắn có thể gặp được một người thường xuyên lái đò nơi đây, nhất định là ông ta biết gì đó.
“Cái tên này, sao ngươi phiền dữ vậy hả, cũng đã tu luyện đến loại cảnh giới này rồi, đạo tâm chắc là rất ổn, ngươi nên học hỏi những người khác, luôn giữ vững phong thái của bậc cường giả, chứ không phải hỏi đông hỏi tây như vậy.”
Rõ ràng người lái đò đã bị Lâm Phàm làm cho bực bội.
Phiền không thể phiền hơn.
Thật là không muốn để ý tới hắn.
“Bọn họ đều chỉ đang giả vờ thôi, ta mới là chân thật, ông tại lái đò ở đây lâu vậy rồi, không ai tán gẫu với ông, e là sẽ cô đơn lắm đó.” Lâm Phàm củng cố tư tưởng cho người lái đò, hy vọng ông ta có thể hiểu, mở rộng tấm lòng, chịu trò chuyện với người khác, nói một câu cũng đâu quá phiền.
Đột nhiên.
Bầu trời phía trước có động tĩnh.
Lâm Phàm ngóng nhìn.
Người lái đò cười: “Mỗi năm đều có vài tên ranh không biết sống chết vậy đó, tiếc tiền đi đò, tự dùng bản lĩnh của mình bay qua Minh hà, thật là… Không biết coi trọng tánh mạng gì hết.”
Lâm Phàm nghe thấy thế, hắn quan sát thật cẩn thận, chung quy vẫn là phát hiện quá trễ, hắn chỉ thấy dường như có rất nhiều bóng đen kéo lấy người nọ, vì không biết nguyên nhân, người nọ lập tức không kịp phản ứng, trực tiếp bị rơi xuống từ không trung, bịch một tiếng, rơi thăng xuống dòng Minh hà, làm bắn lên một vũng nước thật lớn.
Người lái đò tăng nhanh tốc độ, tiến đến thi thể phía trước.
“Các vị, ta chỉ cần đồ vật, không cần thi thể, đợi tí ta sẽ trả lại ngay.”
Nói xong, người lái đò thành thạo vớt thi thể, lấy hết toàn bộ đồ đạc trên thi thể xuống, sau đó dùng mái chèo đẩy thi thể ra xa con thuyền.
Tức khắc.
Trong dòng Minh hà xuất hiện bóng đen, túm thi thể lôi xuống đáy.
Một màn này khiến Lâm Phàm nghẹn họng nhìn trân trối: “Lợi hại, ông lái đò, ông còn làm nghề tay trái này nữa sao?”
“Kiếm thêm thôi.”
Động tác của người lái đò thuần thục đến mức khiến người ta sợ hãi, vừa thấy đã biết là tay già đời, tuyệt đối đã có không ít kinh nghiệm, những người qua Minh hà này, tự cảm thấy mình có thể bình an vô sự, nào ngờ lại nguy cơ tứ phía, sau khi chết còn bị người ta lột sạch.
“Ai gặp thì cũng có phần, không chia tí sao?” Lâm Phàm cười hỏi.
“Ranh con, ta thấy da mặt ngươi dày hơn cái lốp xe rồi đó, ngươi nói ngươi… Hầy, không có gì.” Người lái đò không muốn nhiều lời với Lâm Phàm, người khác nhìn thấy thì đều lơ như không thấy gì, còn hắn thì ngược ngạo thật đấy, thế mà còn mở miệng đòi chia đều.
Chương 778 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]